[TTYP-Quyển II] Chương 141: Bẫy ngươi không có thương lượng!

0

Edit: Camellia W

Beta: Agehakun


Trong thư phòng của Lệ Cần viện, Lâm thị cẩn thận từng li từng tí bưng trà bước vào, đặt chén trà lên bàn, cẩn thận hỏi: “Phu quân, bên chỗ Thiên viện lại có chuyện rồi.” Nam Cung Tự ngẩng đầu nhìn nàng một cái, thản nhiên nói: “Ngươi muốn nói gì?” Trong lòng Lâm thị cả kinh, vội vàng cười nói: “Không có… ta không muốn nói gì cả.” Qua được mấy ngày, Lâm thị cẩm thấy mình càng ngày càng sợ vị phu quân này. Nam Cung Tự không làm gì nàng, nhưng ban đầu Nam Cung Tự chỉ là hơi ít nói trầm tĩnh nghiêm túc mà thôi, song bây giờ lúc nào Nam Cung Tự cũng như sắp nuốt chửng người khác.

Lúc trước dù Nam Cung Tự có răn dạy hay thậm chí đánh nàng, Lâm thị vẫn dám làm một vài chuyện sau lưng hắn. Bởi vì nàng biết rõ Nam Cung Tự chắc chắn sẽ không giết nàng. Nhưng hôm nay, Nam Cung Tự còn chưa thèm làm gì mà Lâm thị đã tự giác ở yên trong phòng của mình không dám ho he. Thậm chí ngay cả đôi mẹ con Kiều Phi Yên và Kiều Nguyệt Vũ không lên được mặt bàn kia, Lâm thị có muốn làm gì cũng phải bẩm báo với Nam Cung Tự trước. Có lẽ đây là một loại bản năng khi phản ứng với nguy hiểm của con người. Lâm thị có trực giác, nếu nàng không ngoan ngoãn mà lại đi làm chuyện gì đó không nên làm, Nam Cung Tự thật sự sẽ giết nàng.

Nam Cung Tự lạnh nhạt nhìn nàng một cái rồi hỏi: “Trong trắc viện xảy ra chuyện gì?”

Lâm thị thở phào nhẹ nhõm đáp: “Là Kiều Nguyệt Vũ đột nhiên làm loạn, đập vỡ đầu Kiều Phi Yên.” Trong giọng nói của Lâm thị mang theo chút hả hê rõ ràng, nhưng hoàn toàn là cho Kiều Phi Yên. Đối với Kiều Nguyệt Vũ, tuy rằng Lâm thị cũng rất ghét con nhóc kiêu căng đó, thậm chí còn hi vọng nàng ta gặp chuyện không may, nhưng là một người phụ nữ, đối mặt với một cô gái rơi vào thảm kịch như vậy thì chỉ cần không có thâm cừu đại hận gì, đa số đều không có bao nhiêu vui sướng khi nhìn người khác xui xẻo. Nhưng nhớ tới Nam Cung Thù bị con nhóc đó hại đến mất một đứa con thì cũng không có bao nhiêu đồng tình với tình trạng của nàng ta nữa.

Ngược lại là Nam Cung Thù khiến Lâm thị thấy sợ hãi hơn, lúc trước ở nhà không nhìn thấy Nam Cung Thù liều mạng đến vậy bao giờ. Chuyện như thế, Lâm thi tự đánh giá bản thân không làm được. Lâm thị thầm thấy may mắn vì lúc trước đã không thật sự đắc tội Nam Cung Thù. Hơn nữa, cả cái phủ Sở quốc công này trừ Nam Cung Huy là một người dễ chịu ra, những người khác chẳng có ai là đèn cạn dầu cả. Lâm thị không nhịn được thầm than số mình thật khổ.

“Đập vỡ đầu?” Nam Cung Tự nhướng mày, hỏi: “Phụ thân có nói gì không?”

Lâm thị đáp: “Trong trắc viện đang rối tung cả lên, hình như công gia muốn dạy dỗ Kiều Nguyệt Vũ, Kiều Phi Yên cản lại không cho.”

Nam Cung Tự hừ lạnh một tiếng nói: “Hắn đúng là chỉ quan tâm có mình Kiều Phi Yên.” Không nói đến những vấn đề khác, Nam Cung Hoài có tư cách gì dạy dỗ Kiều Nguyệt Vũ chứ? Không có tình cũng chẳng có lý, cho dù Kiều Nguyệt Vũ có đánh Kiều Phi Yên đi nữa thì cũng có người huynh trưởng là Kiều Thiên Ninh tới dạy, liên quan gì đến Nam Cung Hoài? Cũng may hiện giờ Kiều Nguyệt Vũ chưa có thân phận gì, nếu ngày mai có công chúa quận chúa nào đánh Kiều Phi Yên thì có phải Nam Cung Hoài còn muốn đi liều mạng với người ta hay không.

Đứng dậy, Nam Cung Tự nói tiếp: “Đi, chúng ta đi xem thử.”

Lâm thị liếc nhìn Nam Cung Tự với vẻ dò xét, không phải cứ mỗi lần phu quân nhìn thấy ba mẹ con kia liền thấy phiền ư? Sao còn muốn đi xem náo nhiệt nữa? Nam Cung Tự cười lạnh nói: “Ta ngược lại muốn nhìn xem, đến cùng thì phụ thân có thể làm đến mức nào vì Kiều Phi Yên!” Lâm thị giật cả mình, không dám nói thêm gì nắm khăn đi theo.

Trong trắc viện của Kiều Phi Yên quả nhiên đang ồn ào náo nhiệt. Tất cả mọi người bu trước cửa phòng Kiều Nguyệt Vũ không nhúc nhích. Vết thương của Kiều Nguyệt Vũ còn chưa lành mà đã bò dậy, tức giận thở phì phò đứng ở cửa oán hận trừng mọi người, biểu cảm hung ác trên gương mặt kia khiến mấy nha hoàn nhát gan không nhịn được nghiêng đầu không dám nhìn nữa. Kiều Phi Yên được Nam Cung Hoài ôm vào lòng, trên trán bị thứ gì đó đập thành một lỗ, dòng máu theo gương mặt chảy xuống ngực áo. Gương mặt đầy vẻ bất đắc dĩ yêu thương và đau đớn lúc này càng khiến nàng ta có vẻ nhu nhược động lòng người hơn. Nói là Kiều Phi Yên được Nam Cung Hoài ôm, chẳng bằng nói Kiều Phi Yên giữ lấy Nam Cung Hoài. Nếu không phải có Kiều Phi Yên cản lại, chỉ e Nam Cung Hoài đã lập tức tiến lên bóp chết Kiều Nguyệt Vũ rồi.

Kiều Thiên Ninh nhìn cảnh tượng trước mắt mà mặt mày tái xanh không nói lời nào.

Sắc mặt Nam Cung Hoài âm trầm nhìn Kiều Nguyệt Vũ, hình như thần kinh của nàng ta đã trở nên vừa thô vừa to, dưới cái nhìn gần như tràn đầy sát khí của Nam Cũng Hoài cũng không thèm né tránh chút nào, ngược lại còn hất cằm khinh thường nhìn Nam Cung Hoài nói: “Không phải là ngươi yêu nương của ta à? Vậy sao ngươi không giết Nam Cung Thù đi?”

Rồi nàng ta cười lạnh nhìn Kiều Phi Yên nói: “Thấy chưa? Tên đàn ông này căn bản không yêu ngươi, chỉ là thấy ngươi có vài phần nhan sắc thì vui đùa một chút mà thôi. Nếu như hắn thật sự thích ngươi, vậy vì sao không chịu báo thù cho ta?”

Cả người Kiều Phi Yên khẽ run lên, nói: “Vũ nhi, con đừng làm khó Nam Cung thúc thúc của con nữa, Nam Cung Thù là con gái ruột của huynh ấy mà. Nương biết là con tủi thân, đều tại nương.. đều tại…”

“Đương nhiên là tại ngươi!” Kiều Nguyệt Vũ không chút do dự nói: “Nếu không phải ngươi tìm một tên vô dụng như vậy, sao ta lại trở nên thế này? Vì vậy, tất cả đều là lỗi của ngươi!”

“Hỗn xược!” Nam Cung Hoài giận tím mặt, “Kiều Nguyệt Vũ, ta thấy ngươi bị thương nên có phần bao dung ngươi, ngươi đừng có không biết tốt xấu! Yên nhi là mẹ ruột của ngươi.”

Kiều Nguyệt Vũ cười cợt nói: “Đúng đó, nàng là mẫu thân của ta. Ta vẫn còn nhớ thi cốt của phụ thân ta còn chưa lạnh đấy.”

“Người đâu, bắt nha đầu này lại cho ta…”

“Nam Cung đại ca!” Kiều Phi Yên vội vàng kêu: “Vũ nhi vẫn còn bị thương mà.”

“Không cần ngươi nhắc nhở!” Kiều Nguyệt Vũ thét lên, “Không cần ngươi hết lần này tới lần khác nói cho ta biết mặt của ta đã bị hủy, ta bị ngươi hủy hoại đó! Nếu không phải tại ngươi, sao ta lại ra nông nỗi này?!”

Kiều Phi Yên tiến lên hai bước, muốn trấn an nàng ta, “Vũ nhi, con đừng kích động. Đừng sợ… không sao, không sao đâu, còn có nương đây mà…” Đáng tiếc Kiều Nguyệt Vũ lại chẳng biết ơn chút nào, cười nói: “Đúng vậy, đương nhiên là ngươi không sao rồi, ai biết ngươi có bao nhiêu tên gian phu đâu?”

“Con…” Kiều Nguyệt Vũ lập tức giận đến mặt mày trắng bệch, liên tục rơi nước mắt.

“Ngươi điên thật rồi!” Nam Cung Hoài lạnh giọng ra lệnh: “Giam nha đầu này lại, sau khi vết thương lành lập tức đưa tới am ni cô ngoài thành đi. Cái thứ tàn hoa bại liễu này ngay cả đạo hiếu cơ bản nhất cũng không biết thì còn giữ lại làm gì?” Tuy Nam Cung Hoài thích Kiều Phi Yên, nhưng hắn cũng không phải thánh mẫu. Thích Kiều Phi Yên không có nghĩa là phải thích hai đứa con của nàng ta, đối xử tốt với Kiều Thiên Ninh và Kiều Nguyệt Vũ chỉ là vì nể mặt Kiều Phi Yên mà thôi. Cho dù Kiều Thiên Ninh có nghe lời thế nào đi nữa, Nam Cung Tự dù có khiến hắn tức giận đến đâu thì Nam Cung Hoài cũng chưa từng cân nhắc sẽ giao Nam Cung gia cho Kiều Thiên Ninh.

“Không được.” Kiều Phi Yên giữ chặt Nam Cung Hoài. Lần này Nam Cung Hoài không định chiều theo ý Kiều Phi Yên nữa, trầm giọng nói: “Yên nhi, ta thương yêu nó là vì nó là con gái của muội, muội thương nó. Nhưng nếu như nó đã trở thành như thế, dù muội có thương nó đến đâu thì nó cũng không thể ở lại đây! Phủ Sở quốc công ta không thể giữ một kẻ điên suốt ngày nói hươu nói vượn được. Giam nàng ta lại! Sáng sớm mai đưa ra khỏi thành! Nàng ta đã là một người không còn trong sạch, tìm một tên nông dân để gả đi.” Kiều Phi Yên lo lắng lắc đầu, mắt thấy Kiều Nguyệt Vũ sắp bị hai phụ nhân đè lại mang xuống, Kiều Phi Yên không nhịn được buột miệng kêu lên: “Không được, Nam Cung đại ca, Vũ nhi… Vũ nhi là con gái ruột của huynh đó.”

Trong sân lập tức yên tĩnh, mọi người vẻ mặt khiếp sợ nhìn Kiều Phi Yên. Kiều Phi Yên lệ rơi đầy mặt, nhìn Nam Cung Hoài nói: “Nam Cung đại ca, huynh quên rồi ư? Mười tám năm trước… mười tám năm trước…”

Trên mặt Nam Cung Hoài có chút hoảng hốt, không biết nhớ ra điều gì. Một lúc lâu sau mới kinh ngạc nhìn Kiều Nguyệt Vũ đang quỳ trước mắt, rồi lại nhìn Kiều Thiên Ninh đứng bên cạnh đã ngây dại. Kiều Nguyệt Vũ và Kiều Thiên Ninh là thai long phượng, nếu Kiều Nguyệt Vũ là con ruột của Nam Cung Hoài, vậy Kiều Thiên Ninh…

Ngoài cửa viện, Nam Cung Tự đứng dưới trăng đã xanh mặt. Tuy rằng trong bóng đêm không thấy rõ sắc mặt của Nam Cung Tự, nhưng Lâm thị lại cảm nhận được hơi lạnh truyền tới từ thân mình của hắn. Rùng mình một cái, Lâm thị đang muốn nói gì đó, đã thấy Nam Cung Tự quay người phẩy tay áo bỏ đi. Lâm thị giậm chân, oán hận nhìn trong sân một cái. Rõ ràng là con riêng lại tự nhiên biến thành con ruột, đúng là không biết xấu hổ! Chẳng lẽ Kiều Phi Yên và Kiều Thiên Ninh còn muốn cướp quyền thừa kế phủ Sở quốc công với phu quân hay sao?

Cảm giác trong một đêm có thêm một tỷ tỷ và một ca ca thế nào?

Tĩnh Giang quận vương thế tử phi tỏ vẻ: Ha ha.

Nhị công tử phủ Sở quốc công tỏ vẻ: Trên trời có con trâu bay ngang qua. Mặc dù khi đó gia mới một tuổi nên không nhớ được, nhưng đám người ở Kim Lăng cũng đâu có bị mù. Huống chi lúc hai người này vừa ra đời thì tiểu muội nhà hắn mới ở trong bụng mẫu thân được ba tháng đấy. Hơn nữa, từ trước đến nay nhà chúng ta chưa từng bỏ rơi con trẻ. Con của ngoại thất, cũng được tính là đệ đệ muội muội à? Ha ha.

Đương nhiên Nam Cung Hoài vẫn chưa não tàn đến mức lập tức thông báo với thiên hạ mình có thêm một đôi trai gái. Nên biết rằng, thân phận lúc trước của Kiều Nguyệt Vũ và Kiều Thiên Ninh là thiên kim và thế tử của Hoa Ninh quận vương đấy. Mặc dù sau này Hoa Ninh quận vương đã bị giáng chức nhưng cũng đã từng là hoàng thân quốc thích. Nếu cứ vậy mà nói ra bên ngoài, vậy hành vi lúc trước của Kiều Phi Yên là sao? Nói nhẹ thì là không tuân thủ nữ tắc, nặng chính là tội khi quân, lẫn lộn huyết thống hoàng thất.

Đêm hôm đó, những người trong sân nghe thấy Kiều Phi Yên nói chuyện đều bị Nam Cung Hoài xử lý, đưa đến đưa đi, cuối cùng chỉ còn lại thân tín của Nam Cung Hoài. Nhưng rất hiển nhiên, có một vài việc dù thế nào đi nữa cũng không gạt được những người cố tình chú ý. Nên biết, từ Nam Cung Mặc đến Nam Cung Huy đều biết cả. Nhưng hai người lại như cái gì cũng không biết, không có một chút phản ứng nào.

Lúc trước, Nam Cung Hoài nhìn Kiều Nguyệt Vũ kiểu gì cũng không vừa mắt, nhưng một khi thân phận thay đổi thì đương nhiên cách nhìn cũng sẽ khác. Tất cả những điêu ngoa tùy hứng bất hiếu cố tình gây sự của Kiều Nguyệt Vũ trong mắt hắn đều biến thành do bị tổn thương quá nặng, trong lòng không thể thừa nhận được nên trút ra ngoài, càng lúc càng cảm thấy Kiều Nguyệt Vũ gặp phải cảnh ngộ bi thảm vô cùng đáng thương. Đương nhiên, từ đó cũng ngày càng bất mãn với Nam Cung Thù.

Nhưng dầu gì Nam Cung Hoài vẫn còn một chút lý trí, mặc dù bất mãn với Nam Cung Thù nhưng vẫn không làm gì. Cho dù Kiều Nguyệt Vũ đã ba lần bốn lượt yêu cầu hắn báo thù cho nàng ta, Nam Cung Hoài cũng chỉ qua loa cho xong. Đồng thời cũng càng nhức đầu hơn, Kiều Nguyệt Vũ là con gái của hắn, nhưng Nam Cung Thù cũng vậy, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt. Rõ ràng đều là tỷ muội ruột thịt với nhau mà giờ đây lại trở thành kẻ thù không chết không thôi, sau này không biết phải ở chung thế nào đây. Về phần khác, chuyện trên triều cũng khiến Nam Cung Hoài đau đầu vô cùng. Tuy rằng hiện tại hắn và Tiêu Thiên Dạ đã đạt thành hiệp nghị sau lưng, Tiêu Thiên Dạ sẽ không đối phó hắn, nhưng Tiêu Thiên Lạc và Tiêu Thiên Linh lại chẳng có gì phải băn khoăn.

So với những thế gia đại tộc khác, Nam Cung Hoài cũng có thể được xem là an phận thủ thường. Nhưng dù an phận thủ thường thì tin tức nên có hắn vẫn có, lần đại thanh trừ này của hoàng gia đương nhiên cũng khiến hắn khó tránh khỏi việc bị trừ khử vài người. Mấy ngày đây Thành quận vương đang lờ mờ có ý muốn dâng tấu chương vì chuyện này. Và cả quan hệ của hắn và Kiều Phi Yên nữa, cũng cực kỳ khiến người ta lên án, mấy ngày nay Nam Cung Hoài cũng chẳng thoải mái gì khi lên triều.

“Phụ thân.”

Nam Cung Mặc không ngờ rằng đi trên đường cũng có thể gặp được Nam Cung Hoài, lần cuối cùng hai cha con bọn họ gặp nhau đã cách nay gần nửa tháng rồi, đương nhiên lần đó cũng không thật sự vui sướng gì cho cam. Kể cả vào lúc này, sắc mặt của Nam Cung Hoài cũng rất khó coi. Sau lưng Nam Cung Hoài là Kiều Nguyệt Vũ mang khăn che mặt và Kiều Thiên Ninh dáng vẻ tài giỏi nho nhã. Nam Cung Mặc hơi kinh ngạc khiêu mi, mới hôm nay mà Kiều Nguyệt Vũ đã có thể chạy ra ngoài chơi rồi à? Đây không chỉ là tố chất của cơ thể, mà còn là tố chất hạng nhất đấy chứ.

Nam Cung Mặc quay đầu lại nhìn thoáng qua quầy hàng sau lưng, thản nhiên nói: “Không ngờ rằng lại gặp được phụ thân ở nơi thế này, phụ thân có chuyện gì thế?”

Nam Cung Hoài ho nhẹ một tiếng, còn chưa kịp mở miệng thì Kiều Nguyệt Vũ đã hất cằm nói: “Hai ngày nữa là sinh nhật của mẫu thân ta, Nam Cung thúc thúc dẫn bọn ta đi mua lễ vật.” Mặc dù đã nhận Kiều Nguyệt Vũ và Kiều Thiên Ninh nhưng ở bên ngoài hai người vẫn chỉ có thể gọi Nam Cung Hoài là thúc thúc. Nam Cung Mặc thấy thú vị nâng đôi mi thanh tú, quan sát cả người Kiều Nguyệt Vũ rồi nói: “Thì ra là thế, người tới là khách, mời vào.”

Nam Cung Hoài chùn chân, “Đây là cửa hàng của ngươi à?” Nam Cung Mặc kinh ngạc, “Thì ra phụ thân không biết ư, Tứ Hải các này là tài sản trên danh nghĩa của ta, vừa mới khai trương hồi tháng trước. Ngược lại phải cảm ơn phụ thân đã đến đây ủng hộ.” Việc làm ăn của Tứ Hải các không tồi, nhưng có thêm một vài thổ hào nhảy xuống hố cũng là chuyện tốt. Nam Cung Hoài hoàn toàn có thể được xưng là một thổ hào ẩn hình.

Tứ Hải các là cửa hàng mà Lận Trường Phong mởi mở dựa theo đề nghị của Nam Cung Mặc. Trong tiệm bán một vài món nhập từ các quốc gia ở Tây Dương, Đông Dương, Tây Vực. Đa phần những tứ này đều được mua lại từ người của thương hội Tây Dương hoặc Tây Vực, kiểu dáng phong phú đa dạng. Lận Trường Phong cố ý chọn ra một vài thứ có vẻ không tệ đặt trong tiệm để bán. Đương nhiên, cũng có vài vật quý hiếm ở các nơi trên Đại Hạ. Chính vì vậy, đồ ở Tứ Hải các rất đắt, hơn nữa đa phần người bình thường đều không nhận ra được, Tứ Hải các cũng không có tiếng tăm gì, đương nhiên việc làm ăn cũng không phát triển được bao nhiêu. Vốn Lận Trường Phong còn định thăm dò thử, nếu buôn bán được hắn còn có thể cân nhắc tổ chức các thương đội tự đi hoặc đến Tây Vực, nhưng một tháng trôi qua, buôn bán ảm đạm khiến bầu nhiệt huyết ban đầu cũng dần trở nên nguội lạnh.

Nam Cung Hoài hừ nhẹ một tiếng, Nam Cung Mặc đã nói vậy thì hắn cũng không thể nói không mua.

Vì vậy đi cùng với Nam Cung Mặc, ba người bước vào tiệm. Nhìn thấy Nam Cung Mặc quay lại, chưởng quầy vội vàng muốn ra tiếp đón, Nam Cung Mặc phất tay đi thẳng vào quầy, cười hỏi: “Phụ thân thích thứ gì? Nếu là để làm quà cho Kiều phu nhân, ngươi xem món này thế nào?”

Nam Cung Mặc lấy một quả cầu nhỏ trong suốt tròn trịa lớn chừng quả trứng gà từ trên kệ xuống, quả cầu được đặt trên một tấm vải gấm tinh xảo đẹp đẽ, thoạt nhìn vừa quý giá vừa đặc biệt. Kiều Nguyệt Vũ vừa nhìn thấy lập tức vươn tay kéo qua, “Đây là cái gì? Thật kỳ lạ. Bên ngoài còn có tranh vẽ.” Bên ngoài quả cầu được khắc bức tranh rừng thông xanh biếc tinh xảo vô cùng. Vì vấn đề màu sắc nên nếu không nhìn kỹ thì căn bản không nhìn ra. Nhưng cầm quả cầu trong suốt trong tay lại có thể thấy được rất rõ ràng.

“Vị tiểu thư này cẩn thận một chút, đừng làm rơi.” Chưởng quầy bên cạnh thấp giọng nói.

Mắt Kiều Nguyệt Vũ trầm xuống, khiêu khích trừng Nam Cung Mặc nói:” Các ngươi có ý gì, sợ bọn ta không trả nổi sao?”

Nam Cung Mặc hiếm thấy tâm trạng tốt không tức giận, cười nhạt nói: “Đương nhiên là không, Kiều cô nương thích là tốt. Nếu Kiều cô nương thích, chắc là Kiều phu nhân cũng sẽ thích. Phụ thân thấy thế nào?”

Nam Cung Hoài cũng biết thứ này cực kỳ mới lạ, khẽ gật đầu. Tặng vàng bạc châu báu Yên nhi cũng chướng mắt, không thích mấy thứ đó, tặng nàng vài vật mới lạ nói không chừng nàng sẽ vui. Kiều Nguyệt Vũ nói: “Nam Cung thúc thúc, ta cũng thích, ta cũng muốn.”

Nhìn ánh mắt khát vọng lộ ra khỏi khăn che mặt của Kiều Nguyệt Vũ, Nam Cung Hoài có thêm mấy phần áy náy trong lòng, nghiêng đầu hỏi: “Còn nữa không?”

Nam Cung Mặc hơi cong môi, cười nói: “Quả thật vẫn còn một quả nữa, vốn định đưa cho mẫu thân sờ chơi…” Nói xong còn kèm theo dáng vẻ khổ sở, Kiều Nguyệt Vũ nói: “Các ngươi mở tiệm buôn bán, đồ mà khách muốn còn không bán sao? Vậy ngươi mở tiệm làm gì?” Nam Cung Mặc nói: “Kiều cô nương nói cũng có lý, vậy chỗ mẫu thân đành phải tìm vài món khác rồi. Chưởng quỹ, gói lại cho Kiều cô nương và Sở quốc công.”

“Vâng, quận chúa.”

Chưởng quầy nhanh nhẹn cất đồ vào hộp đưa cho Kiều Nguyệt Vũ, Kiều Nguyệt Vũ nhìn vào thử, hai quả cầu trong suốt ngoại trừ bức tranh khác nhau thì giống hết, nói: “Bao nhiêu tiền.”

Nam Cung Mặc ôn hòa nở một nụ cười ngọt ngào vô cùng, “Chỉ lấy mười vạn lượng thôi, cảm ơn.”

“Cái gì?!” Kiều Nguyệt Vũ lập tức hét ầm lên, ngay cả sắc mặt Nam Cung Hoài và Kiều Thiên Ninh cũng có chút khó coi. Tuy rằng bọn họ không biết, nhưng một thứ vừa không thể ăn lại chẳng thể dùng như thế, rõ ràng ngoại trừ cầm thưởng thức một chút ra thì chẳng có tác dụng gì, nhưng lại có giá năm vạn lượng một cái? Dùng năm vạn lượng đi làm một quả cầu vàng cũng lớn đến mức có thể trực tiếp chọi chết Nam Cung Mặc rồi.

Nam Cung Mặc vô tội chớp mắt mấy cái, “Có chuyện gì sao?”

“Sao lại đắt như thế?’ Kiều Nguyệt Vũ kêu lên. Nam Cung Mặc nói: “Thứ này mua từ mấy vị ở cực tây xa xôi, trôi nổi vượt biển mà đến. Trên đường đi phải đi hai ba năm mới đến nơi, cho dù ở đấy cũng là một loại trân bảo cực kỳ quý hiếm, chỉ nói ngọc trai bình thường thôi, ngọc trai bình thường đương nhiên không đắt, nhưng nếu có một viên ngọc trai to tròn hoàn mỹ như vậy, ngươi nói xem có quý không? Hơn nữa bức tranh chạm khắc này… là mời thợ nổi tiếng đương thời tự mình điêu khắc. Người bình thường có thể khắc được tranh trên đây hay sao? Cho dù là thế đi, ban đầu có ba hạt châu cũng bị khắc hư mất một hạt rồi. Vật hiếm thì quý, cái này ở chỗ khác thì ta không dám hứa chắc, nhưng ta cam đoan ở Đại Hạ chỉ có duy nhất hai viên này mà thôi.”

“Vậy…” Trong lúc nhất thời Kiều Nguyệt Vũ bắt đầu hơi do dự, đắt thì đắt thật, nhưng chỉ cần vừa nghĩ tới người khác không có, nàng ta liền không nhịn được muốn chiếm làm của riêng.

“Nam Cung thúc thúc…”

Sắc mặt Nam Cung Hoài hơi trầm xuống, Nam Cung Hoài không phải là một người ưa xa xỉ, bảo hắn dùng mười vạn lượng mua hai hạt châu? Nam Cung Hoài tự thấy bản thân không phải là một kẻ coi tiền như rác.

Thấy hắn muốn cự tuyệt, mắt Nam Cung Mặc lóe lên, ngón tay ngầm búng một cái thật nhẹ qua, vừa đúng đập vào vết thương chưa khỏi hẳn của Kiều Nguyệt Vũ. Kiều Nguyệt Vũ chỉ cảm thấy tay hơi run, cái hộp trong tay bộp một phát rơi xuống đất.

Hạt châu trong suốt tinh khiết kia bị vỡ thành từng mảnh, không còn vẻ đẹp đẽ lúc trước.

Chưởng quỹ lập tức đau lòng kêu lên, “Vị cô nương này, dù… dù ngươi không mua cũng đừng có ném đi chứ. Đây là mấy vạn lượng bạc đó. Giờ thì hay rồi, phải làm sao đây?”

Nam Cung Mặc cười lạnh một tiếng, nhìn về phía Nam Cung Hoài, Nam Cung Hoài nhíu mày. Kiều Nguyệt Vũ hơi tức giận nói: “Vết thương của ta tự nhiên đau nên mới không cầm chắc, không phải chỉ là một hạt châu xấu xí thôi sao? Có gì đặc biệt chứ?” Nam Cung Mặc buồn bã nói: “Hạt châu xấu xí này, đáng giá năm vạn lượng đấy. Phụ thân, ngươi xem chuyện này, giải quyết thế nào đây?”

Giọng nói Nam Cung Hoài lạnh lùng: “Ngươi muốn thế nào?”

Nam Cung Mặc nói: “Không thì ngươi bồi thường ta năm vạn lượng, nếu không, ngươi bỏ mười vạn lượng mua hạt châu còn lại. Bằng không, chúng ta lên nha môn.”

“Ngươi muốn tiền đến điên rồi hả?” Nam Cung Hoài không chút do dự châm chọc, Nam Cung Mặc thở dài gật đầu nói: “Đúng vậy đó, ai bảo lúc ta lập gia đình phụ thân chỉ cho ta có chút đồ cưới chứ?” Mặt mày Nam Cung Hoài lập tức tái xanh, đại hôn của Nam Cung Mặc đúng là có mười dặm hồng trang, nhưng hơn phân nửa đều là Mạnh gia để lại. Đồ cưới của Nam Cung Hoài cho nhìn thì nhiều, nhưng so với Mạnh gia và tiền riêng của mình, Nam Cung Hoài khó tránh khỏi chột dạ, nghe thấy Nam Cung Mặc nói vậy thì cảm thấy nàng đã biết chuyện gì đó.

Kiều Nguyệt Vũ tiến lên một bước, kiêu ngạo nhìn Nam Cung Mặc nói: “Mua thì mua, có gì hơn người đâu! Nam Cung thúc thúc, ta muốn hạt châu này!”

Cô nương à, vừa nói là đi mua quà sinh nhật cho mẫu thân ngươi mà? Chẳng lẽ lại là hạt châu xấu xí kia sao?

Có lẽ là áy náy với Kiều Nguyệt Vũ, dung túng nữ nhi vừa mới nhận lại này, hoặc chỉ là không muốn mất mặt trước Nam Cung Mặc, cuối cùng Nam Cung Hoài lại thật sự bỏ tiền mua hạt châu đó. Nam Cung Mặc nhận ngân phiếu, cười híp mắt nhìn hai người ra ngoài, “Phụ thân, còn muốn mua gì thì cứ đến nhé.”

Bước chân Nam Cung Hoài hơi khựng lại, sau đó đầu không ngoảnh lại bỏ đi. Nam Cung Mặc dám khẳng định, cả đời Nam Cung Mặc cũng không bước vào cửa tiệm này lần nữa.

Nhìn xấp ngân phiếu dày trong tay, Nam Cung Mặc mặt mày hớn hở, dặn dò: “Truyền tin tức ra ngoài, Sở quốc công bỏ mười vạn lượng mua hai món bảo vật ở nơi này.”

Chưởng quỹ hơi do dự, hỏi: “Chuyện này… có đắt quá hay không?” Đã có Sở quốc công tuyên truyền cho, cho dù là tò mò thì cũng có thể thu hút một đám khách có tiền, đến lúc đó…

Nam Cung Mặc lạnh nhạt nói: “Trong thành Kim Lăng không bao giờ thiếu kẻ có tiền.”

Dưới ánh mắt đầy vẻ kính trọng của chưởng quầy, Nam Cung Mặc đi vào sương phòng, Vệ Quân Mạch và Lận Trường Phòng đang ngồi bên trong uống trà. Thấy nàng tiến vào, Trường Phong công tử vỗ tay tán dương: “Lúc trước Mặc cô nương nói ta biết làm ăn, bây giờ bản công tử mới biết những điều này ở trước mặt Mặc cô nương đúng là tự bêu xấu.” Nam Cung Mặc khiêu mi nói: “Trường Phong công tử nói đùa.”

Lận Trường Phong nghiêm mặt nói: “Sao lại là nói đùa, cho dù ta là gian thương cũng hoàn toàn không dám bán một thứ còn chưa đến năm lượng bạc cho người khác với giá năm vạn lượng bạc đâu. Chỉ sợ ngay cả cái hộp đựng hạt châu còn đáng giá hơn chính nó nữa.”

Nam Cung Mặc cười tủm tỉm: “Vật hiếm thì quý.”

Năm lượng bạc, món đồ kia theo Nam Cung Mặc thấy thì năm lượng bạc cũng không đáng, người khác không biết nhưng Nam Cung Mặc lại không biết sao? Đó chỉ là hai quả cầu thủy tinh mà thôi. Thật ra từ xưa Trung Nguyên đã biết phương pháp nung thủy tinh rồi, chỉ có điều sản phẩm làm bằng thủy tinh này lại không phổ biến, quả cầu thủy tinh từ Tây Dương mang tới còn hơi tốt hơn so với phương pháp nung thủy tinh thời cổ, mà quả cầu thủy tinh thời cổ lại còn không trong suốt tinh khiết tròn trịa được như vậy. Nam Cung Mặc hơi tiếc nuối, vậy mà lại không nhớ rõ một vài phương pháp chế tạo thủy tinh hiện đại gì đó, cách điều chế gì gì đó. Nói cách khác… thật ra thứ đó cũng có thể kiểm được rất nhiều tiền. Trên có thể lựa thổ hào, dưới có thể bán cho dân chúng bình thường, đúng là thứ tốt có thể kiếm tiền từ cả quyền quý và dân chúng.

Nam Cug Mặc cũng không tính là nói dối, lúc nhập hàng chỉ có hai hạt châu đó thôi, hiện giờ bị Kiều Nguyệt Vũ làm vỡ một hạt, đúng là độc nhất vô nhị rồi.

Lận Trường Phong cười nói: “Có Nam Cung Hoài làm tiên phong, chỉ cần tin tức truyền ra ngoài, không sợ những kẻ có tiền trong thành Kim Lăng không tới.”

Nam Cung Mặc cười nói: “Ta cũng nghĩ vậy, đây tuyệt đối là một mối làm ăn dễ kiếm tiền, ngươi có thể suy nghĩ về vấn đề tìm nguồn cung cấp.”

Lận Trường Phong liên tục gật đầu nói: “Ta biết, ngươi yên tâm đi, chuyện kiếm ra tiền ta nhất định sẽ không bỏ qua.”

Về phần Nam Cung Hoài bỏ ra mười vạn lượng để mua một quả cầu thủy tinh ư, ai để ý chứ?

 

Share.

About Author

Chú ý đọc phần "Hướng dẫn lấy pass trên Blog" nhé mọi người.

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!