Chương 73: Chuyển vào phủ Long Hầu

0

Chương 73: Chuyển vào phủ Long Hầu.

 

Editor: Tiểu Đào Đào.

 

Nhưng nàng cảm thấy bất an, kiếp trước, nàng học tập vô cùng vất vả cũng chẳng có bản lĩnh gì, đến nơi này, nàng nhất định phải là chính mình, sống cuộc sống khác hẳn so với trước kia, tựa như Phượng Hoàng bay lên chín tầng mây, mặc kệ con đường phía trước khó khăn quanh co ra sao, nàng đều sẽ dũng cảm tiến tới.

Ôm khát vọng hướng về cuộc sống tương lai, nàng vừa chợp mắt thì trời đã sáng, Hạ Vân Nhiễm thức dậy, nàng đến hậu viện tĩnh tọa điều khí một canh giờ, giờ đây đã là người luyện võ, nàng cảm thấy thân thể ngày càng khỏe mạnh hơn.

Buổi sáng, xe ngựa của phủ Long Hầu dừng ở trước cửa, hai gia đinh giúp nàng khiêng rương đựng trang phục, trang sức ra cửa, Hạ Vân Nhiễm mang theo Như Mộng, Như Nguyệt, Tiểu Thất đến tạm biệt Lý Nguyệt Kiều. Ở cách đó không xa, trong vườn hoa, Hạ Nguyệt Nhu chứng kiến một màn này, đáy lòng có chút oán hận, kể từ lúc Hạ Vân Nhiễm vào phủ, cuộc sống của nàng ta ngày càng trở nên tồi tệ, đến bây giờ, thanh danh của nàng ta đã bị hủy, mẫu thân thì bị trục xuất, phụ thân trước kia từng hết lòng thương yêu nàng ta nay cũng trở nên lạnh nhạt, giấc mộng của nàng ta, tất cả đều bị Hạ Vân Nhiễm hủy hoại, món nợ này, nàng ta ngày sau nhất định phải thanh toán.

Hạ Vân Nhiễm ngồi trên xe ngựa, nàng vén rèm xe nhìn quang cảnh dọc đường, chỉ thấy rằng trên đường cái, hơn mười gian hàng treo cờ hiệu của Hàn gia, cửa hiệu Hàn gia cung cấp cho dân chúng từ đồ ăn cái mặc đến đồ tiêu dùng hàng ngày, cả quân dụng cùng ngựa, sản nghiệp khai thác mỏ trải rộng tới tận Giang Nam, những thứ này Hạ Vân Nhiễm chỉ mới xem qua, bây giờ nhìn lại, nàng nhất định phải quản lí Hàn gia thật tốt, chẳng những không thể để Nhị hoàng tử cướp đi mà còn nhất định phải giữ vững thế thăng bằng của Hàn gia.

Tới phủ Long Hầu, Long Diệu đã đợi sẵn ở cửa để đón nàng, cũng chẳng biết chàng đã ở đây đợi bao lâu, nhưng nhìn thấy hình bóng của chàng, Hạ Vân Nhiễm xúc động đến không nói ra lời.

Gia đinh của phủ Long Hầu mang rương vào phòng của nàng, Hạ Vân Nhiễm hết sức tò mò đi tới gian phòng này, đó là một gian phòng được bố trí lịch sự tao nhã theo lối nghệ thuật cổ xưa, gian phòng này mất cả đêm để bài trí, giờ cũng đã thêm vào chút đồ đạc của nữ tử, cảm giác ấm áp vô cùng.

Hạ Vân Nhiễm đi ra ngoài xem xét, Long Diệu sống ở nơi không xa, chỉ cách một đoạn hành lang khoảng hơn bốn mươi thước, nghĩ đến việc từ hôm nay trở đi ngày ngày cùng chàng sống chung, nàng thật có chút kỳ vọng đó!

Hạ Vân Nhiễm qua sự giới thiệu của Như Mộng nắm rõ về người làm ở Phủ Long Hầu, bên cạnh Long Diệu chỉ có một thị đồng tên Tu Văn, ngoài ra còn có quản gia, trong phòng bếp có hai ma ma, hai nha hoàn phụ trách ăn ở, ngoài ra không có người nào nữa rồi.

Hạ Vân Nhiễm nghe xong liền tặc lưỡi, không ngờ Long Diệu trải qua cuộc sống đơn điệu như vậy, trong phủ cũng chỉ có ngần ấy người làm.

Hạ Vân Nhiễm vừa dẫn Tiểu Thất vào phủ, Tu Văn liền tò mò: “Ngươi là ai vậy?”

“Tên ta là Tiểu Thất, là nha hoàn hầu cận của tiểu thư.” Tiểu Thất mở to đôi mắt sáng long lanh nói.

Tu Văn xấu hổ quay mặt đi, Hạ Vân Nhiễm nghĩ thầm trong lòng, qua mấy lần nữa, hai người có thể thành một cặp rồi!

Buổi trưa, phòng bếp làm bốn món ăn vô cùng tinh xảo, Hạ Vân Nhiễm nhìn, tất cả đều là đồ nàng thích ăn, nàng có chút kinh ngạc nói: “Chàng cũng thích những món này sao?”

Long Diệu không dối gạt nàng: “Những món này đều do Như Mộng, Như Nguyệt dặn dò nhà bếp chuẩn bị.”

“Vậy, tất cả là ý của chàng là sao?” Hạ Vân Nhiễm muốn buộc hắn thừa nhận, có phải là hắn sai Như Mộng, Như Nguyệt thăm dò sở thích của nàng hay không?

Long Diệu chẳng thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, cười cười: “Nàng thích ăn món gì, liền nói với bọn họ, để phòng bếp bên kia làm cho nàng.”

Hạ Vân Nhiễm lướt qua những món ăn hương vị thập toàn trên bàn, lắc đầu nói: “Không nên vì khẩu vị của ta mà để cho chàng phải chịu đựng, ta nghe Như Mộng, Như Nguyệt nói, chàng không ăn cay, chàng xem, hiện tại bốn món ăn này đều vô cùng cay, vậy chàng ăn cái gì?”

“Vậy thì ta sẽ cố gắng luyện tập ăn cay.” Long Diệu nói xong, gắp một miếng gà xào cay, nhìn sốt ớt phía trên lấp lánh, vị cay tản ra xộc vào mũi, mày kiếm của chàng nhăn lại, giống như lấy hết dũng khí để ăn vậy.

“Thôi, những món này để ta ăn, ta sai phòng bếp làm hai món cho chàng ăn.” Hạ Vân Nhiễm bật cười, đứng dậy đi tới phòng bếp bên kia.

Chỉ chốc lát sau, phòng bếp nhanh chóng mang lên hai món ăn, là ngó sen thái mỏng hấp cùng thịt lợn bao gạo nếp và cải trắng xào, Hạ Vân Nhiễm lần này cũng an tâm ăn.

Nàng len lén đánh giá tướng ăn lịch sự của Long Diệu, trong lúc nàng đang ngẩn người, chàng gắp thức ăn vào trong bát của nàng: “Nàng đừng ngắm ta nữa, ăn cơm đi.”

Mặt Hạ Vân Nhiễm đỏ lên, liền cúi đầu dùng bữa, sau đó vì trêu chọc hắn, đặc biệt để cho hắn ta nếm một hớp thức ăn cay, chỉ thấy hắn ta ngược lại ăn hết, chỉ là vầng trán sáng như bạch ngọc chảy ra vài giọt mồ hôi, chén trà xanh bên cạnh cũng bị hắn ta uống cạn.

Buổi chiều, Hạ Vân Nhiễm liền cùng hắn đi qua thư phòng, Hạ Vân Nhiễm phát hiện tàng thư này so với tàng thư ở Tướng phủ phong phú hơn rất nhiều, còn nữa, nàng nhìn thấy bức họa chính tay nàng vẽ mà lần trước hắn sai thư đồng mua về hiện đang treo ở một bên tường trong thư phòng, đóng khung ở cạnh bên, thật là có phong thái của con nhà quyền quý.

Hạ Vân Nhiễm không khỏi cong môi hỏi: “Tại sao chàng muốn mua bức tranh ta vẽ?”

Long Diệu cười nhạt một tiếng: “Ta tò mò, muốn nhìn xem bản lĩnh của thất tiểu thư Tướng phủ một chút mà thôi.”

Hạ Vân Nhiễm bĩu môi, nội tâm cảm thấy ngọt ngào, chỉ là, nàng lại hỏi một câu: “Nói như vậy, chàng cũng cất giữ rất nhiều tranh vẽ của các tiểu thư khuê các rồi hả?”

“Chỉ có duy nhất bức vẽ của nàng thôi”, Long Diệu ngước mắt nhìn bức vẽ nói.

“Tại sao chỉ mỗi tranh của ta chứ?” Hạ Vân Nhiễm hỏi.

Long Diệu mím môi chỉ cười không nói.

Hạ Vân Nhiễm trong lòng càng cảm thấy ngọt ngào, cũng không hỏi nữa, nàng vừa tìm được mấy quyển sách thuốc, bút ký của Tầm lão nàng cũng đã xem qua một nửa, bởi vì bản thân nàng thông thạo y thuật, nàng đặc biệt chọn đọc những quyển viết về những chứng bệnh kì quái.

Chạng vạng, vầng trăng sáng trong treo lơ lửng trong không trung, bên trong phủ Long Hầu, hai hàng bóng cây đung đưa, rắc xuống mặt sân những mảng ánh trăng vụn vỡ, Hạ Vân Nhiễm tắm xong, khoác một tấm sa mỏng mát mẻ rồi ra ngoài, đi tới bên cạnh vườn nhỏ, chỉ thấy bốn phía bóng cây xanh um trầm mặc, vô cùng hứng thú, ánh trăng rải trên mặt ao nhỏ, ánh trăng lăn tăn, dập dềnh, Hạ Vân Nhiễm nhất thời hưởng thụ thời gian an tĩnh này.

Đợi nàng quay đầu lại liền phát hiện ở hành lang, chẳng biết Long Diệu đứng ở đó từ bao giờ, ánh đèn hắt vào thân áo bào trắng, phảng phất như được phủ lên một vầng sáng, tựa như một vị tiên nhân không dính khói bụi chốn nhân gian, tự dưng sinh ra một cảm giác thoát tục, sáng trong như thủy tinh.

Đôi mắt trong veo của chàng nhìn qua, bình tĩnh như vậy, ấm áp, nhu tình như vậy, nhưng chàng như thế này, trong mắt Hạ Vân Nhiễm lại thấy chàng tựa như hoa sen một đời đơn độc, giống như dù nàng đã cùng chàng sống cùng nhau lâu như vậy, thân thiết như vậy, nhưng lại chưa bao giờ đến được gần nơi trái tim của chàng, nhìn không thấu con người của chàng, loại cảm giác này làm nàng có chút phiền muộn, nàng đang nỗ lực thể hiện tình cảm của mình cho chàng thấy, còn chàng thì sao? Chàng giống như một mực che giấu tâm tư, tình cảm của mình.

Hạ Vân Nhiễm định bước tới, Long Diệu phất áo toan rời đi, cười nhạt nói: “Đi ngủ sớm một chút, ngày mai nàng còn phải tới Hàn phủ.”

Hạ Vân Nhiễm muốn gọi chàng trở lại cùng hàn huyên thêm một chút, nhưng nghĩ lại rồi thôi, thuận theo chàng ta đi! Nhưng nàng thề, nàng nhất định phải biết rõ trái tim của chàng ta mới được.

Trong đêm, Hạ Vân Nhiễm không ngủ được, có lẽ là do không quen giường. Nhưng lúc nàng sắp chìm vào giấc ngủ, trời lại gần sáng, sau đó, tiếng Như Mộng vang lên bên ngoài cửa sổ: “Tiểu thư, người nên rời giường, Thế tử muốn cùng người đi luyện kiếm.”

Hạ Vân Nhiễm mơ mơ màng màng mở mắt ra, luyện kiếm? Có nhầm hay không,  ngay ngày đầu tiên đã bắt nàng luyện kiếm? Hạ Vân Nhiễm còn muốn nhắm mắt thêm một chút nữa nhưng rồi ngay lập tức tỉnh táo lại, không được, nàng không thể để Long Diệu xem thường, nàng mới vừa rồi làm ra một bộ dáng kiên cường dũng mãnh trước mặt hắn, giờ đây chẳng lẽ bởi vì một giấc ngủ nướng mà bỏ đi tất cả?

Không không, đáy lòng Hạ Vân Nhiễm hét lên một tiếng, sau đó, nàng nhanh chóng ngồi dậy, mang giày, gọi Tiểu Thất vào hầu hạ nàng rửa mặt, rửa mặt xong, nàng cầm kiếm treo trên vách tường bước ra.

Như Nguyệt dẫn nàng đi tới một viện trong phủ Long Hầu, viện tử này rất lớn, bốn phía trồng hơn hai mươi cây thương bách cao chọc trời, tạo thành một chiếc ô thiên nhiên che chắn nơi này, giờ đây, phía chân trời mới dần sáng rỡ, gió thổi nhè nhẹ, đây chính là thời điểm luyện võ tuyệt vời nhất.

Sáng sớm đủ dưỡng khí, con người hoạt bát, đây là thời cơ luyện kiếm tốt nhất.

Long Diệu một thân bạch y bó sát người chắp tay đứng dưới tàng cây, gió thổi tung mái tóc đen như mục, thân hình tuấn lãng hiện rõ, đôi mắt Hạ Vân Nhiễm có chút tham lam lướt qua vài lần, không biết có phải hắn là kiểu người khi mặc y phục trông gầy, khi cởi y phục ra thì lại rất vạm vỡ?

Hạ Vân Nhiễm đi thẳng đến trước mặt hắn, ưỡn ngực nói: “Bắt đầu đi!”

“Để Như Mộng, Như Nguyệt xuất chiêu, ta xem một chút.” Long Diệu nói.

Hạ Vân Nhiễm chớp chớp mắt, đây thật là khó khăn nha! Công phu của nàng chính là Như Mộng, Như Nguyệt dạy, vào lúc này nàng lấy một địch hai, nhưng hắn đã nói như vậy thì dù gì nàng cũng sẽ không lùi bước.

Như Mộng, Như Nguyệt cũng một thân áo bó sát, một tím, một xanh lá, bọn họ thu lại ánh mắt cung kính đối với nàng thường ngày, lộ ra nhuệ khí sẵn sàng nghênh đấu, Hạ Vân Nhiễm hai mắt nhíu lại, cảnh giác nhìn bọn họ.

Như Mộng, Như Nguyệt bắt đầu ra chiêu, Hạ Vân Nhiễm cẩn thận, bình tĩnh tiếp chiêu, một kiếm nhất thời xoẹt qua tim, mặc dù khi vừa bắt đầu, nàng bị tấn công liên tiếp buộc phải lui về phía sau, nhưng tâm nàng trầm ổn, không bị trận cước làm cho rối loạn, đây chính là bản lĩnh tốt nhất của người luyện võ, cũng là điều Long Diệu xem trọng, Hạ Vân Nhiễm vừa mới luyện công không tới hai tháng, hắn cũng không quá kỳ vọng nàng có nhiều tiến bộ, chỉ cầu ổn, cầu tâm tịnh.

Như Mộng, Như Nguyệt ra chiêu một canh giờ, Long Diệu mới đi tới giảng giải cho nàng mấu chốt căn bản của luyện kiếm, Hạ Vân Nhiễm nghiêm túc nghe, không vì thân phận của chàng mà phân tâm, hệt như một đứa trẻ ham học hỏi.

Ăn cơm trưa xong, Hạ Vân Nhiễm mặc một thân nam trang tới Hàn phủ, quản gia Hàn phủ nghênh đón nàng, hiện giờ tuy chủ nhân không ở Hàn phủ nhưng người làm, nha hoàn vẫn chiếm đa số, họ cung phụng nàng, dường như họ đã coi Hạ Vân Nhiễm là chủ nhân mới.

Hạ Vân Nhiễm đi tới phòng lương, khoan hãy nói toán học của nàng rất tốt, quyển sách phức tạp này hoàn toàn không làm khó được nàng, nàng còn lợi dụng môn thống kê hiện đại làm báo cáo vô cùng chi tiết.

Chỉ là, Hàn phủ có quá nhiều tài liệu, nàng phải chuyển một phần về phủ Long Hầu làm, trong đêm, nàng ở gian phòng bên cạnh tính toán sổ sách, Long Diệu sang đây nhìn nàng, thấy nàng không cần bàn tính, có lúc mím môi tính nhẩm, có lúc dùng ký hiệu kỳ quái viết chữ, vẽ vẽ trên giấy, thế nhưng lại giải quyết xong đống sổ sách kia.

Long Diệu cẩn thận nhìn cái kí hiệu dưới ngòi bút của nàng, lại giật mình, hắn đã từng đọc vô số sách, cũng thông hiểu không ít kỳ văn dị lục của các nước khác, hắn hình như đã từng thấy qua ký hiệu như vậy, chỉ là trong sách miêu tả cực ít, chỉ nói đất nước xa xôi ấy dùng xà văn kỳ quái để diễn tả ngôn ngữ, chẳng lẽ thứ Hạ Vân Nhiễm viết chính là xà văn sao?

“Vân Nhiễm, nàng học được những thứ xà văn này ở chỗ nào thế?” Long Diệu kinh ngạc vô cùng.

“Xà văn?” Hạ Vân Nhiễm kinh ngạc, ngay sau đó mới nhớ tới, nơi này là cổ đại, mà cổ đại là không có chữ số Ả-rập tồn tại, chỉ là, nhìn nàng viết những con số xiêu xiêu vẹo vẹo, xác thực như con rắn, Long Diệu gọi là xà văn cũng không có gì kỳ quái.

“Ồ! Lúc nhỏ ta gặp một vị bá bá vô cùng thần kỳ, ông ấy dạy ta phương pháp tính toán, đây không gọi là xà văn, mà gọi là chữ số Ả-rập.” Hạ Vân Nhiễm không muốn lật nghiêng thế giới quan của Long Diệu, trước tiên cứ lừa chàng đã!

Long Diệu quả nhiên vô cùng kinh ngạc, còn nhỏ đã biết những kí hiệu này? Còn có thể sử dụng thành thạo?

“Chàng muốn học sao? Dù sao ta cũng ghi chép sổ sách xong rồi, ta dạy cho chàng nhận biết một chút có được hay không?” Hạ Vân Nhiễm cười nói.

“Ừ.” Long Diệu dĩ nhiên hết sức hứng thú rồi, hắn vốn là một người học giỏi, cộng thêm sự hiếu kì đối với loại chữ viết kỳ dị của ngoại quốc, hắn càng muốn lĩnh ngộ một phen.

Năng lực học tập của Long Diệu rất lớn, Hạ Vân Nhiễm chỉ viết một lần, vừa đến mười con số, chàng liền hiểu, sau đó, Hạ Vân Nhiễm bắt đầu dạy chàng phép tính trừ đơn giản, Long Diệu quả thật không dám tin, so với tính bằng bàn tính, còn có một cách tính toán đơn giản như vậy.

Trong đêm, Hạ Vân Nhiễm thể hiện học thức, Long Diệu được mở rộng tầm mắt, không ngừng cảm thấy vô cùng thần kỳ, điều này càng làm hắn tin tưởng, Hạ Vân Nhiễm chính là kỳ tích mà ông trời ban cho hắn.

Những con số này đối với Hạ Vân Nhiễm hiện đại mà nói, chỉ là đơn vị đơn giản, nhưng đối với Long Diệu mà nói, đây chính một sự hiểu biết vượt bậc về lĩnh vực số học.

Liên tiếp mấy ngày, buổi sáng luyện kiếm, buổi trưa đi một vòng Hàn phủ, nhân tiện đem sổ sách về tính toán, Long Diệu có lúc sẽ ở bên cạnh nhìn đôi bàn tay trắng nõn của nàng thuần thục hết sức viết viết, tính tính toán toán, có thể nói nàng chính là nữ thần của hắn, nếu như thời cổ đại có tồn tại nữ thần.

Trong thời gian mười ngày ngắn ngủi, Hạ Vân Nhiễm đem sổ sách của Hàn phủ làm thành một bảng báo cáo, cùng lúc ấy, nàng cũng đã vạch định kế hoạch về hàng hóa phía dưới sản nghiệp của Hàn phủ, điều này cũng nhờ có Long Diệu ở bên, đối với hàng hóa tiêu dùng của dân chúng Đại Lịch và nguồn gốc sâu xa của hàng hóa, Long Diệu đều hiểu rất rõ, Hạ Vân Nhiễm liền dễ dàng làm xong bản kế hoạch.

Long Diệu là một đại nhân tài, Hạ Vân Nhiễm nghĩ, về sau nàng không quản được sẽ giao cho hắn, hắn nhất định sẽ làm tốt hơn nàng.

Chớp mắt đã tới ngày Hạ Vân Nhiễm đưa sổ sách cho thủ hạ chưởng quỹ của Hàn phủ, bởi vì trong kinh thành, sổ sách đều được quyết toán vào ngày mồng một tháng một, mà các cửa hàng ở bên ngoài kinh thành sẽ quyết toán sổ sách nửa năm một lần, thế nên trước mắt Hạ Vân Nhiễm xử lý các cửa hàng buôn bán trong kinh thành.

Các chưởng quỹ đều hết sức tích cực đưa sổ sách tới, Hạ Vân Nhiễm tốn thời gian một ngày xem qua, sau đó, khi sáng sớm hôm sau bọn họ tới Hàn phủ họp, nàng sẽ thiết trà mở tiệc chiêu đãi bọn họ.

Những chưởng quỹ kia vừa nghe liền thấy yên lòng, vị tân chủ tử so với Hàn lão gia khi còn tại vị đối xử với bọn họ tốt hơn nhiều.

Hạ Vân Nhiễm xem xong hai tư cuốn sổ, quả nhiên không ngoài dự kiến, có tới hơn mười lăm cuốn sổ ước chừng ít hơn so với tháng trước hơn một ngàn lượng, mà không có sai biệt mấy, xem ra kết quả của sự yếu thế của nàng chính là bọn họ không xem nàng ra gì, nàng lọc ra được cả những kẻ bất trung biển thủ tiền bạc.

Đúng lúc, mặt nạ của Hạ Vân Nhiễm được mang đến, Long Diệu chế tạo một bộ mặt nạ bằng da mềm mại hết sức đắt tiền cho nàng, còn có một bộ làm theo hình dáng nam tử bình thường đúng như yêu cầu của nàng nữa, hôm nay Hạ Vân Nhiễm chọn mang mặt nạ da người.

Bởi vì thủ công hoàn mỹ, sau khi Hạ Vân Nhiễm đeo mặt nạ, nháy mắt gương mặt liền thay đổi, vẻ mặt cũng cực kỳ sinh động khiến người ta không đoán ra được đây là một tấm mặt nạ.

Lúc nàng từ trong phòng bước ra, đến Long Diệu cũng đều lắp bắp kinh hãi, giống như nội tâm bị đả kích vô cùng lớn.

“Vậy ta đi trước nha!” Cố tình làm ra bộ dáng bình thường không có gì lạ để qua mắt người khác, nhưng Hạ Vân Nhiễm lại phát ra âm thanh dí dỏm, lại còn muốn Long Diệu không kinh ngạc sao?

Đổi gương mặt rồi, Hạ Vân Nhiễm cũng chẳng che đậy nữa, khí thế toát ra cực kỳ uy nghiêm, mặc dù đây là một khuôn mặt vô cùng bình thường nhưng ánh mắt  của nàng rất sáng khiến kẻ khác không dám xem thường.

Trong Hàn phủ, mấy bàn lưu thủy yến đã được dọn lên, hơn hai mươi vị chưởng quỹ vén áo ngồi xuống, chuyện trò hết sức vui vẻ, đại khái vì tâm tình của bọn họ rất tốt, nghĩ đến về sau, túi tiền của họ ngày càng đầy, còn có thể không vui sao?

Đang cười nói, một bóng dáng vô cùng khí thế bước vào cửa, chờ bọn họ nhìn thật rõ, căn cứ vào chiều cao hình thể, cộng thêm y phục của người đó, bọn họ xác định người tới chính là tân chủ nhân Hàn phủ đang đeo mặt nạ, Triển công tử.

Vừa nhìn gương mặt đó, các chưởng quỹ không khỏi thất kinh, có chút không giống với suy đoán của bọn họ, thiếu niên này có khí chất quý tộc không giống bình thường, nhưng mặt mũi không hề xuất sắc, khó trách ngay cả hắn thường ngày cũng tự nhận mình xấu xí.

Hạ Vân Nhiễm mỉm cười ngồi vào vị trí trang trọng nhất, ánh mắt quan sát những nam nhân lớn hơn nàng nhiều tuổi, cười hỏi: “Mọi người có thích rượu và đồ ăn hôm nay không?”

“Rất thích, cám ơn Triển công tử. . . Không đúng, phải gọi là ông chủ Triển.” Trong đám người, có rất nhiều khuôn mặt tươi cười.

Đang lúc này, ngoài cửa lại có một người tiến vào, Hạ Vân Nhiễm ngước mắt nhìn chỉ thấy khuôn mặt xa lạ nhưng anh tuấn vô cùng, hắn mặc một bộ áo xanh lam tươi đẹp, hoàn hảo tựa sắc hoa tháng ba, bên hông đeo một dải thắt lưng xanh nạm vân, mái tóc dài đen nhánh, đôi mắt sáng trong như những vì sao, dáng người cao, thanh tú, ngoại hình xuất chúng, khí chất điềm đạm, bình tĩnh. Đây là ai vậy?

Hạ Vân Nhiễm trong lòng dâng lên nghi hoặc, đang lúc buồn bực khó hiểu, nam nhân kia sấn đến cười thân thiết với nàng: “Tiểu Chiêu, tại sao thấy ca ca lại làm ra vẻ mặt này?”

Hạ Vân Nhiễm nhất thời nghẹn họng nhìn trân trối, đáng chết, người này là Tứ hoàng tử Hiên Viên Li, xem ra, nàng dịch dung rồi, hắn cũng đổi gương mặt xuất hiện tại Hàn phủ, hắn định tới đây cùng nàng phân định thiên hạ sao?

“Huynh, sao huynh giờ mới đến!” Hạ Vân Nhiễm lập tức nặn ra một nụ cười đón hắn.

Nhìn cả hai huynh đệ, chưởng quỹ đang ngồi có chút sững sờ, tại sao huynh trưởng tuấn tú như vậy nhưng đệ đệ lại bình thường đến thế? Là cùng một cha mẹ sinh ra sao?

“Được rồi, đây là ca ca của ta, Triển Li! Về sau ca ca ta sẽ cùng chia sẻ, gánh vác chuyện làm ăn.” Hạ Vân Nhiễm cười, nói chuyện này cho tất cả, Hiên Viên Li tất nhiên có dính líu, hắn ta đừng hòng nghĩ đến chuyện thoát thân.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!