04/ Thế giới tổng tài

0
Showing 1 of 1
0%
0%
Awesome
  • User Ratings (1 Votes)
    9.2

Edit: Doãn Mạn.

Beta: BWL (Thừa Ngạn).

04/ Thế giới tổng tài.

Hoắc Thần không kiên nhẫn nhìn náo loạn trong cuộc họp hằng năm, phụ nữ trang điểm đến oanh oanh yến yến lại càng khiến người ta ghét cay ghét đắng, nếu không phải ở chỗ bảo bối cũng đang mở họp hằng năm, hắn đã sớm về nhà lăn giường với bảo bối rồi.

Từ sau lần điên cuồng đó, Hoắc Thần càng thêm mê luyến Thương Vân, ăn ngon biết vị, tóm được lúc Thương Vân có thời gian có tâm trạng là lập tức hành động, không hề cảm thấy nhàm chán. Hoắc Thần càng ngày càng nóng nảy, hắn muốn cho toàn thế giới biết bảo bối là của hắn, đuổi hết những ong bướm bên cạnh bảo bối đi mới được.

Đương lúc Hoắc Thần càng nghĩ càng nóng ruột, một giọng nói không hài hòa bỗng chạy tới làm phiền hắn.

“Hoắc tổng, anh có còn nhớ em không?”

Bạch Tuyết rất hài lòng với phục trang đêm nay của mình, bộ lễ phục dạ tiệc màu champagne kia gần như đã ngốn hết tất cả tiền bạc của cô.

Hoắc Thần liếc cô ta một cái, không biết, người này là ai?

Bạch Tuyết thấy Hoắc Thần không nói gì, có hơi xấu hổ. “Hoắc tổng, em từng sang đường không cẩn thận mà đụng phải xe của anh, anh còn nhớ không? ” Bạch Tuyết mong chờ nhìn Hoắc Thần, làm sao có thể quên được!

Hoắc Thần không muốn nhiều lời với cô, xuay người rời đi, để mặc Bạch Tuyết cắn môi đứng đó, hai mắt đẫm lệ mông lung. Anh ấy quên rồi, sao anh ấy có thể quên như vậy!

Bạch Tuyết cắn răng, nắm chặt thứ trong tay, đáy mắt lóe tia sáng. Tiền đồ của cô, ai cũng không cản được.

Hoắc Thần uống vài ly rượu quản lý mời, sau đó thì trốn trong một góc xem đám đông náo nhiệt, hồn thì đã bay về bên cạnh Thương Vân. Đây chính là cảm giác có gia đình chăng, bất kể người ở nơi nào, hồn cũng có chốn hướng về.

Bạch Tuyết hơi chỉnh lại biểu tình, cầm chén rượu trong tay, đến gần Hoắc Thần. ” Hoắc tổng, em là Bạch Tuyết, hiện nay đang thực tập vị trí thư ký tổng tài ở công ty anh, em kính anh một ly, hy vọng báo cáo thực tập có thể tốt chút nha! ” Bạch Tuyết hoạt bát nháy mắt mấy cái, có chút cảm giác làm nũng, nhìn rất thanh thuần đáng yêu.

Hoắc Thần cho cô một ánh mắt, thực tập sinh? Sau này sẽ không phải! Hoắc Thần tiếp nhận chén rượu uống một hơi cạn sạch, vào lúc hắn không rõ cảm tình của mình đối với Thương Vân, hắn yêu ai yêu cả đường đi tuyển thực tập sinh hết lượt này đến lượt khác từ trường đại học đó, cuối cùng cũng đuổi đi hết, giờ đã đến lúc kết thúc hành vi nhàm chán này rồi.

Hoắc Thần không tiếp túc để ý người phụ nữ này nữa, tự mình đi lên tầng trên nghỉ ngơi, nán lại một lúc nữa rồi về nhà, Hoắc Thần lấy điện thoại ra định gửi tin nhắn hỏi Thương Vân lúc nào kết thúc buổi họp được.

Đột nhiên cảm thấy một luồng khí nóng từ thân dưới xông tới, loại cảm giác này Hoắc Thần rất quen thuộc, cau mày nhớ lại những thứ đã vào miệng trong đêm nay. Chút ít này căn bản là không làm khó được Hoắc Thần, là người thừa kế, từ lúc bắt đầu có nhận thức Hoắc Thần đã phải nhận lấy huấn luyện như vậy, thuốc có dược tính mạnh hơn nữa hắn cũng chống đỡ được, nói gì thứ đồ chơi không lên được mặt bàn này.

Hoắc Thần gọi điện bảo bác sĩ tới đây, thuận tiện sắp xếp tay trong, xem thử là ai tính kế hắn, nếu đã hạ thuốc, nhất định sẽ có người đến bò lên giường, bắt được rồi tính tiếp, trực giác nói với hắn không ai ngoài người phụ nữ kính rượu cuối cùng kia, nhưng hắn cũng sẽ không vì đoán mò mà đi trách oan một người tốt, cứ trực tiếp để kẻ kia lộ mặt là được.

Khi Bạch Tuyết lẩn tránh mọi người đi tới trước cửa phòng ngủ, nhìn xung quanh, thấy không có ai chú ý đến chỗ này, liền chậm rãi vặn mở nắm cửa.

Trong phòng tối om, Bạch Tuyết mở to hai mắt, muốn thích ứng bóng tối trong phòng. Bên cạnh có một bóng đen xông ra, lập tức liền bẻ ngoặt cánh tay Bạch Tuyết, khống chế cô.

Bạch Tuyết chịu đau, cẩn thận khuyên bảo. ” Hoắc tổng, là em, Bạch Tuyết, anh cảm thấy thế nào? Không thoải mái sao? ”

“Hoắc tổng vẫn rất tốt, không tốt… chỉ sợ là cô mới phải, Bạch tiểu thư.” Giọng nam vang lên.

Bạch Tuyết như rơi vào hầm băng, cô rất quen thuộc với giọng nam kia, là Vương bí thư, Vương Minh Bân.

“Vương… Vương bí thư, sao anh lại ở đây? Vừa rồi em thấy Hoắc tổng thoạt nhìn không thoải mái lên lầu nghỉ ngơi nên có hơi lo lắng, nên đến đây xem thử. Hoắc tổng thế nào rồi? Có khỏe không?” Bạch Tuyết muốn biện minh, thử giật giật người, lại bị kiềm chế chặt hơn. “Vương bí thư, anh đây là có ý gì?”

Vương bí thư cười lạnh. “Cô muốn nói thế nào thì cứ nói thế ấy, ngày mai cô không cần phải đi làm nữa. Đánh gãy chân ả, ném ra ngoài.”

Mặt Bạch Tuyết lập tức trắng bệch. “Anh không thể làm như vậy! Anh như vậy là trái pháp luật! Hoắc tổng đâu? Tôi muốn gặp Hoắc tổng! ” Hoắc tổng tuyệt đối sẽ không đối với cô như vậy, tuyệt đối không!

Vương bí thư nhìn cô, khẽ lắc đầu, lại một cô nàng mơ mộng, cô bé lọ lem nào có dễ làm như vậy, anh cũng lười giải thích với loại phụ nữ này, phất phất tay, bịt miệng kéo đi, sau đó đứng dậy đi vào trong xem boss còn đang làm kiểm tra.

“Sao rồi?” Vương bí thư nhìn dáng vẻ bình tĩnh của boss cũng không lo lắng mấy, sắc mặt có đỏ hơn một chút, cũng không có hại gì.

Bác sĩ Lâm đã bắt đầu thu dọn đồ đạc. “Không có trở ngại gì, phát tiết một chút là được, hầu như không có tổn hại gì với cơ thể, liều lượng cũng không lớn.”

Hoắc Thần gật gật đầu, không khác mấy với dự kiến của hắn, đợi bác sĩ Lâm đi khỏi, hắn mới hỏi tình huống chỗ Vương bí thư. “Xử lí xong cả rồi?”

Vương bí thư gật đầu. “Là thực tập sinh kia, đã đánh gãy một chân cô ta rồi ném ra ngoài.”

Hoắc Thần rất hài lòng với kết quả này, không phải nhân vật quan trọng gì thì đùa giỡn một chút ả là được, không thì nhất định phải cho ả biết hậu quả của một số việc là không thể gánh vác nổi, Hoắc Thần lấy điện thoại của mình ra. “Gọi điện cho Tống Đinh, nói tôi trúng thuốc, rất nghiêm trọng, nói em ấy nhanh chóng lại đây, phòng 1107.”

“Hả?” Vương bí thư cầm điện thoại há hốc mồm, không biết nói gì cho phải.

Biểu tình của Hoắc Thần không giống giả vờ, Vương bí thư không còn biết mình đã nói gì trong điện thoại, hình như mình đã biết quá nhiều, chuyện này mà lộ ra ngoài, người đầu tiên boss nghi ngờ nhất định chính là mình!

Hoắc Thần cầm lại điện thoại, nâng người đi đến phòng 1107. “Tôi ước gì toàn thế giới đều biết Tống Đinh là người yêu của tôi, ai cũng đừng mơ mộng với tới!” Hoắc Thần vỗ vỗ bả vai Vương bí thư, vòng qua hắn đi ra ngoài.

Vương bí thư đứng tại chỗ, rất lâu vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh, sau đó lộ ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc, Tống Đinh… đồ tai họa nhà cậu, hại chết ông đây rồi! Bây giờ thì một loạt hành động khác thường của tổng tài đều tìm được nguyên nhân, thì ra là rơi vào lưới tình, còn là với một người đàn ông, mà người đàn ông này còn là một hậu bối mình rất tán thưởng, có thể nói vẫn là một đứa trẻ! Boss làm sao có thể xuống miệng với một nhóc con hai mươi chứ, đây đúng là trâu già gặm cỏ non mà…

Vương bí thư lắc đầu, đây đều là chuyện không liên quan đến mình, mình chỉ là một người làm công, không nên quản chuyện trên giường ông chủ, mà có muốn cũng không quản được.

Nghĩ thông suốt, Vương bí thư ngâm nga đi làm công việc dọn dẹp hậu quả, cũng không biết người phụ nữ kia đã bị ném ra ngoài chưa nữa.

Thương Vân không phản kháng khổ nhục kế của Hoắc Thần, đến không một chút gấp gáp, dặn dò Hunter một chút mới chậm rì rì lái xe, dù sao đây cũng là lần họp hằng năm đầu tiên của công ty trong nước, vẫn là phải kết thúc viên mãn mới tốt, cái này có thể hỗ trợ và đề cao lực hội tụ của nhân viên.

Về phúc lợi của Hoắc Thần không nhắc cũng vậy, Thương Vân không phải kẻ khác người, đương nhiên sẽ không làm bộ làm tịch, đều như ý Hoắc Thần.

Đợi đến khi Thương Vân rảnh rang chú ý nữ chính, không khỏi bóp trán, cảm thán sự mạnh mẽ của cốt truyện, khi bạn muốn thuận theo cốt truyện thì có dân bản xứ không theo kịch bản đến quấy rối. Khi bạn muốn triệt để vứt bỏ kịch bản, nó lại mạnh mẽ bẻ đúng hướng ngay.

Thương Vân thật muốn biết đây rốt cuộc là muốn làm loạn như thế nào!

Thì ra, Bạch Tuyết bị đánh gãy đùi phải rồi ném ra ngoài, bên ngoài đúng lúc đổ mưa to, máu loãng thấm qua bộ váy màu champagne. Bạch Tuyết gian nan bò đi trên đường, hai tay đều bị mặt đất cắt xước. Lớp trang điểm trên mặt Bạch Tuyết đã nhòe, nước mắt cùng mưa xen lẫn với nhau, mascara gặp nước tạo thành một vệt nước mắt màu đen trước mắt, dáng vẻ có chút khủng bố.

Phanh gấp, một chiếc ô tô dừng lại bên cạnh Bạch Tuyết. “Tiểu thư, cần giúp đỡ không?”

Bạch Tuyết ngẩng đầu, cũng không để ý tôn nghiêm của mình, điên cuồng gật đầu. “Giúp… giúp tôi.”

Người trong xe không phải ai khác, chính là Lâm Hiên, Lâm Hiên mà sau này sẽ ôm được mỹ nhân về. Làm bến đỗ cuối cùng của nữ chính, đương nhiên phải cứu giúp nữ chính, đưa cô tới bệnh viện.

Lâm Hiên nhìn Bạch Tuyết đã ngủ trên giường bệnh, tuy rằng sắc mặt trắng bệch hai mắt nhắm nghiền, vẫn nhìn ra được là một người đẹp như trước, khí chất tươi mát thoát tục. Sinh mệnh xinh đẹp yếu ớt như vậy vì sao lại có người nhẫn tâm thương tổn cô chứ.

Lúc này, trợ lý của gã tiến vào, nhỏ giọng báo cáo chuyện tra được. Lâm Hiên nhíu mi. “Hoắc Thần? Tổng tài của Khải Minh? Cậu chắc chắn?” Tác phong làm việc của Hoắc Thần gã cũng hiểu được ít nhiều, tuy không phải người tốt đẹp gì, nhưng không phải kẻ tùy tiện ức hiếp người khác.

Trong đó, loại thường thấy nhiều nhất chính là leo giường không thành công!

Lâm Hiên thật sự không đành lòng đem loại chuyện như leo giường này liên hệ với cô gái trước mặt, điều đó thật sự xúc phạm.

Lâm Hiên sai trợ lý đi điều tra, chuyện điều tra được đừng tiết lộ ra bên ngoài. Mà bản thân gã thì tự cố thủ ở bên giường, nằm ở sofa nghỉ ngơi một chút, chờ mỹ nữ tỉnh lại, hộ hoa sứ giả cũng chẳng dễ làm.

Không lâu sau, Bạch Tuyết từ từ tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng màu trắng, chân đã bó thạch cao treo lên, tác dụng của thuốc giảm đau dần biến mất khiến cho cảm giác đau đớn đến tận xương kia lại truyền tới, còn mang theo sự sợ hãi, đây không phải người trong lòng của mình, nam nhân mình yêu sẽ không làm loại chuyện tàn nhẫn như thế!

“Em tỉnh rồi?” Lâm Hiên xử lý xong vài chuyện tiến vào phòng bệnh, phát hiện cô gái này tỏ ra vô cùng hoảng sợ, bàn tay nắm chặt góc chăn, sắc mặt tái nhợt, chọc người yêu thương.

Bạch Tuyết hơi kinh ngạc, quay đầu thì thấy một người đàn ông hào hoa phong nhã đứng ở cửa, từ dáng vẻ đến khí chất đều bất phàm, quân tử ôn nhu.

Bạch Tuyết nở một nụ cười, thoạt nhìn rất yếu ớt. “Là anh cứu em sao? Cảm ơn anh!”

Lâm Hiên cười lắc đầu, gã vô cùng có hảo cảm với cô gái này, dù cho thân ở trong hoàn cảnh như vậy, trong mắt cũng không nhìn ra căm phẫn. Gã không tin cô lại là loại đê tiện hèn hạ muốn leo giường, Hoắc Thần lạnh như băng kia có gì tốt cơ chứ, có phụ nữ coi trọng hắn hắn nên mang ơn mới phải. Đối với Hoắc Thần được cha mẹ gã lấy làm tấm gương tốt kia, Lâm Hiên cười nhạt, nếu gã cũng có gia thế tốt như Hoắc Thần, khẳng định có thể làm tốt hơn.

Bạch Tuyết đương nhiên thấy được hảo cảm hắn lộ ra, cũng biết lợi dụng ưu thế của bản thân, nhẹ nhàng bâng quơ thuật lại vết bẩn này thành một hiểu lầm, thuận tiện bôi đen Hoắc Thần một lượt, sự bất mãn với Hoắc Thần của Lâm Hiên làm gã rất dễ tin lời Bạch Tuyết nói, cũng tỉ mỉ chăm sóc cô, sau khi cô xuất viện thậm chí còn mời cô làm trợ lý cá nhân cho mình. Có thể vào Khải Minh làm thực tập sinh đã nói rõ thực lực của cô gái này, đúng không, lý do này rất tốt để thuyết phục người có ý kiến với trợ lý tổng tài đột nhiên xuất hiện này, người có thể vào Khải Minh, đoạt về đây cũng được chút mặt mũi. Sẽ không có ai suy xét xem Lâm thị rốt cuộc có mị lực gì có thể làm cho thư ký vốn nên ở Khải Minh tiền đồ vô lượng thay đổi trận doanh, không thể không nói, tự cho mình là đúng là thói hư tật xấu của mỗi người.

Hoắc Thần vốn không quan tâm gì đến tung tích của Bạch Tuyết, sau này nghe Vương bí thư thuận miệng nói lúc trước Tống Đinh cũng lấy cớ nói muốn đến tập đoàn Lâm thị. Vốn chỉ là một câu nói vui đùa, lại làm cho Hoắc Thần nhíu mày, hắn cũng không cho rằng tổng tài Intruder sẽ hứng thú với một Lâm thị, đại bản doanh của Tống Đinh lúc ấy còn ở nước ngoài thì sao có thể hứng thú với Lâm thị cho được, câu tổng tài Lâm thị có ngoại hình đẹp kia ghim thật sâu trong lòng Hoắc Thần.

“Trông tôi thế nào?” Hoắc Thần không nghĩ ngợi hỏi.

“Dạ?” Vương bí thư trợn mắt há mồm nhìn boss lớn, đây là ra ngoài không mang thuốc hả?!

Hoắc Thần giật giật khóe miệng, bản thân cũng thấy mình ngu ngốc, hắn còn không bì được với tên gà què Lâm Hiên kia ư!

Phất phất tay ra hiệu cho Vương bí thư rời đi. “Quên chuyện vừa rồi đi, ra ngoài.”

Vương Minh Bân tay chân lóng ngóng đi ra ngoài, boss làm sao thế nhỉ? Vương Minh Bân lắc đầu, cầm giấy ủy quyền đến bộ phận nhân sự, đề bạt Hàn Minh lên. Cuối cùng cũng có người giúp một tay rồi.

Hoắc Thần còn chưa so sánh xong ưu thế giữa hắn và Lâm Hiên đã nhận được điện thoại từ nhà chính, bảo hắn về nhà một chuyến. Hoắc Thần không cần hỏi cũng biết về nhà nhất định sẽ có một cô nàng nào đấy môn đăng hộ đối chờ hắn, chẳng qua lúc này hắn cũng dự tính muốn ngả bài với gia đình, vì thế sảng khoái đồng ý.

Gọi điện thoại cho Thương Vân lại nghe được người yêu đã đến đảo nhỏ tư nhân người ấy mua, đang hưởng thụ ánh mặt trời, sóng biển, bãi cát. Hoắc Thần giận sôi, mua lúc nào, trang hoàng thế nào, với cả đi lúc nào, cái gì mình cũng không biết! Ánh mặt trời, sóng biển, bãi cát cũng chẳng có gì, sợ là sợ có rượu ngon, trai đẹp!

Say rượu rồi cái gì cũng thuận lý thành chương!

“A…” Thương Vân nằm trên ghế bên bờ biển, cảm nhận gió biển mơn man thổi, cầm nước trái cây vừa vắt, đeo kính đen. “Ghen tị à?”

“Spider, ai gọi thế?” Bên cạnh, một người đàn ông nói giọng ngoại quốc chen vào.

Hoắc Thần nắm chặt điện thoại. “Bảo bối, em ở đâu? Tôi tới tìm em!”

Thương Vân đẩy bé tò mò Jimmy đang thò đầu lại đây ra. “Một người bạn hacker, không phải như anh nghĩ đâu.”

Hoắc Thần không dám thả lỏng dù chỉ một chút, cho dù bảo bối không có cái tâm tư kia, ai lại dám đảm bảo Jimmy không có lòng bất chính chứ, dáng vẻ bảo bối khi uống say có bao nhiêu mê người hắn quá rõ ràng, tên đáng chết kia sẽ lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn để mây m… Hoắc Thần càng nghĩ càng nóng.

“Đừng làm cho tôi cảm thấy anh phiền, Hoắc Thần.” Thương Vân có chút không kiên nhẫn, hắn là muốn tìm một bạn giường cố định chất lượng cao, Hoắc Thần trừ dính người ra thì những điểm khác cũng không tệ, trong thời gian ngắn Thương Vân không tính đổi hắn, đối với tính chiếm hữu của hắn Thương Vân cũng tận lực mà thỏa mãn, coi như một loại trao đổi, nhưng nếu chạm đến điểm mấu chốt của Thương Vân, vậy Thương Vân không thể cam đoan, dù sao đàn ông có hai cái đùi vẫn còn nhiều.

Hoắc Thần lập tức im lặng, trong đoạn tình cảm này hắn rõ ràng là người chủ động, yêu trước thì thua trước, hắn thậm chí còn không xác định Thương Vân rốt cuộc là yêu hắn, hay là yêu biểu hiện ở trên giường của hắn.

Thương Vân rất lâu sau không nghe thấy người đáp lại, lập tức biết con hàng này lại đang suy nghĩ nhiều. “Ngày mai tôi phái máy bay đi đón anh, đến rồi thì gọi.” Cuối cùng vẫn là không đành lòng vuốt lông, trừ điểm này ra, cái khác Thương Vân vẫn rất vừa lòng.

Hoắc Thần bên kia lập tức xuân về hoa nở. “Tôi biết ngay là bảo bối em luyến tiếc tôi mà, không muốn gặp tôi nhanh một chút sao? Hôm nay đến luôn cũng được!”

“Đừng có được một tấc lại muốn tiến thêm một thước.” Thương Vân bị tức đến bật cười, vứt cả mặt mũi là thuộc tính ẩn của con hàng này à? Mình lật qua cốt truyện mấy lần trong đầu cũng không phát hiện dấu vết để lại, con hàng này biến dị phải không!

Hoắc Thần cũng biết đạo lý thấy lợi thì thu, nhanh chóng cúp điện thoại, cầm áo khoác chuẩn bị về nhà chính, còn phải dặn dò chút công việc, hắn cũng cần một ngày nghỉ.

Để lại Vương bí thư khóc không ra nước mắt và Hàn Minh vừa nhậm chức đụng phải sét đánh giữa trời quang. Hàn Minh vẻ mặt thảm thiết. “Không phải là tổng tài đang yêu đấy chứ, đi muộn về sớm, bây giờ còn muốn nghỉ ngơi nữa!”

Đôi cá mè một lứa này càng nói càng cảm thấy đúng là có chuyện như vậy, nếu không phải giải thích hành vi quỷ dị của boss thế nào đây!

Hoắc Thần lái xe về tới nhà chính Hoắc gia, quả nhiên thấy một cô gái mặc đầm màu vàng đang ngồi bên cạnh mẫu thân nhà mình ngại ngùng nói gì đó, một bà cô khác ngồi bên cạnh đầy mặt từ ái nhìn cô, ông cha nhà mình thì đang khách sáo với một ông chú.

“Tiểu Thần, về rồi à.” Hoắc Trinh thấy con trai trở về, ho nhẹ một tiếng. “Đây là hai bác Lý, còn đây là con gái của họ, Lý Mạn Lị.” Hoắc Trinh bất đắc dĩ nháy mắt với Hoắc Thần mấy cái.

Hoắc Thần liếc mắt nhìn sang, quản cho chặt vợ của ba đi. Hoắc Trinh đen mặt, đó là mẹ con đấy!

“Bác trai, bác gái.” Hoắc Thần nể tình chào hỏi.

“Tiểu Thần, đến đây nào.”  Hoắc phu nhân lại không thức thời như vậy, rất nhiệt tình với hôn sự của Hoắc Thần. “Đây là con gái của bác Lý, hai đứa giao lưu với nhau một chút đi! Bỏ việc đấy, xin nghỉ vài ngày, đưa Mạn Lị thăm quan xung quanh. Mạn Lị học ở nước ngoài từ bé, vừa mới về nước, lạ nơi.”

Hoắc Thần ngồi xuống trên ghế sofa đối diện mọi người, độc chiếm một cái sofa. “Con làm việc suốt ngày, cũng lạ chốn.”

“Thằng nhóc nhà con, bảo con đi thì cứ đi đi, nói nhảm nhiều thế!” Hoắc phu nhân lườm hắn một cái, đúng là không có mắt!

“Con cũng không rảnh, con vừa sắp xếp xong, muốn nghỉ dài hạn một thời gian, đi nghỉ phép với người yêu.” Trong giọng nói của Hoắc Thần mang theo chút đắc ý, không phải người quen sẽ không nghe ra được.

“Tiểu tử thối, có đối tượng mà không dẫn về nhà, còn giấu diếm!” Hoắc lão gia tử thổi râu trừng mắt đi từ ngoài vào, lão già ông vừa mới ở trong hoa viên rèn luyện thân thể xong, mới về đã nghe được tin tức quan trọng.

“Ông nội.” Hoắc Thần đứng dậy đỡ Hoắc lão gia tử ngồi xuống, hắn vẫn rất tôn trọng ông nội mình, tuy nói lúc trước không tiếp tục ở trong quân đội như lời ông, nhưng hắn có ý định của bản thân, có lẽ lão gia tử cũng nghĩ đến rồi, không thì sẽ không dễ dàng qua cửa như vậy.

“Thằng nhãi con, quanh năm suốt tháng không về nhà, nói thử xem, là cô nàng nhà ai trói được con vậy hả?” Hoắc lão gia tử vui cười hớn hở. “Chút nữa gọi người ta đến nhà, cũng gọi bảo chú hai con sắp xếp thời gian, người một nhà gặp nhau một lần.”

Hoắc Thần đổ mồ hôi, ông đừng có phát bệnh tim là được rồi.

“Ba, còn chưa xem bát tự mà, cũng không biết có phải con gái nhà trong sạch hay không, vẫn phải xem tướng đã.” Hoắc phu nhân không hài lòng, Hoắc Thần cái gì cũng gạt người làm mẹ là bà, còn chưa qua cửa đã ra oai phủ đầu với mẹ chồng, qua cửa rồi sẽ còn thế nào đây!

“Không phải con gái.” Hoắc Thần dứt khoát một lần thẳng thắn toàn bộ, “Em ấy là nam.”

Trong phòng khách yên tĩnh đến quái dị, mẹ Hoắc phản ứng lại đầu tiên, cao giọng thét chói tai. “Mẹ không đồng ý! Mẹ nói cho con biết! Hoắc Thần, nếu con muốn ở bên cậu ta, trừ khi mẹ chết!”

Hoắc lão gia tử vẻ mặt bình tĩnh, không để ý đến con dâu mình, nhìn thoáng qua Hoắc Trinh cũng đang yên lặng, còn có một nhà ba người đang cố gắng thu mình nhỏ lại, bớt chút cảm giác tồn tại. “Con quyết định rồi?”

“Ba!” Hoắc phu nhân tức giận nhìn Hoắc lão gia tử. “Cho dù ba có già rồi thì cũng không thể hồ đồ, loại chuyện đồi phong bại tục này sao có thể xảy ra ở nhà chúng ta chứ! Phụ nữ trên đời này đều chết sạch cả rồi à, mà lại đi thích đàn ông! Là con yêu tinh nào mê hoặc con, không cả cần liêm sỉ nữa chắc!”

“Được rồi, em à, nói ít vài câu đi.” Hoắc Trinh ngăn vợ mình lại, càng nói càng chẳng ra cái thể thống gì.

“Là thằng nhóc như thế nào?” Hoắc lão gia tử từ từ nhắm hai mắt hỏi, bàn tay run nhè nhẹ biểu hiện nội tâm ông không bình tĩnh.

“Ông nội biết công ty IT gần đây có hợp tác với quân đội kia không?” Hoắc Thần nhắc tới nhà người mình yêu, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng.

“Ồ? Hệ thống quân diễn thực tế ảo kia sao?” Hoắc lão gia tử mở mắt, loại quân diễn thật lại không tạo thành thương vong này đối với quân đội mà nói tuyệt đối là một tin mừng.

“Đúng vậy, người yêu của con chính là người nghiên cứu phát minh kỹ thuật thực tế ảo, tổng giám đốc của công ty đó.” Trong lời nói của Hoắc Thần đâu đâu cũng là kiêu ngạo vì người yêu nhà mình.

“Là cậu ta? Tên là Tống Đinh đúng không?” Hoắc Trinh cũng biết Intruder, con trai nhà em trai Hoắc Tuyền kiếm được cả đống tiền cũng vì người này.

“Đúng.” Hoắc Thần khẳng định.

Hoắc Trinh không nói nữa, giật giật khóe miệng, người này có khi còn là người đàn ông kim cương được chào đón hơn cả con trai nhà mình, chỗ đáng sợ của tập đoàn Intruder chính là dấu vết của nó đã xâm nhập vào trong sinh hoạt ngày thường của mọi người, dẫn đường phương hướng sinh hoạt của mọi người, đừng nói Hoắc gia, dù là cơ quan quốc gia cũng chỉ có thể mượn sức, hợp tác với thiên tài IT này, cũng chẳng phải phần tử phản quốc gia phản xã hội, hợp tác chính là cùng thắng lợi, cần quái gì phải đánh đánh giết giết.

Nhưng mà, người này thật sự hợp gả cho người ta sao? Cậu ta thật sự sẽ không hối hận khi chọn một ở bên một người đàn ông cả đời à. Ông biết con trai mình ương ngạnh, nếu mà người kia quyết định kết hôn sinh con, con trai mình lại không nổi điên ấy chứ.

“Cậu ta cũng xác định rồi? Cả đời này? Cứ như vậy?” Hoắc Trinh hỏi ra vấn đề hắn muốn hỏi nhất.

Đây cũng là chuyện Hoắc Thần muốn biết nhất, hắn vội vã come out chính là muốn tuyên bố với cả thế giới Tống Đinh là người yêu hắn, ai cũng đừng nghĩ muốn cướp đi, Hoắc Thần nắm chặt tay. “Em ấy chạy không thoát.”

Hoắc Trinh lắc đầu, xem ra là còn chưa bắt được, đúng là đủ nhẫn nhịn.

Hoắc phu nhân còn định nói gì đó nhưng bị Hoắc Trinh ngăn lại. “Lão Lý, xin lỗi, để anh chê cười rồi, hôm nay chiêu đãi không chu toàn, ngày khác sẽ đến cửa tạ tội.” Đây là ra lệnh trục khách, ba miệng Lý gia vốn đã như đứng đống lửa ngồi đống than, vừa nghe lời này vội vàng cúi chào rời đi.

Trong lòng Lý Mạn Lị có hơi tiếc nuối, cô sinh sống ở nước ngoài, có thể không biết Hoắc gia, nhưng cô biết Intruder, không ngờ tổng tài Intruder lại thích đàn ông, hai người đàn ông chất lượng tốt cứ như vậy mất sạch, nóng ruột biết bao!

Share.

About Author

Trăng trên cao, trăng tỏa bạt ngàn Ta thích chàng, chàng có hay chăng?

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!