Chương 74: Chỉ cần có người (2)

0

Chương 74: Chỉ cần có người (2)

Editor: Angela

Beta: Q.X

“Ngươi là người của hoàng cung, chắc là phải có tiền chứ. Không cần nhiều, một vạn lượng cũng được!”

“Một vạn lượng à!” Hiên Viên Li có vẻ như đang suy xét.

“Ấy! Đừng hiểu lầm, ta đang nói đến vàng ấy.” Cô gái nào đó lại bổ sung một câu.

Cả người Hiên Viên Li gần như đổ ập xuống ngay lập tức, “Ngươi tàn nhẫn quá rồi đấy!”

Ngươi không đưa cũng không sao. Sau này ta sẽ nói với kẻ dưới rằng đại ca của ta là một kẻ vắt cổ chày ra nước, xem ngươi đối mặt với người ta như thế nào, cũng đừng hy vọng có người đẹp nào thích ngươi.” Hạ Vân Nhiễm uy hiếp.

Khóe môi Hiên Viên Li hơi cong lên, “Quả nhiên là có tố chất thương nhân, gian manh đấy.”

Thế ngươi có quyên góp đi!” Hạ Vân Nhiễm cười ha ha.

Vốn dĩ Hiên Viên Li đang lo lắng thay cho hoàng triều, đôi mắt thâm trầm của hắn ánh lên một tia sáng, “Được, ta góp.”

Tốt, vậy hôm nay ta mời ngươi  ăn cơm.” Hạ Vân Nhiễm cười rồi vươn tay vỗ hắn một cái.

Trái tim Hiên Viên Li lập tức đập nhanh hơn một nhịp, mặc dù hắn làm người không chấp nhặt, cũng thường xuyên làm bạn với nam nhân, nhưng làm gì có nữ tử nào to gan vỗ vai hắn như vậy?

“Đi đâu ăn?” Hiên Viên Li hứng thú nhướn mày.

Gọi Long Diệu cùng đi luôn đi!” Khuôn mặt không có gì đặc biệt của Hạ Vân Nhiễm được tô điểm bởi một đôi mắt lấp lánh như sao trời, khiến người ta không thể dời mắt.

Hiên Viên Li âm thầm kinh ngạc, đây thật sự là tiểu thư của Hạ phủ sao? Sao hành động còn vô tư hơn cả nam nhân thế?

Hạ Vân Nhiễm trở lại đại sảnh, lấy sổ sách giao cho quản gia giữ giúp rồi mới đi ra ngoài với Hiên Viên Li. Như Mộng đã đi mời Long Diệu, Hạ Vân Nhiễm sai nàng mời hắn đến một tửu lâu gọi là Văn Hương Lâu.

đang đeo mặt nạ da người, Hạ Vân Nhiễm hành động hết sức phóng khoáng, rất có tác phong của một công tử trẻ tuổi. Nếu không phải vì đôi tay tinh tế của nàng, không nhìn kĩ còn tưởng nàng là nam nhân.

Điều này khiến Hiên Viên Li đang đứng bên cạnh nhìn đến mức trợn tròn mắt. Mặc dù hắn đã đi nhiều nơi, đã từng gặp nhiều nữ nhân phương Bắc nhưng cũng không ai có phong thái như nữ nhân xinh xắn lanh lợi này. Cảm giác cả người đều ưu nhã bình thản, dù mang nhan sắc tầm thường cũng khó có thể che lấp. Chỉ một lát sau, Long Diệu đã đến, khi xuất hiện vẫn kinh diễm bốn phương như thường. Cũng may, cả tửu lâu đều là nam tử, nếu có nữ, chẳng phải sẽ câu mất trái tim người ta sao.

Hạ Vân Nhiễm cẩn thận chọn một ít đồ ăn, có đồ ăn cay nàng thích, có cả mấy món thanh đạm cho Long Diệu, nhắm với rượu, ba người ngồi quanh bàn như ba huynh đệ vậy.

Hiên Viên Li lập tức kể cho Long Diệu nghe chuyện Hạ Vân Nhiễm dạy dỗ đám chưởng quầy tham lam kia như thế nào, giọng điệu còn có ý khen ngợi, Long Diệu nghe xong cũng ngạc nhiên đấy, nhưng cái khiến hắn ngạc nhiên hơn nữa là, đường đường là tứ hoàng tử mà nói nhiều vậy sao?

“Đừng khen ta như vậy, ta sẽ kiêu ngạo đấy!” Hạ Vân Nhiễm cười hì hì một bên.

Hiên Viên Li nghẹn lời nhìn nàng, đột nhiên hắn dừng câu chuyện, nói với Long Diệu, “Hầy, hôm nay ta nghe được một tin, muốn nhờ ngươi chứng thực, ta và ngũ đệ đã cược với nhau rồi.

“Ờ!” Long Diệu buông đũa nhìn hắn.

“Có phải ngươi đã đồng ý với phụ hoàng ta là sẽ vào triều tham chính?” Hiên Viên Li trầm giọng hỏi.

Hạ Vân Nhiễm nghe thấy, tròn mắt nhìn Long Diệu,hắn muốn tham chính?

“Vậy ngươi cược bao nhiêu bạc trên người ta?” Long Diệu tò mò hỏi.

Hiên Viên Li giơ năm ngón tay, “Năm trăm lượng.”

“Vậy ngươi cược gì?” Hạ Vân Nhiễm còn tò mò hơn.

Hiên Viên Li chớp chớp mắt nói với nàng, “Đương nhiên ta không hy vọng hắn tham chính rồi, hắn mà bị vây khốn thì sau này ai cùng ta du sơn ngoạn thủy?”

Ngươi thua rồi, chuẩn bị bạc cho ngũ đệ nhà ngươi đi!” Long Diệu thản nhiên nói.

“Không thể nào! Vậy mà … vậy mà ngươi không nói với ta tiếng nào đã đồng ý rồi?” Hiên Viên Li chỉ muốn đấm ngực dậm chân, năm trăm lượng hắn thua oan hay không chứ?

Lòng Hạ Vân Nhiễm xoắn hết lại, Long Diệu tham chính đâu phải việc gì tốt, phủ Long Hầu trước nay không tranh sủng, nhưng một khi đã tham chính, tiến vào vòng xoáy quyền lực thì giống như bước một chân vào đầm rồng hang hổ, muốn thoát ra cũng khó.

Long Diệu ngước mắt lên cười với Hạ Vân Nhiễm như đang an ủi.

Hạ Vân Nhiễm vội định thần lại , bày ra vẻ mặt hào phóng tiếp nhận, nàng nghĩ, đây không phải chuyện mà Long Diệu cam tâm tình nguyện làm, nhất định là bị ép buộc!

“Hầy, xem ra năm trăm lượng này của ta thua chắc rồi, đáng giận vốn dĩ ta đã chẳng có tiền, còn bị nha đầu này lấy mất một vạn lượng vàng, ta là hoàng tử nghèo nhất Đại Lịch Quốc.” Hiên Viên Li oán giận xong, nâng chén uống một ngụm lớn.

Đại ca, đi theo ta đi, nhất định ta sẽ cho ngươi ăn cho ngươi uống, ta có một miếng thịt ngươi chắc chắn không thiếu phần.” Hạ Vân Nhiễm lập tức trượng nghĩa nói.

“Đa tạ xá đệ, lòng tốt của ngươi ta nhận.” Hiên Viên Li sợ sệt nói, như là sợ nàng vậy.

Long Diệu nhìn, trong mắt ẩn hiện ý cười.

Ăn cơm xong, Hiên Viên Li rời đi rồi, Hạ Vân Nhiễm còn không quên nhắc nhở hắn chuyện lấy bạc, lỡ như không có vàng thật bạc trắng,  Hàn phủ còn có mấy hiệu cầm đồ lớn, có thể đổi bất kì bảo bối nào của hắn thành bạc.

Hiên Viên Li chạy còn không kịp, thật sự phục nàngrồi.

Nhìn hắn lên xe ngựa, Hạ Vân Nhiễm che miệng cười, đến khi nàng ý thức được mình là một nam nhân thì mới khụ một tiếng, rồi mới bật cười, “Tứ hoàng tử này thú vị đấy.”

Sau này không được tùy tiện cười đùa với hắn, dù sao thì thân phận của hai người cũng khác nhau.” Long Diệu nhẹ nhàng nhắc nhở.

Hạ Vân Nhiễm chớp mắt, tuy bị hắn dạy bảo như vậy không vui chút nào nhưng nàng vẫn nghe lời rồi gật đầu, “Được, ta biết, ngươi nói gì ta cũng nghe.”

Đáy mắt Long Diệu lấp lánh ý cười, thật ra lời này của hắn còn có ý khác, chỉ là Hạ Vân Nhiễm không nhận ra, thân phận khác nhau, nam nữ không khác nhau à?

Ngồi xe ngựa về phú Long Hầu, Hạ Vân Nhiễm nghĩ đến việc hắn tham chính, trong lòng vẫn có chút nặng nề, nàng ngẩng đầu, “Tại sao chàng lại đồng ý tham chính? Chàng không tìm lý do từ chối ư?”

Long Diệu chớp mắt, “Trốn được một lúc, không trốn được cả đời, so với lảng tránh, thà trực tiếp nghênh đón còn hơn.

Hạ Vân Nhiễm thở dài, “Tuy ta không biết ân oán của phủ Long Hầu với hoàng cung, nhưng ta luôn có linh cảm không tốt.”

Long Diệu cười khổ, “Trước đây nàng vội vàng tìm ta giúp đỡ như vậy, bây giờ có hối hận không?

Đúng vậy! Hối hận, hối hận là ta rõ ràng đã thoát khỏi hang hổ, nào ngờ không cẩn thận lại bước vào ổ sói.” Hạ Vân Nhiễm cố ý chọc giận hắn.

Vậy nàng hối hận còn kịp đấy, ngày mai ta sẽ xin Hoàng Thượng từ hôn… trả tự do cho nàng.” Giọng nói của Long Diệu gấp gáp, hơi thở hơi loạn, rõ là cảm xúc không được ổn định.

Hạ Vân Nhiễm thấy đã chọc giận hắn rồi, vội vươn tay ôm chặt lấy cánh tay hắn, tiếp tục thở dài, “Như vậy sao được? Chàng hủy hoại thanh danh của ta, cũng không thể nói bỏ là bỏ, chàng phải chịu trách nhiệm với ta chứ.

Nhưng lúc nãy nàng nói hối hận rồi…” Long Diệu nhướng mày trừng mắt với nàng.

Hối hận, nhưng dù y thuật của ta trác tuyệt, cũng không thể nghiên cứu ra thuốc hối hận được? Cho nên, ta chấp nhận số phận, trời cao ấn định ta phải quấn lấy người này, ta chỉ có tâm chí khổ sở này, mệt nhọc về gân cốt, đói khát về thể xác, thiếu thốn về vật chất, tình duyên lận đận, tiến thoái lưỡng nan, sau đó biết sinh ra đã là gian nan khổ cực, mà chết cũng yên vui.”

Hạ Vân Nhiễm rung đùi đắc ý, lại liếc thấy Long Diệu vừa tức vừa muốn cười, đành phải vươn tay ôm eo nàng. Hạ Vân Nhiễm lập tức bò vào trong lòng hắn, tức giận kêu lên, “Này, ai cho chàng sờ mó lung tung thế! Ta còn chưa gả cho chàng đâu! Hơn nữa bây giờ ta đang là nam nhi, ngươi ôm ta như vậy thấy có được không? Đừng có để ai biết, mất công người ta lại tưởng Long thế tử là đồng tính.

Nàng không thể  ngừng được một lát sao?” Long Diệu thấp giọng mắng, cúi đầu nhìn nàng.

Hạ Vân Nhiễm còn muốn đốp lại một câu, nhưng rõ ràng hắn cảm thấy nàng ầm ĩ,  nên dứt khoát ngậm chặt miệng, chỉ trừng mắt với hắn.

Trở lại phủ Long Hầu, Hạ Vân Nhiễm nhẹ nhõm không ít, mấy ngày nay đều phải xem sổ sách quá nhiều, đêm nay, nàng phải nghỉ ngơi đầy đủ. Đứng ở trong viện, Hạ Vân Nhiễm ngẩng đầu nhìn đom đóm bay lượn bốn phía, tính trẻ con liền nổi lên. Gần đây, khinh công của nàng tiến bộ rất nhiều, nàng cũng có thể nhân cơ hội này thử xem.

Nàng về phòng, cầm một chiếc bình miệng lớn, định bắt một ít đom đóm về, đêm đến dùng làm đèn.

Mũi chân nàng nhẹ nhàng chấm xuống, cả người nhẹ nhàng bay lên. Nàng kinh ngạc, sau đó lại vui mừng, quả nhiên có võ công vẫn tốt hơn! Nàng tựa như tiên tử bắt đom đóm chơi dưới ánh trăng, nhưng vì quá đắc ý, nhất thời không phòng bị, lập tức ngã xuống từ giữa không trung, nàng chỉ biết a một tiếng

Thầm nghĩ chết rồi, thế nào cũng ngã như chó ăn phân. Đột nhiên, giữa rừng trúc bên cạnh, một bóng đen nhanh chóng lướt tới, tay người nọ nhẹ nhàng vươn ra, Hạ Vân Nhiễm đã chậm rãi rơi xuống đất, không bị thương chút nào, mà bóng đen kia lại nhanh chóng biến mất .

Hạ Vân Nhiễm không thấy rõ mặt người đó trong lòng thầm kinh ngạc, đưa mắt nhìn tường cao xung quanh, thầm nghĩ, nàng còn tưởng phủ Long Hầu chỉ có vài người ở, không ngờ bốn phía đều bố trí ám vệ, không phải phủ Long Hầu là một trong những phủ đệ hiếm có trong kinh thành có ám vệ để tự mình bảo vệ phủ trạch sao? Chẳng lẽ ba nghìn ẩn vệ kia đều quây quanh trong chỗ tối của phủ Long Hầu sao?

Hạ Vân Nhiễm ở hơn mười ngày, nhưng không hề phát hiện ra, nếu không phải vừa rồi nàng không cẩn thận bị ngã, e rằng sau này cũng khó có thể phát hiện ra những người này.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!