Chương 72: NỤ HÔN THOÁNG QUA

1

Chương 72: NỤ HÔN THOÁNG QUA

Edit: Q.X.

 

Long Diệu nheo mắt, có vẻ như đã lường được trước.

Hạ Vân Nhiễm buồn chán nhếch môi, nói: “ Chàng biết lâu rồi đúng không?”

“Nàng định cứ làm loạn mãi thế à?” Long Diệu chăm chú nhìn nàng.

“Làm loạn? Ta làm loạn lúc nào? Nghiêm túc đấy.” Hạ Vân Nhiễm hơi bực mình phản bác lại.

“Ta đã nói là không để nàng làm gì nguy hiểm nữa còn gì? Lại còn kéo thêm được cả Tứ điện hạ.”

Hạ Vân Nhiễm thở hổn hển nói: “Còn xem là phải đối phó với ai đã, tài sản Hàn gia bị Nhị hoàng tử Hiên Viên Trạm để ý lâu rồi, hắn muốn chiếm làm của riêng, ta sẽ không tự nhiên mà bỏ qua cơ hội ngàn vàng này, chắp tay nhường Hàn gia cho hắn.

“Xem ra hắn chiếm một chỗ không nhỏ trong lòng nàng.” Gương mặt tuấn tú của Long Diệu lộ rõ vẻ không vui pha chút giễu cợt.

Hạ Vân Nhiễm nghe xong có chút buồn rầu, uất ức nói: “Ta làm thế cũng là vì chàng cả.”

“Vì ta?” Long Diệu hơi nhíu mày.

“Đương nhiên rồi, chàng nghĩ ta muốn tranh với Nhị hoàng tử lắm à? Nhưng mà hắn hết uy hiếp rồi cảnh cáo ta, nói cái gì mà đời này phải có được ta, ta mà không lật đổ hắn trước, đợi đến lúc hắn lên ngôi vua thì muộn hết, cho là chàng có năng lực lớn lao gì đấy đi, chàng định đối phó với hắn kiểu gì? Hơn nữa, ta không muốn bị biến thành đồ chơi của hắn.” Hạ Vân Nhiễm nói xong, có chút muốn khóc, cuối cùng nàng cũng hiểu,  vì sao mình lại năm lần bảy lượt muốn lật đổ Nhị hoàng tử cho bằng được rồi, trước kia không muốn tìm hiểu kĩ, bây giờ nhìn chàng trai thanh nhã như gió đứng bên cạnh, lý do này bỗng trở nên rõ ràng.

Tất cả đều vì hắn, nàng giúp hắn hết mình, không muốn hắn phải gánh vác quá nhiều, muốn sẻ chia với hắn, còn muốn loại bỏ tất cả những chướng ngại giữa hai người.

Long Diệu nghe nàng nói mà kinh ngạc, tim như bị co rút lại, khẽ môi nhếch lên mấy lần mà không thốt nên lời, hắn khẽ đánh mắt đi chỗ khác để che giấu giọt lệ  ánh lên, thở dài nói, “Nàng có biết đối phó Nhị hoàng tử nguy hiểm đến mức nào không?”

Hạ Vân Nhiễm cũng không muốn tạo gánh nặng cho hắn, nhưng nhìn bộ dạng ghen tuông vừa nãy của hắn, nàng cũng muốn để cho hắn hiểu, chỉ không ngờ rằng lại có thể khiến hắn xúc động đến như vậy, nàng mím môi nói: “Biết chứ!”

Miệng Long Diệu mím thành một đường thẳng, ánh mắt hắn nhìn nàng trong như hồ nước, lông mi vừa nhẹ nhàng vừa yếu đuối.

Hắn như thế lại khiến Hạ Vân Nhiễm đau lòng, nàng làm hắn cảm động đến mức này sao? Nàng có chút luống cuống, “Chàng… chàng không sao chứ?”

Yết hầu hắn hạ xuống, khôi phục lại sự bình tĩnh trong mắt, “Hắn… đe dọa nàng như thế thật sao?”

“Ta cũng không biết Nhị hoàng tử có chuyện gì, chỉ có điều ta thật sự không muốm gả cho hắn, thế là hắn xem ta như kẻ thù truyền kiếp, ta ghét cái bộ dáng phách lối đấy của hắn lắm, thêm cái kiểu tự cho mình là đúng nữa.” Hạ Vân Nhiễm giận đến mức nghiến răng, chỉ cần nghĩ đến Hiên Viên Trạm thôi lửa giận đã lên đến đỉnh đầu.

Mắt Long Diệu ánh lên, như cũng cảm nhận được sự giận dữ, trên mặt thoáng qua chút tự trách, “Vân Nhiễm, ta hiểu lầm nàng rồi, nàng dũng cảm, kiên cường hơn ta nghĩ.”

Hạ Vân Nhiễm thiếu điều muốn nhảy cẫng lên, cười cười nói, “Ta là người như thế nào, sau này chàng sẽ hiểu rõ hơn, ta chỉ hi vọng chàng có thể bỏ qua cái tùy hứng, cố tình gây sự, cả cái bản lĩnh rước phiền toái về cho chàng của ta mà thôi.”

Ánh mắt sâu thẳm của Long Diệu nhìn nàng, “Ta đáng để nàng làm vậy sao?”

Hạ Vân Nhiễm thấy hắn nghiêm túc như vậy lại không đành lòng, “Liều mạng như vậy, đối với ta mà nói, là rất đáng.”

Từ khi quen biết Long Diệu đến nay, nàng luôn cảm thấy hắn thanh cao thoát tục như tiên, nhưng giờ phút này, rõ ràng là nàng nhìn thấy được tình cảm trong mắt hắn, như là bây giờ mới thực sự là con người sống giữa hồng trần.

Nhận được một chút tình cảm của hắn như vậy, nàng cũng mãn nguyện lắm rồi, cảm thấy mọi việc mình làm quả là không uổng phí, đều rất đáng.

Tâm tư của Long Diệu có thể để nàng nhìn thấu dễ dàng vậy sao? Từ nhỏ hắn đã được phụ thân dạy dỗ, không được để bất cứ kẻ nào nhìn thấu lòng mình, cũng dặn thêm rằng, không được hành sự theo cảm tính, không làm liên lụy đến người vô tội.

Nhưng Hạ Vân Nhiễm xông vào, như một con thú nhỏ không biết sợ là gì, vừa mới đến bên hắn đã chạy đi mất, để lại một lỗ hổng lớn trong tim hắn, không được, đối với cuộc sống bình lặng như nước của hắn, nó như một luồng sóng lớn, vừa hay khiến hắn quên đi lời cảnh tỉnh của phụ thân, quên đi phủ Long Hầu chỉ có trách nhiệm và nguy hiểm, khiến hắn không đành lòng bị mất đi, nhưng lúc hắn đang hưởng thụ cái hạnh phúc ngắn ngủi ấy, cũng là lúc hắn mưu tính một con đường khác, xa hơn, nguy hiểm hơn.

Bởi vì hắn biết, Hạ Vân Nhiễm chính là người mà hắn hằng mong ,  hắn đã tưởng rằng kiếp này người ấy sẽ không xuất hiện, nhưng nàng đến bên hắn như một kì tích, hắn đã khổ sở như thế nào mới tìm được nàng, sao có thể làm ngơ?

“Được rồi, không nói chuyện này nữa, a, ở đây có đàn này, ta chơi một lát nhé?” Hạ Vân Nhiễm không quen với kiểu không khí như thế này, chỉ muốn trốn đi chỗ khác, cũng không đợi Long Diệu đồng ý, nàng vui vẻ ngồi vào, ngón tay lướt nhẹ một bản đàn, xuyên qua tòa Nhã Viên, vang vọng cả bốn phía.

Nàng chỉ học được vài khúc đàn, nhưng mà không có trầm bổng cao thấp gì, nàng cũng không nhớ được, nên đành chơi ngẫu hứng một đoạn, cũng chẳng ra bài gì, xấu hổ chết mất, vốn định thể hiện bản lĩnh trước mặt Long Diệu, cuối cùng lại tự làm xấu mình.

“À thì… chàng dạy ta đi.” Nàng nói với Long Diệu hãy còn đang sững sờ.

Long Diệu nhướng mi, Hạ Vân Nhiễm còn định nhường chỗ đã thấy hắn ngồi xuống, tay áo bào to lớn vòng qua thắt lưng nhỏ bé yêu kiều của nàng, ngón tay thon dài lướt trên dây đàn.

Tim Hạ Vân Nhiễm đập loạn, nàng nhỏ nhắn như vậy, trông như đang rúc vào ngực hắn, mặt nàng khẽ ửng hồng, miệng không kìm được mà nở một nụ cười si mê.

Nàng cẩn thận ghé mặt vào lồng ngực hắn, muốn lại gần thêm một tí, ngửi cái mùi hương mát lạnh trên người hắn, mà hắn thì đang tấu lên một khúc nhạc du dương, ở chốn này vào ban trưa, quả là khiến người ta ý loạn tình mê.

Ánh mắt Long Diệu cũng trở nên lơ đãng, Hạ Vân Nhiễm lại tiếp tục ngắm nhìn tuấn nhan trước mặt, cẩn thận quan sát ngũ quan hoàn mỹ của hắn, đúng là tỏa ra khí chất như ngọc, bờ môi hắn như cánh hoa chi lan đang hé, cằm hắn là một đường vòng cung tuyệt đẹp, càng nhìn, tim của Hạ Vân Nhiễm càng trùng xuống, không khỏi cảm thấy có chút tự ti.

Mà ánh mắt của Long Diệu giờ phút này cũng đang dừng lại trên người nàng, đôi mắt sâu thẳm như trời đêm của hắn tựa như đang tràn đầy thứ cảm xúc không thể đè nén, nhu tình tựa thủy, như muốn nuốt trọn Hạ Vân Nhiễm, vốn là tuyến phòng ngự cuối cùng trong lòng hắn cũng đã sụp đổ rồi, giờ phút này, đối mặt với ánh mắt của hắn, Hạ Vân Nhiễm một tia lí trí cũng không còn nữa, chỉ muốn nhào tới cắn hắn một cái.

“Nhắm mắt lại.” Giọng nói nhẹ nhàng của Long Diệu vang lên.

Hạ Vân Nhiễm giật mình, như ý thức được hắn muốn làm gì, vội vàng nhắm mắt lại, đợi mấy giây, nàng liền cảm nhận được nụ hôn lành lạnh trên trán, như cánh hoa chi lan, nhẹ nhàng lưu lại trên da thịt nàng.

Đây chính là nụ hôn của Long Diệu…

Hạ Vân Nhiễm cười ngọt ngào, cuối cùng hắn cũng hôn mình rồi, nàng còn tưởng nụ hôn đầu mình phải chủ động! Hehe, chuyến đi này đúng là không uổng phí, mấy câu ngọt ngào vừa nãy nói cũng không phí lời.

 

Nàng mở mắt, thấy lông mi Long Diệu cũng xuân sắc vô biên, phong tình vô hạn, tựa như mùa xuân đến sớm, đây đúng là nụ cười đẹp nhất, ôn nhu nhất. Hạ Vân Nhiễm tin rằng ánh mắt nàng nhìn hắn bây giờ cũng tràn đầy ánh sáng tình yêu.

Hạ Vân Nhiễm nghĩ, thời gian như ngưng đọng hết vào giây phút này, nhưng cảm giác mặt mình đang đỏ bừng lên, cũng không khỏi cúi đầu ngại ngùng.

Trời ơi, đây chính là tình yêu sao? Nàng yêu rồi?

Nhưng mà, mặc dù đang chìm đắm trong mị lực của Long Diệu không cách nào thoát ra được, một trận gió lạnh thổi qua, Hạ Vân Nhiễm vẫn kịp hồi phục tinh thần, nhớ lại mục đích mình đến đây, nhờ hắn giúp một tay.

Hạ Vân Nhiễm nói qua một lượt kế hoạch của mình, nàng có thể dùng thuốc để khiến mình bị bệnh, sau đó chỉ cần Long Diệu ra mặt, đón nàng về phủ Long Hầu dưỡng bệnh là được,

Long Diệu nghe xong, không khỏi buồn cười, “Cần gì phải phiền phức như vây? Nàng muốn tới phủ Long Hầu ở, ta nói với Hạ tướng một câu là được.”

“Nhưng… phụ thân ta có đồng ý không?” Hạ Vân Nhiễm có chút không tin tưởng lắm, Hạ Huyền làm việc rất cẩn trọng, chỉ sợ hắn lại suy tính đến lí do, không chịu để nàng đi, vậy không phải là công cốc rồi sao?

“Ta tin rằng Hạ tướng vẫn tin tưởng con người Long mỗ.” Ánh mắt Long Diệu mang theo ẩn ý.

Hạ Vân Nhiễm nghe hiểu, không khỏi bật cười, “Thế nào? Sợ ngươi sẽ làm gì không phải với ta sao?”

“Nàng không tin ta?” Long Diệu tròn mắt ngạc nhiên.

Hạ Vân Nhiễm nheo mắt, đảo mắt một cách tà ác, không phải nàng không tin nhân cách hắn, mà là, hắn tin tưởng nhân cách của nàng sao? Haha…

“Đương nhiên tin chứ.” Hạ Vân Nhiễm nhíu mày nói.

“Đương nhiên tin thì hôm nay ta đưa nàng về phủ, nói chuyện với phụ thân nàng, ngày mai nàng có thể chuyển đến phủ Long Hầu ở.”

Tim Hạ Vân Nhiễm nhất thời rung động, nói như vậy, nàng sẽ phải sống cuộc sống đơn độc với Long Diệu trong phủ Long Hầu một thời gian sao?

Chuyện này đúng là vừa nguy hiểm vừa kích thích. Nàng chưa tròn mười lăm tuổi, người còn chưa phát triển hết! Nàng phải kiềm chế, kiềm chế! Khổ cái thân nàng quá!

Đang mải nghĩ tới những chuyện này, giọng nói nghiêm túc của Long Diệu lại vang lên bên tai, “Vân Nhiễm, ta chưa bao giờ xem nhẹ bản lĩnh của nàng, nàng thông minh, dũng cảm, mang trong mình tuyệt kĩ (kĩ thuật khéo léo, đặc biệt), nhưng cũng sẽ theo không kịp một Hiên Viên Trạm lòng dạ ác độc, tàn bạo, nàng không phải là đối thủ của hắn, sau này dù nàng muốn làm bất cứ cứ việc gì cũng phải bàn bạc với ta trước, không được tự ý hành động.”

Hạ Vân Nhiễm ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ thấy ánh mắt hắn chứa đầy lo lắng, xem ra, để an ủi hắn, nàng sẽ phải nghe lời hắn rồi.

“Được, ta đồng ý với chàng, sau này sẽ không hành sự lỗ mãng, sẽ nghe lời chàng.”

Hạ Vân Nhiễm bật cười, nàng thế mà lại quên mất người đàn ông bên cạnh mình này, nàng không làm người dũng cảm nữa, từ nay về sau cùng hắn phấn đấu vậy.

Long Diệu mỉm cười, sau đó không biết lại nghĩ đến việc gì mà lại nheo mắt, thu nụ cười lại, biến thành dáng vẻ chỉ trích.

“Lại sao nữa rồi?” Hạ Vân Nhiễm bắt gặp ánh mắt của hắn, có chút vô tội hỏi.

“Việc nàng cứu Hàn tiểu thư ta không phản đối, nhưng cũng đừng xem nhẹ tính mạng của mình.”

Hạ Vân Nhiễm bĩu bĩu môi, trong lòng tràn đầy ngọt ngào, “Biết rồi! Ta quý cái mạng của mình lắm mà.” Vật vã cả một đời, nàng làm sao có thể đem tính mạng mình ra đùa được chứ. Lúc nàng cứu Hàn Tiêm Tiêm cũng là vì tự tin vào khả năng bơi lội của mình đấy chứ.

“Thay nữ phục vào đi, nàng cứ như thế này mà về, phụ thân nàng không mắng mới là lạ.” Long Diệu dặn dò tỉ mỉ.

Hạ Vân Nhiễm lúc này mới phát hiện ra bản thân mặc nam trang nói chuyện yêu đương với hắn cả buổi chiều! Ài, nghĩ kĩ  cũng có chút buồn nôn, ai không biết còn tưởng Long Diệu với thiếu công tử nhà nào đang lời qua tiếng lại!

Hạ Vân Nhiễm đổi về nữ phục, xế chiều ngồi xe ngựa của Long Diệu về phủ, trên đường trở về, tâm tình của nàng vui vẻ không nói nên lời.

Đêm ở phủ Hạ tướng, gia đinh đang dong đèn lên thì nhìn thấy trên đường lớn xuất hiện một cỗ xe ngựa màu xanh lam, bèn ngẩn ra, xe ngựa ấy men theo con đường lớn, dừng trước cửa ra vào, bọn họ nhìn thấy từ trong ánh hoàng hôn, Thất tiểu thư cùng Long thế tử từ trong xe bước ra.

Hạ Vân Nhiễm dẫn Long Diệu vào phủ tướng, nha hoàn đi mời Hạ Huyền cùng Nhị phu nhân, Lý Nguyệt Kiều lo lắng cả một ngày, thấy Hạ Vân Nhiễm và Long Diệu cùng nhau trở lại mới có thể thở dài một hơi.

“Vân Nhiễm, con đã đi đâu vậy? Sao vừa sáng sớm đã không nhìn thấy đâu nữa?”

“Mẫu thân, người yên tâm, con không đi đâu cả, đến phủ Long Hầu chơi với Long thế tử thôi mà.” Hạ Vân Nhiễm cười nói.

Hạ Huyền cũng quan sát hai người, “Thân con gái con đứa mà chạy lung tung cái gì?”

“Hạ tướng, Long mỗ có một thỉnh cầu, mong Hạ tướng chấp nhận.”

“Ồ! Mời Long thế tử nói.”

Long Diệu mím môi cười nói, “Long mỗ muốn cho Vân Nhiễm đến phủ Long Hầu ở một thời gian, tự ta sẽ dạy nàng thi từ khúc vẽ, không biết có được hay không.”

Hạ Huyền kinh ngạc, Long thế tử là tài tử nổi danh bậc nhất kinh thành, bác cổ thông kim* (học rộng biết nhiều, am hiểu cả xưa lẫn nay) không nói, thi từ khúc phú, cầm kì thư họa đều đứng đầu thiên hạ, thất nữ của ông ta mặc dù đã trải qua một năm dạy dỗ đào tạo nhưng cũng không thanh nhã lên được, mặc dù ông ta cũng không thích Hạ Vân Nhiễm gần gũi với Long Diệu quá, nhưng Long Diệu đã đồng ý với ông ta hai năm nữa sẽ kết hôn, ông ta mà ngăn cản thì có vẻ không hiểu nhân tình lắm.

“À, thật ra về chuyện này lão phu không có ý kiến gì, chỉ sợ Vân Nhiễm rời phủ ra ngoài sống sẽ không thích ứng được.”

“Phụ thân, con nguyện ý đến phủ Long Hầu.” Hạ Vân Nhiễm đáp lại hết sức dứt khoát.

Hạ Huyền nghẹn họng, chỉ có thể bật cười, có vẻ bất đắc dĩ nói, “Quả nhiên là con gái lớn thì không giữ nổi nữa rồi! Được, phụ thân đồng ý với con. Thế con định bao giờ thì chuyển đi?”

“Sáng sớm ngày mai sẽ đi.”

Lý Nguyệt Kiều nhìn nàng, có chút không nỡ, “Dẫn theo hai nha hoàn con thích đi theo hầu hạ bên người đi!”

“Không cần đâu, con có Như Mộng, Như Nguyệt là đủ rồi, à, còn có Tiểu Thất, Tiểu Thất cũng sẽ đi cùng.” Hạ Vân Nhiễm nói, tại vì gần đây cử chỉ của nàng ấy hơi cổ quái, nàng phải để Tiểu Thất ở bên cạnh Lý Nguyệt Kiều, bây giờ nàng phải dẫn Tiểu Thất đi cùng, tránh cho nàng ấy ở đây bị người ta khi dễ.

“Nếu Hạ tướng đã đồng ý, vậy Long mỗ xin cáo từ.”

“Long thế tử, trời cũng đã tối rồi, ở lại dùng bữa rồi hẵng đi!” Hạ Huyền vội giữ hắn lại.

“Không được rồi, Long mỗ còn có chút chuyện phải xử lí, hôm khác sẽ quay trở lại hàn huyên.” Nói xong liền quay sang nhìn Hạ Vân Nhiễm, “Sáng ngày mai ta sẽ cho người đến đón nàng, tối nay hãy nghỉ ngơi cho tốt.”

“Được, để ta tiễn chàng.” Hạ Vân Nhiễm lập tức buông tay Lý Nguyệt Kiều, đi theo hắn.

Ánh mắt Hạ Huyền phức tạp thâm trầm, nhìn theo bóng lưng hai người, thở dài một tiếng.

Lý Nguyệt Kiều đang vui mừng đưa mắt nhìn đôi trẻ chợt nghe thấy tiếng thở dài của trượng phu đang đứng bên cạnh, không khỏi kinh ngạc hỏi, “Lão gia, làm sao vậy?”

Hạ Huyền ở trong phủ này vốn chỉ biểu lộ tâm ý với Đại phu nhân Trịnh thị, bây giờ Đại phu nhân bị giải đi tự sám hối rồi, tâm tư của ông ta cũng không có người thấu hiểu.

Về Lý Nguyệt Kiều, ông ta thật sự không có gì là không yên tâm, chỉ có điều nàng không tính toán tỉ mỉ như Đại phu nhân, lúc nào cũng nghĩ đến lợi ích cho ông ta, thêm cả việc nàng có tình cảm với Hạ Vân Nhiễm, để tránh lời qua tiếng lại, ông ta cũng lười nói ra.

Chỉ là, điều bất an trong lòng ông ta càng ngày càng lớn, Hạ Vân Nhiễm càng thân thiết với Long Diệu, nguy cơ bị liên lụy nguy hiểm từ phủ Long Hầu cũng ngày càng tăng lên.

Gần đây triều đình không được yên ổn, phương bắc hạn hán, hỏa hoạn đến nơi, Nhị hoàng tử và Thái tử lại đang tranh nhau giành công, những triều thần bị kẹp ở giữa như ông ta thật không dễ chịu tí nào.

Hạ Vân Nhiễm tiễn Long Diệu ra đến cửa, khuôn mặt nhỏ nhắn vui vẻ khôn nguôi, chỉ cần giải quyết xong việc sau này không còn ở phủ Tướng nữa, nàng liền như cá gặp nước, vô cùng tự do.

Long Diệu ngồi lên xe ngựa, Hạ Vân Nhiễm vẫy tay với hắn, nói: “Ngày mai gặp.”

Long Diệu mím môi cười một tiếng, buông màn xe xuống.

Hạ Vân Nhiễm trở về dãy nhà phía nam, Lý Nguyệt Kiều liền tươi cười ra đón, “Long thế tử này đúng là càng nhìn càng thấy tuấn tú, so với con gái còn hơn mấy lần.”

“Mẫu thân, người nói thế này, mặt mũi con biết để vào đâu!”Hạ Vân Nhiễm giả bộ buông bực nói.

“Con cũng không kém cạnh, trong cả kinh thành này, đẹp hơn con được mấy người.” Lý Nguyệt Kiều nói xong, nghĩ đến cái gì đó, liền nói: “À đúng rồi, sáng nay phụ thân con nói muốn ta dọn sang nhà phía đông, cũng tiện cho việc chăm sóc Đại tiểu thư.”

Hạ Vân Nhiễm ngay lập tức cau mày, cái gì cơ? Nhất định là do Hạ Nguyệt Nhu cầu xin Hạ Huyền. Hừ! Hạ Nguyệt Nhu cũng không phải vô tâm dạng vừa đâu, mẫu thân bị trục xuất mới mấy ngày đã có ý nịnh bợ Nhị phu nhân rồi.

“Mẫu thân, người nên cẩn thận một chút, Hạ Nguyệt Nhu là con gái Đại phu nhân, nói không chừng nàng ta sẽ làm hại người đấy.” Hạ Vân Nhiễm nhắc nhở.

“Yên tâm đi, Hạ Nguyệt Nhu bây giờ một thân một mình, muốn giở trò cũng không dễ, ta sẽ để ý kĩ.” Lý Nguyệt Kiều gật đầu, nàng cũng không hề xem thường vị Đại tiểu thư của Tướng phủ Hạ Nguyệt Nhu này.

“Mẫu thân, nếu như người gặp phải khó khăn gì thì đến phủ Long Hầu tìm con, con sẽ quay về giúp người.

“Con đã giúp ta nhiều lắm rồi, con cứ yên tâm sang phu gia* (nhà chồng) tương lai đi, cùng phu quân tương lai của con sống cho tốt vào!” Lý Nguyệt Kiều cười nói.

Hạ Vân Nhiễm không khỏi có chút ngượng ngùng, phu gia gì mà phu gia, nàng và Long Diệu chẳng qua là khoác lên mình một danh phận thế thôi, liên quan gì đến nhau đâu.

Một đêm này, Lý Nguyệt Kiều giúp nàng chuẩn bị ít quần áo, Hạ Vân Nhiễm nằm trên giường, bắt đầu nghĩ đến vài chuyện, nàng đến với thời đại này, cũng đã nghĩ đến chuyện an an ổn ổn sống ở đây cả đời rồi.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Share.

About Author

1 phản hồi

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!