Chương 71: GẶP HẮN Ở LONG HẦU PHỦ

2

Chương 71: GẶP HẮN Ở LONG HẦU PHỦ

Edit: Team Thiên Nguyệt Các

Beta: Tử Dương Hoa

 

“Đây là họa sao? Ta lại thấy vô cùng mới mẻ, chắc Tứ hoàng tử chưa từng làm thương nhân nhỉ!” Hạ Vân Nhiễm cười hì hì một tiếng.

 

“Ngươi nghĩ chuyện này thật đơn giản.”

 

“Có đương kim Tứ hoàng tử giúp ta tổ chức buôn bán thì còn có gì phức tạp?” Hạ Vân Nhiễm cười vui vẻ, đây chính là lý do tại sao nàng muốn lôi kéo hắn, bởi vì hắn rất có quyền!

 

“Trước hết ngươi phải nghĩ cách để giấu diếm được phụ thân ngươi đã, còn phía Long Diệu thì ngươi định giải thích như thế nào? Còn nữa, thân phận ngươi là một nữ tử mà còn xuất đầu lộ diện làm ăn, ngươi cảm thấy dễ dàng như vậy sao?” Hiên Viên Li đả kích nói.

 

Thật sự Hạ Vân Nhiễm không nghĩ nhiều như vậy, ngay lúc này, nàng đã suy nghĩ rất kỹ nếu như tiếp nhận Hàn gia vậy sau này nàng xuất phủ có rất nhiều thời gian, mà Long Diệu bên kia có chỉ có thể che giấu tạm thời, thân phận nữ tử cũng không cần phải quá lo lắng, nàng có thể cải trang lối ăn mặc.

 

“Xe đến trước núi ắt có đường, đừng lo lắng, bây giờ chúng ta phải cùng nhau hợp tác.” Hạ Vân Nhiễm nhìn hắn nói.

 

“Sản nghiệp này là ngươi nhận tiếp quản, ta đâu có liên quan gì? ” Hiên Viên Li rũ sạch thân phận nói.

 

“Nói như vậy là ngươi không chịu giúp ta?” Hạ Vân Nhiễm cắn môi trừng mắt nhìn hắn.

 

“Ta nhàn hạ đã quen, lại nói ta cũng không thiếu tiền, tại sao phải vì chuyện này mà phân tâm?” Hiên Viên Li nhíu mày nói.

 

“Được, ta đã coi ngươi là bạn, không nghĩ tới ngươi lại không cảm kích chút nào, xem ra, nói không giúp liền không giúp, ta cũng không muốn cầu xin ngươi, cùng lắm thì, buôn bán không được, ta cũng không buôn bán nữa.”

 

“Ngươi cho rằng dễ dàng như vậy sao? Sản nghiệp Hàn gia trải rộng ở kinh thành, là nơi dân chúng sống nhờ nghề buôn bán, nếu cửa hàng Hàn gia bãi công ngừng bán, ngươi muốn làm kinh thành đại loạn hay sao?” Hiên Viên Li cau mày nói.

 

“Ta cũng không muốn vậy! Ai bảo ngươi không giúp ta, bây giờ, ta đã danh chính ngôn thuận làm chủ nhân của Hàn gia, ta buôn bán không thuận lợi ta cũng không còn biện pháp gì nữa!” Hạ Vân Nhiễm hết sức tủi thân nói.

 

Hiên Viên Li đã từng gặp không ít nữ tử nhưng chưa thấy qua người nào chơi xấu lại xảo quyệt đã thế còn uy hiếp hắn.

 

“Việc này phải bàn bạc kĩ hơn, ngươi tốt nhất là nghĩ cách ổn định người làm ở Hàn gia đi!”

 

“Nói như vậy là ngươi đồng ý rồi?” Hạ Vân Nhiễm mừng rỡ nhìn hắn.

 

“Ta chưa nói là đồng ý nhưng ít ra chỗ nào mà ta có thể giúp, ta sẽ ra tay.” Hiên Viên Li bất đắc dĩ trả lời.

 

“Ta biết ngay ngươi sẽ không bỏ mặc ta mà.” Hạ Vân Nhiễm híp mắt cười nói, dưới ánh mặt trời nàng lộ ra vẻ mềm mại, giống như như mẫu đơn trong vườn, đẹp đến nỗi làm say đắm lòng người.

 

Ánh mắt Hạ Viên Li bình tĩnh một lúc rồi rời đi.

 

Hạ Vân Nhiễm ra lệnh cho quản gia Hàn phủ sáng sớm ngày mai gọi hết các thương hội chưởng quỹ của các cửa hàng trong kinh thành đến, nàng muốn mở hội nghị một lần.

 

Trở lại với tướng phủ của Hạ Vân Nhiễm, cũng có chút sợ hết hồn hết vía, nàng dùng chiêu này quá đột ngột, quá to gan, thế nhưng mà trời cao cũng giống như muốn giúp nàng đối phó với Nhị hoàng tử, hết lần này đến lần khác đều là hắn, Hiên Viên Trạm, có thể nói lần này ngươi gặp phải xui xẻo hay không?

 

Đêm nay, Hạ Vân Nhiễm đều nghĩ đến chuyện này, Nhị hoàng tử không thể công khai ra tay khống chế Hàn gia, nếu không sẽ làm Hoàng đế để ý đến, cho nên hắn lựa chọn con trai Trung Thư Lệnh để khống chế, trong triều Trung Thư Lệnh ở phe trung lập, cho dù Hoàng đế truy cứu tới thì cũng không liên lụy đến Nhị hoàng tử, cái thời cổ đại này tam thê tứ thiếp là chuyện thường, Trung Tư Lệnh có quyền thế to lớn, muốn uy hiếp Hàn gia dễ như trở bàn tay, mà hắn đuổi người yêu Hàn Tiêm Tiêm ra ngoài Kinh thành, có thể thấy là do tình thế bắt buộc.

 

Chỉ là lần này Trung Thư Lệnh đại nhân cũng không cách nào lường trước Hàn gia đã ở trong tay của nàng, thực ra Hạ Vân Nhiễm suy nghĩ một chút thấy Hàn lão gia để cho cháu kế thừa là hợp tình hợp lý, thế nhưng mà, sau này, muốn tránh khỏi thân phận người Hàn gia thì phiền toái rồi, cũng không biết Hàn lão gia có thể che giấu được bao nhiêu, nếu không người của Nhị hoàng tử vẫn sẽ bắt hắn về để khống chế sản nghiệp, vậy chẳng bằng lấy một thân phận mới hoàn toàn ra mặt, Nhị hoàng tử cũng không thể tra ra.

 

Nhưng quan trọng nhất là nàng phải cải trang tướng mạo và giọng nói, lấy thân phận hoàn toàn là một nam nhân xuất hiện ở trước mặt mọi người, nàng nghĩ tới việc nghiên cứu chế tạo mặt nạ da người nhưng có thể là không kịp, xem ra ngày mai nàng chỉ có thể dùng mặt nạ trước để chống đỡ một chút.

 

Đúng, chính là nghĩ như vậy, đêm đó Hạ Vân Nhiễm mãi đến khuya mới chợp mắt.

 

Bây giờ, tướng phủ do Lý Nguyệt Kiều chống đỡ, đối với việc nàng ra vào cũng rất dễ dàng.

 

Hôm nay Hạ Vân Nhiễm buộc tóc lên, phối với một khối lưu ly màu tím trên trán, càng lộ ra vẻ mặt trắng nõn như ngọc, môi đỏ như tô son, bởi vì thời tiết chuyển thu, nàng chọn một cái kim cẩm bào màu xanh nhạt với một cái đai lưng khảm ngọc lưu ly màu tím, càng khiến nàng cao quý hoàn mỹ, giống như mặt trời mới mọc đang tỏa sáng, chói lóa.

 

Về mặt khí thế, Hạ Vân Nhiễm đã chuẩn bị đầy đủ, mặc dù nàng chỉ là thân nữ tử, nhưng hai mắt của nàng chứa đầy sự bức người, ngay cả nam nhân bình thường cũng khó sánh được.

 

Như Mộng cầm theo một hộp đựng mặt nạ đi vào, vật này là Hạ Vân Nhiễm giao cho nàng chuẩn bị, Hạ Vân Nhiễm nhìn vào bên trong hộp tử đàn, chứa một tấm da được chế tạo rất tinh xảo bên ngoài có nạm vàng mịn, nàng có hơi kinh ngạc, mặt nạ này không phải là loại bình thường có thể mua được trong tiệm, chẳng lẽ nàng trở về và lấy từ Long Hầu phủ?

 

Hạ Vân Nhiễm cũng không lên tiếng hỏi vấn đề này, vì nếu Long Diệu muốn biết, hắn sớm muộn cũng sẽ biết rõ, nhưng mà, kể cả Long Diệu cũng không thể ngăn được việc nàng muốn làm.

 

Hạ Vân Nhiễm cũng không biết tại sao nhất định phải đối phó Nhị hoàng tử, chắc là hắn ta thực sự làm nàng cảm thấy quá chán ghét đi!

 

Hạ Vân Nhiễm cho đổi xe ngựa thành một chiếc xe màu sắc lộng lẫy mà đẹp đẽ quý giá, ở trên xe, nàng đeo mặt nạ lên, mặt nạ che kín đi khuôn mặt kiều diễm của nàng, tức khắc, khí lạnh xung quanh thân nàng dường như cũng chìm xuống, như biến thành một người khác, Hạ Vân Nhiễm đưa tay vuốt ve mặt nạ, đầu mũi hơi ngửi thấy thoang thoảng một chút vị lạnh, đáng chết, đây là hương vị của Long Diệu.

 

Nhưng mà, nàng cũng có thể tùy tiện tháo nó ra, nàng chỉ hi vọng rằng cái mặt nạ vô dụng này của Long Diệu chưa từng rêu rao khắp nơi.

 

Bên cạnh Hạ Vân Nhiễm là Như Mộng và Như Nguyệt cũng thay đổi thành y phục của tùy tùng, giờ đây trước mặt nàng là Hàn phủ, trước cửa hiện giờ có khoảng mười hai chiếc xe ngựa, và có nhiều người đang đứng trong sân Hàn phủ, đều là lão nhân, Hạ Vân Nhiễm híp mắt, sửa sang lại y phục rồi đi vào.

 

Bởi vì gia tộc họ Hàn này nổi tiếng cự phú một vùng mà chỉ trong một đêm muốn đổi chủ, thì tất nhiên những thuộc hạ của Hàn thị là các chưởng quầy bắt đầu cảm thấy hoang mang lo sợ và nghi hoặc, bây giờ, những thương nhân lão luyện này đã sớm đứng ngồi không yên, chỉ muốn lập tức nhìn thấy vị thần thánh phương nào muốn tiếp quản gia nghiệp Hàn thị.

 

Lúc này đây Hạ Vân Nhiễm đi đến tựa như cơn gió mát của buổi sáng sớm, giống như ánh mặt trời chói mắt xuất hiện thoáng qua khiến những tiếng ầm ĩ không ngừng ở cửa viện im lặng ngay lập tức, hơn hai mươi cặp mắt đồng loạt nhìn chằm chằm vào nàng, dường như muốn dựa vào mắt là có thể nhìn ra lai lịch của nàng.

 

Đối diện với ánh mắt dò xét của những người này, Hạ Vân Nhiễm nhìn xung quanh một vòng với con mắt trong trẻo mà lạnh lùng, chắp tay đi tới.

 

Nàng mang theo sự lạnh lùng, lãnh đạm, cả người không nói gì nhưng bóng dáng đến gần lại tỏa ra một sự nghiêm nghị không thể xâm phạm, một đám lão nhân gần bốn mươi năm mươi tuổi đều ngạc nhiên nhưng không dám tùy tiện phát ra tiếng.

 

Cho đến khi Hạ Vân Nhiễm tới gần thì quản gia của Hàn thị mới khoát tay áo nói: “Vị này chính là người nối nghiệp do Hàn lão gia chỉ định, là chủ nhân mới của Hàn phủ tên là Triển Chiêu.”

 

“Họ Triển à? Lai lịch ra sao?”

 

“Chưa từng nghe qua tại Kinh thành có gia đình giàu nào họ Triển cả!”

 

“Đúng à! Hắn lại còn trẻ như vậy nữa?”

 

“Tại sao còn mang theo mặt nạ? Không dám gặp người sao?”

 

“Sao Hàn lão gia có thể giao gia sản khổng lồ này cho một người như vậy? Đúng là nực cười!”

 

Trong lúc tất cả mọi người cúi đầu thảo luận ầm ĩ, ai cũng không thèm để ý đến một người sống sờ sờ là Hạ Vân Nhiễm ở bên, Như Mộng bên cạnh Hạ Vân Nhiễm lập tức lạnh giọng quát: “Các ngươi nói xong chưa?”

 

Tất cả mọi người đồng loạt kinh ngạc, tức khắc có người dẫn đầu lên tiếng hỏi: “Không biết vị Triển công tử đây là người phương nào tới, vì sao Hàn lão gia không để lại lời nào, liền giao gia sản cho ngài?”

 

“Đây là việc riêng giữa ta và Hàn lão gia, các ngươi không nên hỏi thì tốt hơn, biết càng nhiều, đối với các ngươi cũng không phải là tốt.” Giọng nói lành lạnh của Hạ Vân Nhiễm cất lên, nhưng đã bớt đi vài sự rét buốt.

 

Người hỏi ngay lập tức bị nghẹn họng, nhưng vẫn cố hỏi tiếp: “Không biết vị Triển công tử đây có từng làm buôn bán chưa?”

 

“Triển mỗ có chút hiểu biết đối với việc buôn bán, thế nhưng, đã có các chưởng quỹ lão làng của Hàn gia là các vị đây, tất nhiên có các vị ở đây giúp đỡ, thì đâu còn vấn đề gì nữa.” Hạ Vân Nhiễm đáp lại rành mạch.

 

“Vì sao Triển công tử đây lại phải đeo mặt nạ? Tại sao không thể cho mọi người ở đây thấy khuôn mặt thật?”

 

“Bởi vì diện mạo của tại hạ rất xấu xí, sợ hù dọa các vị.” Hạ Vân Nhiễm trả lời rõ ràng lần nữa.

 

Mặc dù, nghe nàng nói vậy, nhưng tất cả mọi người ở đây khó có thể tin được, hiện tại cả người nàng tỏa ra khí tức thanh cao, ai cũng nghĩ nàng phải là một người rất trẻ đẹp tài giỏi.

 

“Được rồi, cuối tháng sắp đến, các vị mau giao nộp sổ sách tháng này vào mùng năm tháng sau, ta sẽ xem lướt qua.” Hạ Vân Nhiễm nói xong, lập tức chắp tay đi đến đại sảnh Hàn phủ.

 

Một đám người sau lưng ngạc nhiên nhìn theo bóng lưng của nàng, thật sự không dám tin, vị chủ nhân mới này chỉ để lại vài lời nói liền muốn đuổi bọn họ đi.

 

“Tiểu tử này, thật sự xem hiểu sổ sách sao?” Có người thở phì phò giọng đầy khinh thường cất tiếng.

 

“Đúng a! Nghe giọng nói liền biết hắn chỉ là một tiểu tử lỗ mãng, chỉ sợ chả có bao nhiêu kiến thức, còn đòi xem sổ sách, cũng không biết tự lượng sức mình? Gia nghiệp của Hàn thị giờ nằm trên tay hắn, chẳng phải sẽ xong sao?”

 

Một đám chưởng quỹ ra khỏi phủ nghị luận ầm ĩ, tuy cũng nghi ngờ, nhưng mà chuyện này đối với bọn họ mà nói, chưa chắc không phải là chuyện tốt, Hàn lão gia trước kia rất khôn khéo, quản sổ sách vô cùng nghiêm khắc, khiến bọn họ làm việc dưới hắn nhiều năm như vậy, cũng không dám lấy một trăm lượng bạc, bây giờ, Hàn phủ nhà lớn việc lớn, chủ nhân mới này không chịu được việc, không phải bọn họ có thể thả lỏng tay chân sao?

 

Đây chỉ là suy nghĩ của một vài người, còn vài người khác lại mang thái độ cẩn thận, mặc dù Hạ Vân Nhiễm nói mấy câu ngắn ngủi, nhưng khí thế thong dong bình tĩnh kia người thường không thể có được, như vậy càng làm cho người khác có cảm giác mơ hồ.

 

Mà trong đám người này, một vị nam tử tầm ba mươi tuổi bước nhanh đến phía dưới cây dương liễu ở góc đường, có một chiếc xe ngựa phủ vải gấm lẳng lặng dừng ở đó.

 

“Gia.” Hắn chắp tay gọi người trong xe ngựa.

 

Màn xe khẽ vén lên, lộ ra gương mặt đẹp trai của Hiên Viên Li, đôi mắt hắn mị hoặc nói: “Nàng làm cái gì?”

 

“Vị công tử này ngược lại không làm cái gì cả, nàng chỉ nói mấy câu với chưởng quỹ rồi đi.”

 

Ánh mắt Hiên Viên Li loé lên, thầm nghĩ trong lòng, rốt cuộc Hạ Vân Nhiễm dọn dẹp cục diện rối rắm này như thế nào? Xem ra nàng thật sự nhất thời thích sự mới mẻ, căn bản không có bản lĩnh quản lý đi! Một người sống trong phủ, lại là nữ tử bị vứt bỏ ở trấn nhỏ, có thể có bản lĩnh gì? Là hắn đánh giá nàng quá cao rồi.

 

Cũng không biết tại sao, Hiên Viên Li có cảm giác kỳ lạ, loại cảm giác này làm hắn thở dài một hơi nói: “Tiểu nha đầu, sớm muộn cũng bị ngươi hại.”

 

Ở trong đại sảnh Hàn phủ, Hạ Vân Nhiễm cởi bỏ mặt nạ, hưởng thụ nước trà điểm tâm, Như Mộn, Như Nguyệt đứng một bên không nhịn được, Như Mộng lên tiếng hỏi: “Công tử, vừa rồi đám người kia không tin tưởng người, làm sao người còn có thể bình tĩnh như vậy?”

 

“Nếu là ta, nên hạ uy với bọn hắn mới đúng, để bọn họ sợ người.”

 

“Vậy mà bọn họ sớm muộn cũng sẽ sợ ta đấy.” Hạ Vân Nhiễm cười cười, ánh mắt khiến cho người khác không suy đoán được tâm tư.

 

“Công tử, bọn họ đều coi thường người!”

 

“Yếu thế chưa chắc không phải biện pháp thử thách bọn họ.” Hạ Vân Nhiễm chớp chớp mắt, nếu như uy hiếp bọn họ, sẽ gây ra phiền toái, song bọn họ lại đều là thương nhân khôn khéo giảo hoạt, không lấy ra thân phận đầy đủ, bọn họ chưa chắc đã sợ.

 

Mà nàng căn bản không muốn nói rõ thân phận, cho nên, nàng có phương án thứ hai.

 

Tiếp theo, nàng chỉ cần chờ thêm nửa tháng.

 

Từ Hàn phủ ra ngoài, Hạ Vân Nhiễm vẫn luôn suy tính, làm sao mới có thể thoát thân khỏi Hạ phủ, mới tiếp nhận buôn bán của Hàn phủ, nhất định sẽ bận rộn, đến lúc đó khiến bọn họ không tìm được người, thì gian hàng càng loạn, càng phiền toái hơn, cũng có thể sẽ khiến một số người hoài nghi.

 

Vừa đi vừa nghĩ, Hạ Vân Nhiễm nghĩ đến một kế hoạch, chỉ là, kế hoạch này nhất định cần Long Diệu phối hợp mới có thể hoàn thành, ai bảo bây giờ hắn chính là vị hôn phu của nàng đây?

 

Nghĩ đến Như Mộng đã cầm mặt nạ trở về Long Hầu phủ, vậy nhất định cũng nói rõ chuyện ở Hàn phủ, lấy sự thông minh của Long Diệu, đã sớm phát hiện rồi, mặc dù cũng không cần giải thích thêm về quá khứ của nàng.

 

Nghĩ tới việc muốn đi Long Hầu phủ, Hạ Vân Nhiễm không khỏi có chút kích động trong lòng, nàng nghe cái tên này đã mấy tháng, nhưng chưa từng đến đó, nghe nói Long Hầu phủ ngọa hổ tàng long, không biết thần bí tới mức độ nào, có phải bước vào, chính là ba bước một thị vệ, năm bước một cao thủ, bảy bước một sát thủ hay không.

 

Đợi đến lúc Hạ Vân Nhiễm đến cửa chính Long Hầu phủ vẫn có chút không dám tin, cái này căn bản là một phủ trạch hết sức cổ xưa lại đơn giản có được không? Có thể từ dấu vết loang lổ trên tường mà đoán, đây là một toà phủ trạch có lịch sử lâu đời, đại khái là từ lúc Long Hầu phủ được ban cho tới nay, chưa từng dời đi.

 

Xe ngựa Hạ Vân Nhiễm dọc theo tường rào đi thẳng tới hậu viện, Như Mộng đi trước một bước đi vào bẩm báo, Hạ Vân Nhiễm có chút không chờ được bước vào, lại không phát hiện, hôm nay nàng một thân nam trang, làm gì có dáng vẻ tiểu thư khuê các?

 

Hạ Vân Nhiễm bước vào từ cửa sau, dọc theo đường thưởng thức phong cảnh, lúc nàng thức dậy, có hỏi qua, hiện tại trong Long Hầu phủ chỉ có mình Long Diệu, phụ thân của hắn và gia gia thúc thúc không có ở đây, cho nên, nàng cũng không cần sợ thất lễ khi gặp trưởng bối.

 

Long Hầu phủ rất lớn, ở kinh thành mà nói thì tuyệt đối chiếm diện tích lớn nhất, có thể thấy được lúc đầu Long Hầu phủ mới xây, nó huy hoàng tới cỡ nào, ân sủng Đại Lịch đế đối với Long thị vô cùng cao, năm tháng qua đi, toà phủ trạch này đã có cây cối và hoa cỏ xanh um tươi tốt, đánh mất uy nghiêm vốn có, ngược lại làm cho người ta cảm thấy khí tức gần gũi tự nhiên.

 

Không hổ là chỗ ở của Long Diệu, chỉ thấy dọc đường đi, thanh nhàn trang nhã, trong đình trồng đầy tùng bách, vô cùng mát mẻ, vườn hoa rộng lớn trồng đầy bạch cúc đang nở, sắc hoa rực rỡ, bên cạnh là hồ nước Bích Lệ, trong ao có trồng sen, hương thơm nhẹ nhàng.

 

Hạ Vân Nhiễm không thấy cao thủ, ngay cả thị vệ cũng không thấy, chẳng lẽ Long Diệu thích yên tĩnh?

 

Như Nguyệt dẫn Hạ Vân Nhiễm tới một mai viện sạch sẽ, nhất định là tẩm viên Long Diệu.

 

Đang suy nghĩ, chỉ thấy một bóng dáng mặc áo trắng từ trong rừng mai đi ra, nam nhân này, một lần thấy hắn, đều khiến cho lòng người loạn.

 

“Vì sao lại tới đây?” Long Diệu lên tiếng hỏi, một đôi mắt tràn đầy tinh thần, dần trở nên trong trẻo.

 

Mà thư đồng phía sau hắn đang mắt trợn tròn quan sát nàng, Hạ Vân Nhiễm nhận ra hắn, hắn là người lần trước mua lời của nàng cho Long Diệu, là thiếu niên cò kẻ mặc cả đó.

 

“Muốn tới xem một chút, chàng không mời ta, ta đương nhiên phải mặt dày mà tới thôi.” Hạ Vân Nhiễm nhướng mày cười nói.

 

Long Diệu nhếch môi cười: “Đã tới rồi, vào bên trong ngồi đi!”

 

Hạ Vân Nhiễm gật đầu một cái, khóe miệng cũng cong lên nở nụ cười ngọt ngào, đi theo hắn, thiếu niên bên cạnh vui mừng hỏi: “Người chính là Thế tử phi sao?”

 

“Ngươi tên là gì?” Hạ Vân Nhiễm tò mò hỏi.

 

“Thần tên Tu Văn.” Thiếu niên thanh thúy trả lời.

 

“Tu Văn, đến phòng bếp chuẩn bị nước trà điểm tâm đi.” Long Diệu ra lệnh cho hắn.

 

“Vâng, thiếu gia.” Tu Văn vui vẻ rời đi.

 

Hạ Vân Nhiễm không ngờ trong Mai viên còn có một chỗ xây thủy tạ lầu các trên mặt nước, hắn dẫn nàng đi một mạch thẳng đến thủy tạ dưới đình, chỉ thấy bên cạnh trồng đầy hoa, khỏi phải nói có bao nhiêu hương thơm, cho dù là Hạ phủ cũng không tìm ra chỗ như thế.

 

Hạ Vân Nhiễm tò mò quan sát: “Chỗ này thật đẹp.”

 

Ánh mắt Long Diệu cũng nhìn xung quanh một vòng, nụ cười trên mặt vẫn chưa tan, dừng trên mặt Hạ Vân Nhiễm lần nữa, mở miệng hỏi: “Mặt nạ còn dùng được không?”

 

Hạ Vân Nhiễm nghẹn họng thấp giọng trả lời: “Còn dùng được.”

 

“Nàng quá nóng vội, ta không có thời gian tạo cái mới cho nàng, cái đó là lần trước ta đã dùng qua.”

 

“Ta biết chứ.”

 

“Chàng biết?” Long Diệu có chút kinh ngạc.

 

Hạ Vân Nhiễm có thể nói mũi nàng nhạy bén hơn chó sao? Đánh hơi được mùi thơm trên người của hắn sao? Nàng trừng mắt nhìn hắn nói: “Ta đoán.”

 

“Dùng được thì cứ dùng trước đi, ta đã sai người làm cái mới, mấy ngày nữa là có thể đổi lại cho nàng.”

 

“Nói như vậy, chàng có nguồn lực rồi hả? Không bằng chế tạo cho ta mặt nạ da người đi! Bộ dạng thiếu niên thông thường là được.” Hạ Vân Nhiễm không khỏi thèm muốn, nói.

 

Long Diệu hơi ngẩn ra, tùy tiện nói: “Nàng thật đúng là lắm yêu cầu.”

 

Lúc này, Như Mộng Như Nguyệt bưng nước trà điểm tâm tới đây, giống như đang ở trong phủ, trông họ vô cùng quen thuộc nơi đây.

 

“Thế tử phi, mời dùng trà.” Như Mộng bưng một ly trà xanh đến trước mặt nàng, rót thêm một chén cho Long Diệu, hai người hầu hạ xong, liền thức thời rời đi.

 

Tâm tư Hạ Vân Nhiễm như treo ngược, nghĩ tới phải hỏi Long Diệu chuyện tình Hàn phủ như thế nào, lại đợi trong chốc lát, phát hiện hắn lại cầm ly trà lên ưu nhã uống trà, giống như không có ý định hỏi nữa, lòng Hạ Vân Nhiễm không khỏi có chút ngứa, chẳng lẽ hắn đang chờ nàng tự mình chủ động nói ra chuyện này?

 

Hạ Vân Nhiễm thừa dịp chuyện này mà đến, nếu như nàng không nói, sau này không tiện mở miệng cầu xin hắn hỗ trợ, nàng uống một ly trà xanh cho nhuận họng, nói: “Nói cho chàng biết một tin tức tốt.”

 

Long Diệu ngước mắt nhìn nàng, chờ nàng nói tiếp, Hạ Vân Nhiễm trừng mắt nhìn hắn, vô cùng vui vẻ nói: “Ta trở nên giàu có rồi.”

 

Share.

About Author

Ham đọc truyện, ham viết lách, ham cày phim, mê zdai đẹp. Tóm nại nà không có gì để tóm. :D

2 Bình luận

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!