CHƯƠNG 69: ANH DŨNG CỨU NGƯỜI (1)

3

CHƯƠNG 69: ANH DŨNG CỨU NGƯỜI (1)

Edit: Team Thiên Nguyệt Các

Beta: Tử Dương Hoa

 

“Vân Nhiễm, con…”  Nước mắt Lý Nguyệt Kiều tuôn rơi, bà cảm thấy ăn năn, cảm thấy mình mắc nợ bởi bà có thực sự xem Hạ Vân Nhiễm là con gái mình hay không, đáy lòng bà tự có câu trả lời, giờ phút này, bà chỉ cảm thấy hổ thẹn khi phải đối mặt với nàng.

 

Đối với Hạ Vân Nhiễm mà nói, từ khi đến thế giới kì lạ này, trừ đôi vợ chồng già trước kia từng đối xử tử tế với nàng ra, tới Tướng phủ, nàng cũng đã được thấy lòng ích kỉ của con người, Lý Nguyệt Kiều đã từng có ba phần lòng riêng, nhưng ít ra mấy phần thật lòng xuất phát từ nội tâm của bà cũng làm nàng cảm nhận được chút thân tình đã lâu, chỉ một điểm này thôi cũng đáng để được nàng bảo hộ, giúp đỡ.

 

Dĩ nhiên, khi ở lại nơi này càng lâu, những người đối tốt với nàng ngày một nhiều thêm, ví dụ như Như Mộng, Như Nguyệt, Tiểu Thất, còn có cái tên tiểu phúc hắc Long Diệu đó, tất cả đều là những người tốt, đều là những người nàng thấu hiểu, nàng đều ghi nhớ họ trong lòng.

 

Và những người đã hại nàng, làm tổn thương, lợi dụng nàng, nàng sẽ đáp trả từng người một.

 

Ngày hôm sau quả nhiên Hạ Huyền gọi Lý Nguyệt Kiều đi, Lý Nguyệt Kiều dựa theo lời nói của Hạ Vân Nhiễm, đầu tiên bà không đồng ý, Hạ Huyền nhanh chóng hiểu được suy nghĩ của bà, lập tức liền nâng thân phận của bà lên để cho bà làm trắc thê, trắc thê cao hơn di nương một bậc, quyền lực cũng lớn hơn nhiều.

 

Lý Nguyệt Kiều tiếp nhận sự vụ trong phủ vào ngày hôm đó, bởi vì bà đã từng quản lý nên ứng phó cũng khá nhẹ nhàng.

 

Hạ Vân Nhiễm đi Bắc viện một chuyến, tình trạng tinh thần của Tam di nương đã khá lên một chút, bà ta nghe nói khi tính mạng bà ta treo lơ lửng, là Hạ Vân Nhiễm đã tìm thần y chữa bệnh cho bà ta, bà ta cảm thấy vừa cảm kích lại vô cùng hối hận, nhân tiện nói lời xin lỗi vì chuyện trách mắng nàng hủy dung bà ta lần trước, còn có Hạ Vân Lệ, nàng ta ngập ngừng nói mấy tiếng xin lỗi, Hạ Vân Nhiễm cười trừ, rất rộng lượng mà tha thứ.

 

Tất nhiên nếu đã chọc giận nàng nhất định sẽ phải trả cái giá thật đắt, chỉ là lần này, Hạ Vân Nhiễm sẽ khiến Tam di nương vừa phải trả cái giá thật đắt vừa phải cảm kích nàng, bởi chỉ mình nàng biết sự gian trá này, ngoài ra ai cũng nghĩ rằng nàng chính là Bồ Tát sống.

 

Điều này đương nhiên làm danh tiếng của Hạ Vân Nhiễm lan truyền ra khắp phủ, lấy được sự tán dương của mọi người, ai nấy đều nói Thất tiểu thư chính là Bồ Tát tái thế, ngược lại với hình ảnh Đại tiểu thư Hạ Nguyệt Nhu ô uế chẳng khác nào bùn lắng, một người thanh khiết như Thất tiểu thư chẳng khác nào trăng sáng trên trời, điều này càng làm sự chênh lệch thêm rõ ràng.

 

Chuyện này của Tướng phủ cũng là giấy không gói được lửa, gia đinh trong phủ ra ra vào vào cũng hơn một trăm người, mặc dù Hạ Huyền đã nghiêm khắc hạ lệnh rằng không cho phép truyền việc xấu trong nhà ra ngoài nhưng cũng không tránh được có mấy gia đinh không quản được đầu lưỡi, truyền việc này ra ngoài, danh tiếng ác độc của Đại phu nhân truyền đi, theo đó mỹ danh của Thất tiểu thư được nâng lên, nàng nhận được sự ủng hộ của dân chúng, đối lập với Hạ Nguyệt Nhu, Đại tiểu thư đã từng tỏa sáng, trừ vẻ đẹp của nàng ta còn khiến người khác nhớ tới, thì thanh danh của nàng ta đã sớm không còn, lại nói nàng ta chính là nữ nhi của một ả độc phụ, vậy đẹp còn có ích lợi gì?

 

Thời cổ đại này có câu nói, cưới vợ nên cưới hiền thê, thuận cửa thuận nhà, nữ nhân như Hạ Nguyệt Nhu, vừa cưới về đã khiến người ta lo lắng, huống chi còn có thể bị liên lụy vì nàng ta.

 

Chuyện này cuối cùng cũng truyền đến tai Thái tử, làm Thái tử thấy giật mình, hắn thèm muốn dung nhan xinh đẹp của Hạ Nguyệt Nhu đã lâu, giờ phút này, nghe chuyện xảy ra trong Tướng phủ, hắn chỉ có thể đè xuống niềm khao khát đối với mỹ nhân, quyết định không đụng đến củ khoai lang nóng phỏng tay này.

 

Hạ Huyền mất nhiều hơn được, nghe danh tiếng của Hạ Nguyệt Nhu bị bôi xấu đến mức này, ông ta đau lòng tiếc hận bởi con cờ tốt nhất trong tay cứ như vậy mà bị hủy, xem ra, chỉ có thể hi vọng Hạ Nguyệt Nhu sau này có thể từ từ lấy lại được sự yêu mến của mọi người, ngày sau thanh danh khắc nổi lên.

 

Có người nghe được chuyện này lại trở nên nặng nề, chính là Nhị hoàng tử Hiên Vân Trạm. Từ khi quen biết Hạ Vân Nhiễm tới nay, hắn đã nghe không ít rắc rối liên quan đến nàng, dường như chuyện gì xảy ra cũng có bóng dáng của nàng.

 

Hắn vừa mới nạp trắc phi, đúng là cuộc sống của hắn không có biến động gì, hắn thậm chí còn không muốn động tới Hạ Vân Tuệ. Từ khi nạp phi đến giờ, hắn đều ở biệt viện, không nghe không hỏi về Hạ Vân Tuệ, mặc dù mấy lần nghe thấy tiếng khóc của Hạ Vân Tuệ, hắn muốn vào an ủi mấy câu, cuối cùng vẫn không làm, hắn cũng không phải kẻ háo sắc, không phải tiện tay đẩy cho hắn một nữ nhân thì hắn sẽ hứng thú, cho dù hai mươi năm qua hắn chưa chạm đến nữ nhân nào, cũng sẽ không đến mức đói bụng ăn quàng.

 

“Thay ta mang thuốc bổ đến Tướng phủ.” Hiên Viên Trạm nói với quản gia đứng bên cạnh.

 

“Vâng.” Quản gia gật đầu.

 

Viên quản gia vừa ra khỏi cửa thì nhìn thấy Hạ Vân Tuệ dẫn bốn nha hoàn đi tới từ vườn hoa, lúc này Hạ Vân Tuệ đã sớm thay da đổi thịt, nàng khoác áo màu đỏ thẫm, phần cổ áo thêu hoa, váy hoa lam đậm uốn lượn phủ dài trên mặt đất, người khoác áo màu xanh dương nhạt, hai bên thêu hồ điệp bằng chỉ vàng với đường vân cánh mỏng, trong suốt tựa cánh ve, óng ánh một sắc xanh tinh khiết. Đầu vấn kiểu tóc Vân Cận Hương độc đáo, hương thơm nhẹ vẩn vương nơi búi tóc, mái tóc như mây cài đầy những trâm ngọc trai hình hoa đào, chúng đung đưa khe khẽ theo mỗi bước chân, trên tay trắng nõn mang vòng hồng ngọc, chân đi hài tơ sắc ngọc trai, nhìn cao quý khí phái, xinh đẹp nho nhã, mang phong thái của phi tử hoàng gia.

 

Hiên Viên Trạm đang lạnh lùng trầm tư, cặp mắt như sao sáng giữa đêm, một thân toát lên khí phách vương giả. Nha hoàn đi từ cửa vào, báo Hạ Vân Tuệ đến, chỉ thấy hắn không nhẫn nại nhướng mày kiếm lên, còn chưa nói gì, Hạ Vân Tuệ đã bước vào, ánh mắt đầy sắc xuân, không giấu nổi sự khát khao, yêu thích hắn.

 

“Thần thiếp bái kiến phu quân.” Hạ Vân Tuệ cúi người chào hắn.

 

“Nàng đến có việc gì không?” Hiên Viên Trạm nheo mắt, lạnh nhạt nhìn nàng. Mặc dù phi tử duy nhất của mình đang đứng trước mặt, hắn cũng không có lấy một nụ cười.

 

Mắt Hạ Vân Tuệ ánh lên sự hoang mang, nàng cắn môi, uất ức nói: “Phu quân, hai ngày trước quý phi nương nương đến thăm thần thiếp, hỏi… hỏi về chàng.”

 

“Bên phía mẫu phi ta sẽ tự giải thích, gần đây nhiều việc, có thể ta sẽ rất bận, nàng về nghỉ trước đi!” Nói xong, ánh mắt hắn thâm trầm, đứng lên định rời đi.

 

Hạ Vân Tuệ đột nhiên có chút gấp gáp tiến đến, không để ý đến chuyện thất thố, vòng tay ôm lấy hông hắn, bi thương khóc thút thít, khẽ gọi: “Phu quân, phu quân, đừng đối xử với Vân Tuệ như thế, Vân Tuệ yêu chàng, chàng có thể… có thể cũng yêu Vân Tuệ một chút không?”

 

Hiên Viên Trạm cúi đầu nhìn cánh tay trắng nõn đang ôm chặt mình, đôi mày rậm nhíu lại, có chút hoang mang, nếu như… nếu như người hắn cưới về là Hạ Vân Nhiễm, có phải nàng cũng giống như thế này, cũng lưu luyến hắn, cũng đem lòng yêu hắn không?

 

Nhưng Hiên Viên Trạm có một sở thích, chính là, càng là thứ không với được, hắn càng thích, mà thứ người khác chắp tay dâng cho, thì hắn chẳng thèm liếc nàng thêm một cái.

 

Giờ phút này, hắn lộ ra vẻ mặt khinh thường. Nữ nhân ấy à! Đều vô cùng ngu xuẩn, cứ nghĩ rằng gả vào nhà giàu rồi thì sẽ được hưởng vinh hoa phú quý, phải biết rằng thế gian này, đâu có chuyện gì đơn giản như vậy?

 

Hắn không hề nể nang gỡ tay Hạ Vân Tuệ ra, ánh nhìn lạnh đến thấu xương: “Chú ý thân phận của nàng, về sau không có lệnh của ta, không được phép đến Đông viện.”

 

Hắn nói xong, hừ lạnh một tiếng, dứt áo rời đi.

 

Mà sau lưng, cả người Hạ Vân Tuệ run rẩy, nước mắt nhục nhã tuôn rơi như nước, nàng gắt gao cắn chặt môi, uất hận nhìn ra cửa, trong lòng càng thêm oán hận một người, chính là Hạ Vân Nhiễm, nàng biết, trong lòng Hiên Viên Trạm chỉ có Hạ Vân Nhiễm, dù nàng may mắn được gả cho hắn, cũng không có được một cái nhìn của hắn, đừng nói tới việc mơ mộng có thể chiếm được trái tim hắn.

 

Đêm động phòng hoa chúc, hắn để nàng đợi một mình trong phòng, đến đêm vẫn chưa về, cuối cùng, vì để mình không bị cười nhạo, nàng cắn đầu ngón tay, nhỏ vài giọt máu lên giường, buồn cười nhất chính là, người trong phủ đều biết, đêm đó Nhị hoàng tử không về.

 

Cứ như vậy nửa tháng, nàng chịu bao khổ sở, đối mặt với ánh nến và bức tường lạnh lẽo, cảm nhận sự tĩnh mịch và cô độc, nàng như bị cứa từng khúc ruột, đêm về, nàng dùng nước mắt rửa mặt, sáng hôm sau lại làm như không có gì, cuộc sống thế này, nàng chịu không nổi, không thấy được tương lai, mà tất cả, đều là Hạ Vân Nhiễm ban cho.

 

Hạ Vân Nhiễm, đây là nữ nhân mà Hạ Vân Tuệ hận không thể xé ra làm trăm mảnh, mặc dù hôm nay nàng nghe được tin từ Tướng phủ, nàng ta cứu được mẫu thân mình, vậy thì sao chứ? Cho là làm như vậy thì nàng sẽ tha thứ sao? Không, nàng sẽ chỉ càng hận nàng ta hơn thôi, tại sao nàng ta luôn được ca ngợi? Tại sao nàng ta luôn dành được sự chú ý của người khác? Nàng nghĩ, có phải Hạ Vân Nhiễm trong lòng Hiên Viên Trạm lại càng thêm hoàn mỹ rồi không? Có phải chàng lại càng yêu nàng ta rồi không?

 

Kể từ khi gả cho Hiên Viên Trạm, mỗi ngày Hạ Vân Tuệ đều nhìn ngắm phu quân mình, trong lòng lại càng đố kỵ, nghĩ đến việc nam nhân xuất sắc như vậy lại yêu thương một nữ nhân khác, nàng liền muốn điên lên, muốn giết người, nàng nghĩ, sớm muộn cũng có ngày nàng phải giết được Hạ Vân Nhiễm mới cam lòng.

 

Trong Tướng phủ, Hạ Vân Nhiễm nghe được tin Nhị hoàng tử mang thuốc bổ tới, xem ra chuyện của đại phu nhân cũng truyền đi rất xa rồi, nàng nhếch môi cười.

 

Hạ Huyền rất để ý mặt mũi, xem ra lần này phải dựa vào chính mình rồi, hai ngày nay, ông ta đi ra đi vào vội vội vàng vàng, mặt mũi u ám, rõ ràng là tâm tình không tốt, còn phải nói, ông ta không tốt nổi, tương lai Hạ Nguyệt Nhu bị hủy hoại, tuy trong nhà vẫn còn ba cô con gái nhưng hai đứa chẳng làm được trò gì, Hạ Vân Nhiễm thì gả đi mất rồi, trong tay không có đứa nào có thể dùng đến được, sao ông ta không lo lắng cho được.

 

Hạ Vân Nhiễm hiểu được sự lo lắng của Hạ Huyền, nhưng cũng không tự nhiên mà khó chịu thay ông ta, cùng lắm thì xem ông ta là người có cũng như không, nhưng Lý Nguyệt Kiều lại còn phải dựa vào ông ta cả đời.

 

Hạ Huyền cũng đã từng lợi dụng nàng, nhưng sẽ không lợi dụng thêm nữa, chỉ muốn chung sống hòa thuận là được rồi.

 

Nhưng nàng cũng không cho rằng Hạ Huyền sẽ bằng lòng sống như thế cả đời, ông ta còn chưa đạt được mục đích, vì địa vị, vì quyền lực của mình, chỉ cần có thể lợi dụng , ông ta sẽ lợi dụng không nương tay.

 

Mục đích của Hạ Vân Nhiễm cũng không lớn đến mức đấy, muốn dùng một tay thâu tóm quyền lực ảnh hưởng đến cả triều đình, chỉ cần kéo được Nhị hoàng tử xuống là đủ, nam nhân này quá nguy hiểm, quá cuồng vọng, hắn uy hiếp nàng rõ ràng như thế, sao nàng có thể trơ mắt nhìn hắn bước lên ngôi vị hoàng đế được.

 

Cho dù là Thái tử lên ngôi, nàng cũng sẽ rất vui lòng.

 

Nhưng mà, nàng nhớ hình như Long Diệu có nói hắn không thích Thái tử, ây da, kệ hắn! Long Diệu không thích thì cứ để hắn tự chọn đối tượng đi.

 

Hai ngày nay trong Tướng phủ đang bàn luận một chuyện, đó là thần y Tầm lão đang sống trong phủ, cứ ba ngày hai bữa lại chạy đến sương phòng phía Nam, nếu lão không phải ông già gần sáu mươi tuổi đầu mà là một nam tử trẻ tuổi thì có phải là đã hủy hoại danh tiếng của Thất tiểu thư rồi không.

 

Hạ Vân Nhiễm đúng là có chút phiền, Tầm lão hôm nào cũng đến đây, sống chết muốn moi ra thông tin của sư phụ nàng, giống như chỉ cần nàng nói ra, lão liền tới tỉ thí phân cao thấp.

 

Nàng làm gì có sư phụ, sinh ra trong một gia đình cổ y có danh tiếng ở hiện đại, ông nội là danh y nổi tiếng cả trong lẫn ngoài nước, từ nhỏ nàng đã được học rồi, mà cũng vì cha mẹ mất sớm, nàng bị ông ép phải thừa kế gia nghiệp, mất đi tuổi thơ không nói, nàng đã phải hi sinh bao nhiêu thời gian, bao nhiêu tế bào não mới có được hôm nay, hai mươi lăm tuổi rồi, trừ tiếp xúc với y học ra, ngay cả thời gian nói chuyện yêu đương cũng không có.

 

Ai biết được ông trời thích đùa, bắt nàng học hết bản lĩnh ông nội, lại không giải thích nổi cái chuyện xuyên không này, cũng tưởng tượng ra dáng vẻ đau khổ của ông nội, bồi dưỡng cái đứa sinh ra đã lười như nàng thành tài, bây giờ nàng đi rồi, ông nội sẽ đau khổ đến mức nào chứ.

 

Hi vọng tiểu sư đệ có thể thành tài, thay thế vị trí của nàng, không để cho ông nội thất vọng.

 

Đang đau buồn, đột nhiên một mùi hương nhàn nhạt, mát lạnh theo gió bay tới, Hạ Vân Nhiễm chỉ từng ngửi thấy mùi hương này từ một người, chính là…

 

Chỉ thấy ở cửa tiểu viện một thân trắng muốt, dịu dàng như ngọc, cao nhã như mây, không phải Long Diệu thì còn ai vào đây nữa?

 

Hắn còn dám đến đây?

 

Hạ Vân Nhiễm nheo mắt, kích động đến mức muốn đánh người.

 

“Sao thế? Mấy ngày không gặp, quên nhau rồi?” Người kia thì cười đến mê người, mắt sáng như sao đêm, nhìn nàng dịu dàng thắm thiết.

 

“Lần sau không cho phép nhúng tay vào chuyện của ta.” Hạ Vân Nhiễm nhíu mày nói.

 

“Tầm Lão đến giúp một tay.”

 

“Haiz, càng giúp càng rối, còn suýt nữa làm lộ bí mật của ta.” Hạ Vân Nhiễm tức giận nói.

 

Long Diệu ngồi xuống cạnh nàng, lông mày hạ xuống, rõ ràng là có ý trách cứ “Nàng cũng to gan đấy, dám…bày kế như vậy, nàng có biết, suýt nữa thì nàng hại chết một mạng người rồi không.”

 

Hạ Vân Nhiễm nhíu mày: “Ngươi đang nói đến Tam di nương à? Cũng không phải ta hại, vả lại ta còn có tính toán muốn cứu bà ấy, kể cả không có Tầm lão ta cũng vẫn cứu được.”

 

Long Diệu nhíu mày có chút hoài nghi, lúc này, tiếng nói từ ngoài cửa truyền vào: “Long tiểu hữu, ngươi đến rồi, đúng lúc lắm, mau bảo cô vợ nhỏ này của ngươi làm đồ nhi của ta đi.”

 

Tầm lão vừa nói vừa bước vào, rút lui mấy ngày rồi, bây giờ như thấy được một tia hi vọng vậy.

 

Như Mộng, Như Nguyệt bị Hạ Vân Nhiễm quản lí nghiêm khắc, không truyền tin về cho hắn được nên bây giờ Long Diệu có chút phản ứng không kịp, hôm nay hắn tự tìm đến cửa, cũng mấy ngày rồi không thấy Như Mộng về, có chút lo lắng.

 

Long Diệu nhìn Tầm lão, lại quay sang nhìn Hạ Vân Nhiễm, hắn lập tức hiểu ra, nở nụ cười: “Tầm lão, chỉ sợ Long mỗ bất lực.”

 

Hạ Vân Nhiễm cười, không khỏi có chút hả hê, nhìn Tầm lão còn chưa bỏ ý định: “Lão già, ngươi còn không mau bỏ ý định đi!”

 

“Tiểu nha đầu, ta quyết định rồi, không thể không nhận ngươi làm đồ nhi, chỉ ngươi mới có thể kế nghiệp ta, làm truyền nhân của ta, kẻ khác không đủ tư cách.” Tầm lão khẳng định nói.

 

 

Long Diệu khẽ ngạc nhiên, hai mắt lóe lên ánh sao lấp lánh như phát hiện ra một chuyện lý thú, khóe miệng mang theo ý cười.

 

Ngược lại Tầm lão có chút tức giận trừng mắt liếc hắn một cái: “Ta nói, tiểu tử nhà ngươi sao có thể gạt được ta chứ? Y thuật của nha đầu này rất lợi hại, có nàng ở đây, còn cần gì một lão già như ta nữa? Một lão già lọm khọm như ta đi một quãng đường xa như vậy tới đây, ngươi thích đùa ta đấy hả?”

 

Long Diệu có chút giật mình, ánh mắt ngưng lại trên người Hạ Vân Nhiễm, lộ ra ý hỏi: “Nàng hiểu y thuật?”

 

Hạ Vân Nhiễm đắc ý nhướng mày, cố làm ra vẻ khiêm tốn nói: “Hiểu sơ sơ.”

 

“Trên người nàng rốt cuộc còn có bí mật gì mà ta vẫn chưa biết?” Long Diệu trực tiếp hỏi.

 

“Vẫn còn rất nhiều đấy.” Khóe mắt cười của Hạ Vân Nhiễm có chút dương dương tự đắc.

 

“Nha đầu này đâu chỉ là hiểu sơ, căn bản là sắp vượt qua ta rồi.”

 

“Này, Tầm lão, cuộc thảo luận y thuật của chúng ta còn chưa kết thúc! Chúng ta còn chưa phân cao thấp ra được ai giỏi hơn ai, làm sao lão có thể nói ta không bằng lão chứ?” Hạ Vân Nhiễm trêu ghẹo lão ta.

 

Tầm lão nhất thời dở khóc dở cười, nói với Long Diệu: “Ngươi nhìn xem, ngươi cưới về một đứa bé gái không biết trời cao đất dày như này, sau này sẽ nhiều rắc rối đấy.”

 

Môi mỏng của Long Diệu khẽ lộ ra ý cười, vẻ mặt kia rõ ràng là đắc ý, làm gì có gì để lo lắng chứ?

 

Hạ Vân Nhiễm lại không vui, cau mày nói: “Lão đang kiếm chuyện ly gián tình cảm phu thê của chúng ta sao? Nhưng lão lầm rồi, Long Diệu rất yêu ta, cẩn thận chàng giận lão đấy! Ta cũng vậy, rất yêu chàng, vậy ta càng không thể nào trở thành đồ đệ của lão.”

 

Long Diệu lại cười một tiếng, ngón tay trắng nõn thon dài che miệng mà cười, đôi mắt sáng như sao phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh, vô cùng rực rỡ cao quý, khiến Hạ Vân Nhiễm ngắm đến mức trái tim loạn nhịp.

 

Nàng cũng không biết tại sao, giống như tự nhiên cảm thấy, Long Diệu yêu nàng, nàng cũng không biết ngượng mà biểu đạt tình cảm của mình, đây thật không phải là tác phong của nàng, điều kỳ quái là nàng lại có chút không khống chế được, để rồi thổ lộ với Long Diệu.

 

Tầm lão ngược lại trợn tròn mắt, đây nhất định là cách biểu đạt tình cảm trực tiếp nhất mà lão từng thấy, lão cười ngượng ngùng: “Tất nhiên lão phu không có ý này, ý của lão phu là… là… hai đứa nhỏ các ngươi thực sự chính là trời sinh một đôi.” Nói xong, lão lại nghĩ một chút, rất đồng ý với cái suy nghĩ này.

 

Lần này Hạ Vân Nhiễm cười rộ lên, thật ra nàng rất thích tính cách của Tầm lão, không gò bó, thoải mái, trong sự lỗi lạc còn có chính nghĩa.

 

Ánh mắt Long Diệu lấp lánh, nói: “Vân Nhiễm, nàng cũng biết Tầm lão là thần y nổi danh một đời, có thể trở thành là đệ tử của lão là một chuyện may mắn, sau này cho dù nàng đi đến nơi nào cũng đều được người khác kính trọng yêu mến, sao nàng lại không đồng ý với lão?”

 

Hạ Vân Nhiễm dĩ nhiên hiểu ý của Long Diệu, Tầm lão còn từng chữa bệnh cho Thái Hậu rồi, ngay cả Hoàng Thượng cũng kính trọng lão, có thể trở thành đồ đệ của lão, vô hình trung có thêm một thân phận nghiêm nghị bất khả xâm phạm, Hạ Vân Nhiễm nheo mắt, suy tính cẩn thận.

 

Ánh mắt cười của Tầm lão quét qua Long Diệu, nghĩ thầm, vẫn là tiểu tử này có biện pháp.

 

“Vậy ta có thể hỏi một vấn đề không?” Hạ Vân Nhiễm chớp đôi mắt to nói.

 

Tầm lão gật gật đầu nói: “Ngươi cứ hỏi.”

 

“Lão có kẻ thù không? Kẻ thù có lợi hại không?” Hạ Vân Nhiễm hỏi.

 

Câu hỏi này lại trực tiếp khiến hai người bên cạnh ngẩn ra, sau đó, hai người cùng cười ha hả.

 

Hạ Vân Nhiễm hết sức nghiêm túc tiếp tục nói: “Này, vấn đề này rất quan trọng nha! Ngộ nhỡ ta thành đồ đệ của lão rồi, lão đi đông rồi lại đi tây như thần long thấy đầu không thấy đuôi, mà ta chỉ ở Tướng phủ, kẻ thù của lão đuổi giết tới, ta phải làm thế nào!”

 

Đây chính là một vấn đề rất quan trọng.

 

Long Diệu lắc đầu mỉm cười, cách tư duy của Hạ Vân Nhiễm là thứ không đâu nhất mà hắn từng thấy, nhưng mà lời của nàng lại nói trúng tim đen, xuyên thẳng vào chỗ yếu, chọc cho người ta phải ôm bụng cười lăn lộn, hoàn toàn không thể lờ đi.

 

Tầm lão cười xong rồi nghiêm túc trả lời: “Nha đầu yên tâm, ta cả đời này chỉ cứu người, không hại người, trên giang hồ toàn lưu truyền truyền thuyết cứu người của ta, không tin ngươi có thể đi hỏi thăm, làm đồ nhi của ta, ngươi tuyệt đối không thua thiệt.”

 

“Vậy thì tốt! Nếu đã là như vậy, ta đồng ý làm đồ đệ của lão.” Hạ Vân Nhiễm rất sảng khoái mà đồng ý, có thanh danh là đồ đệ của thần y, về sau nàng sử dụng y thuật sẽ thuận tiện hơn nhiều.

 

“Nha đầu này, quả nhiên ngươi là người xảo trá khác người nhất mà ta từng thấy, người khác muốn còn không được, đưa đến trước mặt ngươi, ngươi còn suy xét do dự mãi.”

 

Tầm lão cứ lặp đi lặp lại mấy câu nói.

 

“Làm đồ đệ của lão cũng đâu dễ dàng! Mỗi ngày đều phải đối mặt với cụ ông nhàm chán lại lải nhải nhiều lời như vậy, lỗ tai cũng bị thương! Muốn có một chút yên tĩnh cũng không dễ dàng.” Hạ Vân Nhiễm lẩm bẩm đáp lại, có vẻ cũng rất uất ức.

 

Quả nhiên là thầy trò, trời sinh tính khí cũng như nhau, đều không chịu khuất phục, Long Diệu ở một bên nói thầm trong bụng.

 

Hạ Vân Nhiễm chỉ dùng một chén trà xanh giản đơn để bái sư, Tầm lão vui vẻ híp mắt cười, lão không ngừng đánh giá Hạ Vân Nhiễm, giống như người lão thu nạp được không phải một đồ nhi mà là một bảo bối.

 

Long Diệu ở một bên nhìn có chút đỏ mắt, hắn vốn dùng một chút tâm tư để Tầm lão nợ hắn một ân tình, nào biết Hạ Vân Nhiễm đẩy tới đẩy lui lại được lão coi như trân bảo.

 

Lúc Hạ Huyền đến, cuộc nói chuyện của ba người vừa đúng lúc kết thúc, Long Diệu cũng đứng dậy muốn rời đi, Hạ Huyền tự nhiên muốn mời hắn ở lại ăn trưa, bị Long Diệu cự tuyệt, Hạ Huyền cũng không thể ép, chỉ có thể tiễn hắn rời đi.

 

Mặc dù Hạ Vân Nhiễm không nỡ để hắn cứ như vậy rời đi, nhưng nàng là một nữ tử dè dặt, đâu thể ép hắn ở lại!

 

Ngay sau đó, Hạ Huyền lại nghe nói Hạ Vân Nhiễm bái Tầm lão làm thầy, ông ta cực kỳ kinh ngạc, ông ta lần nữa ý thức được, Thất nữ nhi của ông ta bản lĩnh phi phàm, có thể bái làm học trò của Tầm lão, học một thân bản lĩnh của lão.

 

(CÒN TIẾP)

Share.

About Author

Ham đọc truyện, ham viết lách, ham cày phim, mê zdai đẹp. Tóm nại nà không có gì để tóm. :D

3 Bình luận

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!