03/ Thế giới tổng tài.

0
Showing 1 of 1
0%
0%
Awesome
  • User Ratings (1 Votes)
    10

Editor: Thừa Ngạn.

03/ Thế giới tổng tài.

“Không quản không quản nữa, bớt chút xíu đi nha? Tiểu Đinh à~” Cái dấu ngã kia làm cho Thương Vân bỗng thấy buồn nôn, đen mặt nhìn Hoắc Trạch đang liên tục lăn lộn la khóc ỉ ôi làm nũng.

《 Vấn Đạo 》 được đưa vào thị trường tạo nên sóng to gió lớn, đây là cơ sở mới đầu của thời đại công nghệ thông tin, tuy là chưa thể hoàn toàn điều khiển bằng sóng não, nhưng cũng đủ làm cho không ai kiềm chế nổi.

Bao nhiêu người xúc cảm dâng trào chứng kiến thời khắc này, hai trăm nghìn bộ game mới đầu nhập vào thị trường giai đoạn đầu đã bị giành giựt mua sạch bách.

Sau đó lập tức ra đời phiên bản internet bình thường, thỏa mãn nhu cầu người chơi không đủ khả năng mua máy game trên toàn cầu. Game này không những giúp Intruder mở ra thị trường trong nước, còn thành một vũ khí hút tiền lợi hại, một năm Intruder kiếm một trăm tỷ, kiếm đầy cả bát.

“Một tỷ hai đã là giá hữu nghị nhất,” Thương Vân xoay ghế chầm chậm nói, “Người khác nghe thấy giá như này còn tưởng là nhặt không ấy, bản quyền coi như tặng luôn cho cậu, bên tôi còn đáng giá hơn đống này, không đúng à?”

Tim Hoắc Trạch cơ hồ lại chảy máu, dù biết là giai đoạn sau khi công bố sẽ nhận lại nhiều hơn, nhưng mà giờ tự nhiên lấy ra nhiều tiền như thế vẫn run bắn cả người! Hơn nữa, ai cũng biết người xem kỳ vọng cao bao nhiêu, nhỡ quay xong không như ý thì có phải là mất cả gốc luôn không.

“Tôi khuyên cậu một câu,” Thương Vân cười cười, ý xấu đầy mặt, làm cho toàn thân Hoắc Trạch nổi hết cả da gà lên.

“Đừng, đừng có cười như thế, tôi sợ.” Hoắc Trạch sờ cánh tay, tuy người này với anh họ là hai loại người khác hẳn nhau, nhưng so với loại lừa chết người không lấy tiền này như Tống Đinh, cậu cảm thấy loại dùng thực lực đường hoàng ép bạn nát bét ra như anh họ đáng yêu hơn nhiều.

“Xì, không có tiền đồ,” Thương Vân vẫn còn chăm sóc tên ngốc này ghê lắm, chung quy vẫn cảm thấy cậu ta giống như một con chó lớn, “Cậu tìm tới ông anh họ ác ma kia ấy, bảo ổng đầu tư, dù gì ổng cũng không thiếu tiền mà.”

Hoắc Trạch nuốt nuốt nước miếng, tìm anh họ? Đùa chắc! “Anh ấy mà chịu đầu tư à?” Anh họ lúc nào chả chướng mắt cậu không chịu đi làm mấy việc đàng hoàng.

“Liệt nữ sợ triền lang(*), cứ từ từ mà mài!” Để cho Hoắc Trạch quấn lấy Hoắc Thần đi, như thế hắn mới không có thời gian đeo bám mình!

Thương Vân cứ cảm thấy Hoắc Thần uống nhầm thuốc, không đi anh anh em em với nữ chủ mà đến làm phiền mình chi rứa, một ngày gọi 3, 5 cuộc điện thoại, bắt máy lại chả nói gì, khi không cũng tự nhiên tặng quà, dù Thương Vân có ngu đến mấy cũng biết Hoắc Thần đang có ý xấu.

Thương Vân không có ác cảm với Hoắc Thần lắm, nhìn thấy ưa nhau thì hẹn một đêm cũng chẳng sao, nhưng mà ai bảo y là nam phụ cơ chứ, y cũng không muốn bị hào quang nữ chính chiếu rọi đâu.

Hoắc Trạch cắn răng một cái, bất chấp nói, “Tôi tới tìm anh họ đây, phim này tôi nhất định phải quay, đập nồi bán sắt cũng phải quay cho ra hồn.” Nói xong chạy nhanh như gió cuốn.

Thương Vân lắc đầu, tuổi trẻ tốt thật!

Đối với việc Hoắc Trạch tìm đến Hoắc Thần cũng cảm thấy ngoài ý muốn, thằng em họ này bình thường không phải sợ mình tránh còn không kịp à, sao tự dưng hôm nay tự dâng mình đến cửa? Mặt trời mọc đằng Tây chắc?

Hoắc Trạch đặt mông ngồi trên ghế sofa, nói rõ ý đồ của mình, bày ra vẻ ‘anh không đồng ý em nhất định không chịu đi’.

Hoắc Thần nhướn mày, gan lớn nhỉ! Hoắc Trạch không tự giác xích qua bên cạnh chút, cách xa Hoắc Thần một tí.

“Là ý của Tiểu Đinh?” Hoắc Thần không quan tâm hỏi.

“Sao anh biết hay vậy?” Hoắc Trạch hỏi lại theo bản năng, lại nhanh nhẹn bảo, “Em cũng thấy thế, chắc chắn bộ phim này sẽ thu về cả đống tiền.” Tỏ vẻ ’em đang quan tâm anh đấy’.

Hoắc Thần lạnh mặt liếc tới, làm cho Hoắc Trạch đang tự đắc phải lui quân rụt về, âm thầm phỉ nhổ mình không có tí tiền đồ gì.

“Bảo anh đầu tư cũng được, nhưng có một điều kiện.” Hoắc Thần không nhanh không chậm nói.

“Anh họ định đầu tư nhiêu?” Hoắc Trạch nhanh nhẹn hỏi.

Hoắc Thần không nói gì, chỉ nhìn Hoắc Trạch, nhìn tới mức Hoắc Trạch dựng cả lông lên, làm động tác kéo khóa, tỏ vẻ ’em không xen vào nữa hjhj’.

“Sáu tỷ đi, ” Hoắc Thần hào phóng trả lời, rất hợp ý Hoắc Trạch, thế này thì không cần thêm người vào nữa, “Mày giám sát Tiểu Đinh chặt chẽ cho anh.”

Hở? Hoắc Trạch chớp mắt mấy cái, mặt đần thối.

“Ai tiếp cận Tiểu Đinh thì báo anh một tiếng, rõ chưa?” Hoắc Thần cực kỳ bất đắc dĩ với thằng em ngu ngốc này, nhưng mà ai bảo thằng em ngu ngốc này làm cho Thương Vân vui chứ!

Rõ rồi! Nhưng mà Hoắc Trạch không hiểu sao tự dưng phải giám sát Tống Đinh, giữa họ có gì bí mật lắm hả?

Thấy ánh mắt mờ mịt của Hoắc Trạch, Hoắc Thần xấu xa bảo, “Có lẽ sau này mày phải gọi là chị dâu đấy.”

Chị dâu? Ai cơ? Tống Đinh á? Hoắc Trạch thấy hình như não mình không đủ dùng, anh à, anh đùa hả? Hoắc Trạch cảm giác linh hồn mình bị đả kích nghiêm trọng, phải về bù đắp lại thật tốt.

Hoắc Trạch bay lơ lửng như du hồn, quả nhiên thấy vui khi người khác gặp nạn, Hoắc Thần cơ hồ hiểu được ý tưởng của Thương Vân, khó trách y lại thích trêu chọc thằng em ngu ngốc này của mình.

Hoắc Thần cảm thấy vui vẻ vì hiểu tâm trạng của Thương Vân thêm một tí nữa, sống hơn ba mươi tuổi, vô số ‘lần đầu tiên’ đều dành cho Thương Vân. Hoắc Thần cong môi, điều này khiến cho hắn cảm thấy mình là một con người, chứ không phải là một cỗ máy vô cảm không máu thịt.

“Boss, anh muốn gặp thực tập sinh mới tới không?” Từ khi thằng nhóc Tống Đinh kia đi, tổng giám đốc chưa từng vui lên, mỗi năm đều tuyển thực tập sinh, chưa tới một tháng đã bị đuổi đi. Cũng đúng, có viên ngọc như Tống Đinh chắn ở trước, chướng mắt người khác cũng là chuyện thường. Giờ nghĩ lại mới thấy thích đàn ông cũng chẳng phải chuyện gì lớn, chung quy vẫn hơn thiếu người, hắn bận muốn chết rồi nè.

Hoắc Thần phất phất tay, “Cậu đi dặn dò chút là xong.” Lúc Hoắc Thần nhận ra sự tồn tại của Thương Vân là sự đặc biệt độc nhất vô nhị đối với hắn, hắn đã mất đi hứng thú với những thực tập sinh đến từ ngôi trường này.

Hoắc Thần dựa vào ghế làm việc, hồi tưởng lại lần đầu tiên hắn phát hiện mình ôm một tình cảm khác đối với Thương Vân. Lần đó, Hoắc Thần đang tìm bạn giường cố định để phát tiết dục vọng, ngay khi tìm được, khuôn mặt người phụ nữ kia đột nhiên biến thành khuôn mặt của Tống Đinh, không còn dáng vẻ thanh lãnh như trong quá khứ, đôi mắt xinh đẹp nhuốm màu dục vọng ấy trở nên lóa mắt, khoái cảm của Hoắc Thần trong nháy mắt đạt đến một độ cao khác biệt. Sau khi xong việc, hắn đuổi người phụ nữ kia đi, một mình ngồi trên giường hút thuốc, suy ngẫm rất lâu, cơ hồ hiểu được nguyên nhân vì sao mình lại để ý người kia đến vậy.

Hoắc Thần lắc đầu, hắn không sao ngờ được rằng sẽ có một người đột nhiên tiến vào thế giới của hắn như vậy, lại còn là một người đàn ông. Chỉ là rung động vẫn hoàn rung động, càng nghĩ nhiều càng hãm sâu, Hoắc Thần vui vẻ chịu đựng cảm giác mất không thể khống chế đó.

Bên ngoài, Bạch Tuyết không gặp được người mình vẫn luôn nhung nhớ trong lòng, không khỏi thầm oán thư ký Vương phụ trách chuyển lời, cảm xúc cũng theo đó mà ra. Thư ký Vương cười lạnh trong lòng, những người không biết vị trí của mình ở đâu thường ngã rất đau.

Bạch Tuyết nhìn thấy người đàn ông đụng phải mình hôm đó trên kênh tài chính TV, biết được hắn là tổng giám đốc của Khải Minh, bất giác tự hứa với mình, không biết khi hắn nhìn thấy mình sẽ có biểu cảm gì đây nhỉ, chắc sẽ kinh ngạc nghĩ rằng cũng không phải mỹ nữ nào cũng là bình hoa!

Đáng tiếc, Bạch Tuyết bĩu môi, vậy mà không gặp mặt được, nhất định là tên thư ký Vương kia không nhắc đến mình, sợ mình cướp vị trí của hắn, xem ra phải chờ thời cơ cảnh cáo hắn một chút, hứng thú đối với vị trí thư ký tổng tài của mình nào có thể bằng vị trí phu nhân tổng tài chứ, nếu có thể thu phục được hắn, sau khi việc thành cũng sẽ không bạc đãi hắn.

Nghĩ xong, Bạch Tuyết kìm lại tâm tình của mình, bắt đầu xử lý công việc, đàn bà đẹp mà không có não chỉ sợ sẽ không được người đàn ông cao cao tại thượng kia để vào mắt, hắn cần một người vợ thông minh xử lý những chuyện đằng sau cho hắn, xử lý vấn đề quan hệ, mà cô sẽ là ứng cử viên tốt nhất. Bạn nói xem những cô tiểu thư gia thế lớn được bồi dưỡng từ nhỏ kia, hừ, nếu họ được Thần để ý, hắn cũng chưa đến ba mấy rồi vẫn chưa kết hôn.

Bạch Tuyết càng nghĩ càng vui vẻ, kìm lòng không được ngâm nga vài điệu hát.

Lúc này Thương Vân đang bị ánh mắt kỳ quặc của Hoắc Trạch soi từ đầu đến chân, từ chân đến đầu, như kiểu y có ba đầu sáu tay vậy đó, “Rốt cuộc cậu muốn gì?” Thương Vân đặt câu hỏi trước khi y không kiềm chế được quăng cậu ta ra ngoài, chết cũng phải để người chết rõ ràng chứ nhỉ.

Hoắc Trạch mấp máy môi, chung quy vẫn không nói gì, người trước mặt đúng là có mị lực làm cho người ta mê luyến, chỉ là người bị hấp dẫn không phải là anh họ cậu là được, cậu còn cảm nhận được cả sự bình yên trước cơn bão.

Bác cả nhà mình mà biết. . .  Cho dù bác ấy biết cũng không làm gì được Tống Đinh, Tống Đinh cũng không phải Phượng Hoàng nam sống dựa vào đàn ông, lấy hiện tại chứng minh, Hoắc gia đã không áp chế được Intruder, đối đầu với Intruder cũng không phải hành động sáng suốt.

Haiz, cho nên mới bắt đầu mưa rền gió dữ, anh họ cũng không thuộc loại mặc người đặt đâu ngồi đấy, không thì cũng chẳng đến ba mấy vẫn chưa kết hôn, tàu Titanic va vào núi băng, chuyện này lớn. Mình vẫn phải lựa lúc chạy xa thôi! Mà không đúng, Tống Đinh vẫn chưa về một nhà với anh họ mà, đúng vậy, chỉ cần Tống Đinh không vừa mắt anh họ là được, vấn đề gì cũng không xảy đến.

Biểu tình Hoắc Trạch biến đổi thất thường, Thương Vân nhìn đến bĩu môi, mặc kệ cho cậu ta tự điên ở đó, y còn cả đống việc chưa làm kia kìa!

Thương Vân tỏ vẻ tiếc hận cho biểu tình khắc mà không bỏ của Hoắc Thần, nếu cậu ta dùng thái độ đối đãi Bạch Tuyết để đối đãi với Thương Vân, y cũng không ngại cho hắn biết sao hoa lại đỏ, mà dáng vẻ hắn hiện giờ lại làm cho Thương Vân vô cùng khó xử.

Ánh mắt Thương Vân vô tình cố ý liếc qua hạ thân của Hoắc Thần, làm cúc hoa Hoắc Thần căng thẳng, Tiểu Đinh lại muốn làm gì đây?

“Anh biết Bạch Tuyết chứ?” Thương Vân không nhịn được hỏi, nam phụ không theo kịch bản có sao không, y đã nghĩ ra cả nghìn phương pháp ngược đãi nữ chủ rồi đây này, kết quả là nam phụ lại lơ đãng phá hỏng, sắc mặt y có thể ôn hòa mới lạ.

Hoắc Thần vừa nghe là tên phụ nữ, lập tức phủ nhận, “Không biết.”

“Anh lái xe đụng trúng cô ta, bây giờ cô ta là thư ký của anh, là thực tập sinh.” Thương Vân có ý tốt nhắc nhở.

Mặt Hoắc Thần chướng khí mù mịt không rõ, không nói lời nào nhìn Thương Vân.

Thương Vân híp mắt lại, ai nói y nghe coi nam phụ si tình nhảy kịch bản thì phải làm sao, cái thứ vừa gặp đã yêu, gặp lại chung thủy một lòng đã nói đâu, còn phòng tối Play cũng đâu mất cmnr! Cởi quần ra tôi xem nào! Thương Vân có một loại cảm giác như đấm phải bông, không phải nói muốn ngược nữ chủ à? Nam phụ không đi qua trường thì phải làm sao! Tâm trạng Thương Vân khó chịu, nhìn Hoắc Trạch lại càng khó chịu, nam phụ giỏi ghê á!

Thương Vân ngẫm lại, nhiệm vụ thay đổi vận mệnh nhân vật chính, xả giận thay pháo hôi hình như cũng không chỉ có thế, nghĩ đến đây, Thương Vân ngẩng đầu nhìn Hoắc Thần, Hoắc Thần bị nhìn trong lòng sợ hãi, ông tổ này lại làm sao nữa? Biểu tình biến đổi khôn lường, không phải hắn làm sai gì đó chứ?

Ý tưởng của Thương Vân rất là đơn giản, tuy nói Hoắc Thần là nam phụ, nhưng thật ra cũng là pháo hôi, vì yêu mà yên lặng trả giá cái đéo gì đấy mới là chó má, hắn buông tay cũng là một loại trừng phạt nữ chủ, không có hắn bảo vệ, nữ chủ không thể gả vào Lâm gia dễ dàng như vậy. Nghĩ đến đây ánh mắt Thương Vân quét qua hạ thân Hoắc Thần nóng như lửa đốt, không tự giác liếm môi, không phát hiện ra động tác này mê người biết bao nhiêu.

Về phần thứ thu hút Thương Vân nhất đương nhiên là năng lực ở phương diện nào đó của hắn, làm nữ chủ đến chết đi sống lại, Thương Vân có chút rung động. Đối với bạn giường, Thương Vân thà thiếu chứ không được kém, duy trì ở dạng linh hồn mấy trăm năm chưa ăn mặn lần nào, duy chỉ không biết được tên này đã từng làm qua đàn ông hay chưa.

Hoắc Thần cảm thấy hạ thân cứng ngắc, xấu hổ quay đầu nhìn cửa sổ, nhưng tầm mắt của Thương Vân lại càng ngày nóng bỏng, Hoắc Thần có chút không kiềm nổi, giọng nói khàn khàn, “Còn nhìn tôi như vậy, tôi không cam đoan sẽ không hiếp cậu đâu đấy.”

Thương Vân nâng cằm, “Đến đây xem nào! Không phải không được đấy chứ?”

Hoắc Thần muốn đỏ cả mắt, “Đừng trêu chọc tôi.”

Thương Vân đứng lên, đi qua đó, cúi người hôn lên môi Hoắc Thần, có ý xấu thè lưỡi liếm lợi hắn một chút, “Thế nào mới là trêu chọc đây?”

Bờ môi Thương Vân ẩm ướt sáng bóng, mấp máy miệng không biết đang nói gì, Hoắc Thần đã không nghe vào được nữa, trong mắt toàn là môi mỏng đỏ mọng của người kia, còn nhịn nữa chính là Ninja rùa.

Hoắc Thần ôm Thương Vân vào phòng ngủ, đây là lần đầu tiên hắn vào phòng ngủ của Thương Vân, lại chẳng có tâm tư ngắm nghía.

Một đêm qua đi, điên loan đảo phượng, thân thể trống trải đã lâu của Thương Vân cực kỳ thỏa mãn, không hổ là nam phụ chính đánh qua trăm trận nha!

Sau khi xong việc, Thương Vân thong thả đứng dậy, vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, cứ để dính như này cũng không thoải mái. Hoắc Thần cũng thở ra một hơi sảng khoái, những hình ảnh dâm mỹ trong mơ mấy năm qua cuối cùng cũng thành sự thật, chính hắn còn đang lâng lâng cảm thấy không thật. Nhưng mà, Hoắc Thần hơi ảo não, hắn vốn nghĩ làm Thương Vân không xuống nổi giường mới tốt, hôm sau quan tâm giúp đỡ người yêu cũng là chuyện thật tình thú. Nhưng đổi lại mình mới là người kiệt sức, Tống Đinh còn có tâm tình tắm rửa, tự nhiên trong lòng sinh ra cảm giác thất bại.

Thương Vân hông mang khăn tắm ra ngoài, sói lớn Hoắc Thần thấy vậy lại muốn nhào lên, lại bị ánh nhìn của Thương Vân chặn lại.

“Đi tắm nhanh lên rồi sang phòng bên cạnh ngủ.” Thương Vân ghét bỏ nhìn cái giường bề bồn của mình, bao gồm cả Hoắc Thần đang nằm trên giường.

Sau khi Thương Vân đi ra hồi lâu sau Hoắc Thần vẫn chưa bình tĩnh nổi, đây là dùng xong rồi ném đi à! Hoắc Thần đứng dậy đi tắm rồi leo lên giường người yêu ôm Thương Vân nằm đến nhẹ nhàng thoải mái, kiên định ngủ mất, về phần cuộc họp buổi sáng, có trời mới biết!

Đối với lần đầu tiên Boss nghỉ làm vô cớ, thư ký Vương lông mi run rẩy, hắn có một loại dự cảm bất thường, loại hành vi tùy hứng này của Boss tuyệt đối sẽ không chỉ làm một lần.

Bạch Tuyết hơi nóng vội, mắt thấy ngày tháng thực tập cứ thoăn thoắt trôi qua, đến mặt của Hoắc Thần cô còn chưa nhìn thấy, vậy sao được chứ. Hôm nay Hoắc Thần không đến, vậy chứ cô trang điểm thanh nhã như này cho ai xem!

Tâm tình Bạch Tuyết khó chịu xử lí mấy thứ linh tinh, cắn răng nhìn cửa văn phòng làm việc đóng chặt của tổng giám đốc, cô còn chưa có tư cách bước vào, không thể nóng vội, không thể nóng vội.

“Thư ký Vương, sao hôm nay tổng giám đốc không tới? Đổ bệnh rồi ư?” Nếu mà bị bệnh thì đây là cơ hội tốt để hỏi thăm tận tình!

Vương Minh Bân đẩy kính, ánh sáng trong mắt chợt lóe, “Không đâu, có lẽ là đêm qua vận động mệt quá thôi!” Thư ký Vương cố ý ám chỉ.

Bạch Tuyết nghe được không biết là giả hay thật mà nói, “Đúng vậy, ngày nào tổng giám đốc cũng bận rộn như thế, người sắt cũng không chịu được, thật mong nhanh chóng nhậm chức, vậy là có thể làm nhiều chuyện giúp ngài ấy hơn rồi.”

Thư ký Vương không để ý đến cô ta nữa, đàn bà ngu ngốc nên đi nhanh mới tốt, lần sau nhất định phải tuyển thực tập sinh nam, ít nhất cũng sẽ không mơ mộng làm cô bé lọ lem.

“Thư ký Vương, đây là những việc anh giao, em làm xong rồi.” Hàn Minh đưa một chồng giấy cho Vương Minh Bân, “Đây…” Hàn Minh gãi gãi đầu, “Em còn chưa làm xong phương án kia, anh Vương nể tình chút, kéo dài thời hạn ra nha!”

Vương Minh Bân gật gật đầu, “Cậu cứ từ từ mà làm, hôm nay Boss không tới, đợi anh ấy tới tôi nói hộ cậu cho.” Vương Minh Bân vẫn rất hài lòng đối với Hàn Minh, Boss cũng có tâm để cậu ấy lên làm trợ lý cho hắn, tạo mối quan hệ tốt trước vẫn là tất yếu.

Hàn Minh cười cong cả mắt, “Cảm ơn anh Vương, em làm nhanh thôi, tranh thủ trước lúc Boss tới mà làm, đúng là trời cũng giúp em.” Hàn Minh vừa chạy vừa nói, tự dưng có bánh từ trên trời rơi xuống cho một ngày chuẩn bị, có thể không cần xin Boss cho kéo dài thời gian là tốt nhất.

Vương thư ký bật cười lắc đầu, thằng nhóc này khó làm cho người ta ác cảm lắm, lại nhìn tới người phụ nữ trước mặt, trang điểm cũng thật thanh đạm, môi mỏng phấn nộn hồng hào, lộ nét sáng bóng, hơi cong lên, tản ra mê hoặc.

Váy Âu công sở vừa người, chỉ là nút áo sơ mi trắng bên trong mở đến khe ngực, lộ ra dáng vẻ phóng đãng.

Thư ký Vương nhíu mày, “Còn chuyện gì không?”

Bạch Tuyết hoàn toàn không rõ mình đắc tội thư ký Vương ở đâu, cũng không để ý lắm, một thư ký mà thôi. Cô ả phồng mang trợn mắt về chỗ mình ngồi.

Nhưng Bạch Tuyết tự thấy cơ hội đã tới, cuối năm công ty mở cuộc họp hàng năm, tổng giám đốc phải tới, lúc đó sẽ lộ mặt. Bạch Tuyết thấy mình ngủ đông lâu như thế cũng chỉ vì một thời khắc này, cô phải trang điểm cho thật xinh đẹp để hai mắt hắn sáng lên tiện đà yêu luôn mình mới được.

Bạch Tuyết yên lặng lên kế hoạch trong tương lai cho mình, không biết tất cả những thứ đó đều bị Thương Vân nhìn thấu. Nếu Thương Vân đã muốn đưa Hoắc Thần lên giường mình, tự nhiên không để Bạch Tuyết nhúng chàm, điều đó thật mất mặt, đường đường là hậu duệ của Cửu Vỹ Hồ mà mị lực còn thua cả một phàm nhân, tộc nhân của y mà biết còn không bị cười chết.

Thương Vân nhìn người phụ nữ trong gương nước đang chuẩn bị các thứ, ngón cái ma sát ngón trỏ. Nữ chủ, tốt nhất ngươi đừng động vào vật sở hữu của ta, bằng không hậu quả ngươi không thể gánh nổi đâu!

Share.

About Author

Trăng trên cao, trăng tỏa bạt ngàn Ta thích chàng, chàng có hay chăng?

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!