02/ Thế giới tổng tài

0
Showing 1 of 1

Edit: Thừa Ngạn

02/ Thế giới tổng tài

“Thật sự xin lỗi, em không tính sẽ ở lại đây.” Thương Vân đẩy bản hợp đồng chính thức Vương bí thư đưa cho y về.

Vương Minh Bân ngạc nhiên, “Tại sao?” Đối với một sinh viên mới tốt nghiệp đại học mà nói, bản hợp đồng này đã rất cao rồi, hơn nữa vai trò vẫn là trợ lý của Boss mà không phải giữ chức nhỏ ở công ty con, hắn không thể nghĩ ra lý do Thương Vân từ chối.

“Em không biết,” Thương Vân cong môi, “Em cảm thấy Khải Minh không hợp với em.” Thương Vân đã gặp được nhân vật Boss phản diện, còn đang nghĩ xem có nên đi gặp ‘chân mệnh thiên tử’ của nữ chủ không, xem xem có phải anh ta cũng rất đẹp trai?

Vương Minh Bân bị tức tới cười, bao nhiêu người phải xếp hàng dài cho Khải Minh chọn, tên nhóc thối ngồi trước mặt này lại còn nói là Khải Minh không hợp với nó, “Thế cậu cảm thấy chỗ nào hợp với cậu?”

Thương Vân sờ sờ cằm, “Em muốn tới Lâm thị xem thử xem.”

Khóe môi Vương bí thư run lẩy bẩy, không biết nên nói gì mới được, thằng bé này đúng là thành thật mà, “Làm sao Lâm thị có thể so sánh được với Khải Minh, đầu óc thằng nhóc cậu bị nước vào hả?!”

Thương Vân cười haha, “Cũng không phải, công ty nhỏ cũng có chỗ tốt của công ty nhỏ, em như này khéo còn kiếm được cả một chân tổng giám đốc nữa ấy chứ?”

“Cậu cứ nằm mơ đi nha, làm sao loại xí nghiệp gia tộc này có thể dụng người ngoài được!” Vương bí thư cũng không tin lời Thương Vân nói.

“Nghe đâu công tử Lâm thị là một anh đẹp trai…” Thương Vân nói như đang đùa.

Vương bí thư sửng sốt, câu này có ý gì, “Cậu thích đàn ông?”

Thương Vân hào phóng gật đầu, “Đừng hiểu lầm, em chỉ đi xem một chút cho bổ mắt mà thôi, em biết giữ chừng mực mà.”

Vương bí thư thấp giọng thần bí nói, “Sao, ngắm Boss còn chưa đủ à mà giờ còn chạy đi ngắm người khác?”

Thương Vân ra vẻ bị dọa sợ, “Boss lớn thuộc loại chỉ có thể nhìn mà không thể giỡn, là một bông hoa cao lãnh đó.”

“Cút đi đi,” nếu lời thằng nhóc này nói là thật, nó ở lại Khải Minh đúng là không hợp, sinh hoạt cá nhân của nó nhất định sẽ trở thành tiêu điểm chú ý của truyền thông, đặc biệt là nó còn làm việc trước mặt Boss lớn, nghe chừng lời này là đúng sự thực.

Thương Vân không để ý lắm cười cười, sắp xếp đồ đạc của mình xong là đi, kết thúc cuộc sống thực tập sinh trong ba tháng.

Thương Vân về lại căn nhà y mua, căn này đã sớm sửa soạn xong xuôi hết cả, vẫn luôn không một bóng người, cuộc sống tháp ngà voi của nó cuối cùng cũng kết thúc rồi. Thương Vân ngồi trong bồn tắm, cầm một ly rượu vang đỏ xem phim trên ipad, đây mới kiếp sống thần tiên chứ lại. Con đường tu tiên lúc trước đích thực là tự làm khổ mình.

Thương Vân thừa dịp ngà say thoải mái lên giường đi ngủ, sảng khoái muốn chết, không hề đoái hoài gì đến tên Hunter ở bên kia đã lo tới đầu bạc trắng. Phần mềm Thương Vân đồng ý làm cứ rề rà mãi chưa xong, lại không thể thế người khác vào, Hunter rầu đến nỗi tóc rụng cứ từng nắm từng nắm một.

Hôm sau Thương Vân tỉnh dậy mới thấy gần trăm cuộc gọi nhỡ liên tiếp, tất cả đều là của Hunter. Thương Vân vừa nghĩ tới cái dáng vẻ vò đầu bứt tai của Hunter là đã cảm thấy sung sướng không chịu được, một tẹo áy náy cũng không có. Xuống giường gửi phần mềm cho Hunter, đồng thời cảm ơn anh ta.

So với Thương Vân đang thong dong tự tại ở bên này, Vương bí thư lại đang chìm trong nước sôi lửa bỏng. Công lực tỏa khí lạnh của Boss đúng là càng ngày càng thâm hậu.

“Cậu nói, cậu ta đi rồi.” Câu của Hoắc Boss tuyệt đối là câu khẳng định.

Vương bí thư lau mồ hôi, lập tức báo cáo tình hình rõ ràng một năm một mười, “Boss, tôi cảm thấy điều cậu ấy băn khoăn cũng đúng, chung quy lại, vẫn có rất nhiều phóng viên chú ý đến Khải Minh. Tuy loại tin tức lá cải này không làm ảnh hưởng đến thể diện của Khải Minh, nhưng cũng không phải chuyện tốt đối với bất kỳ cá nhân nào.”

Hoắc Thần cười như không cười nhìn Vương Minh Bân, “Thích đàn ông?”

Vương Minh Bân gật gật đầu, không biết tại vì sao mà trong lòng hắn lại có dự cảm xấu.

Ánh mắt Hoắc Thần loáng cái trở nên thâm thúy, không biết đang nghĩ gì, “Giữ lại báo cáo thực tập, bảo cậu ta đến đây một chuyến.”

Vương bí thư tức thì cảm thấy khó hiểu, đồng ý xong rồi đi ra. Đi ra ngoài rồi Vương Minh Bân mới thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt phức tạp quay đầu nhìn cửa văn phòng đóng chặt, chắc không phải như hắn nghĩ đâu nhỉ? Vương Minh Bân lắc lắc đầu, ném hết mấy cái suy nghĩ lung tung này sang một bên vậy, tuy Boss không hề quan tâm đến chuyện yêu đương, nhưng mà bạn giường thì vẫn phải có, đều là nữ cả, chắc là hắn chỉ nghĩ hơi nhiều thôi.

Lại nói tới Thương Vân nhận được thông báo lòng cũng lấy làm lạ, y tự thấy trong lúc công tác chưa từng làm sai chuyện gì, rốt cuộc có điểm nào khiến Boss nhớ thương đây.

Hoắc Thần cũng không rõ tại sao mình làm vậy, chỉ cảm thấy không nên để người này rời khỏi phạm vi tầm mắt của hắn, tên trợ lý tạm thời kia làm cái gì cũng không vừa ý hắn, tâm trạng không tốt thì không làm việc được!

Lúc Thương Vân ngồi trước mặt Hoắc Thần, áp suất thấp quanh người hắn đã hiện thực hóa. Thương Vân chớp chớp mắt, vài ngày không gặp mà Boss đã muốn hắc hóa rồi cơ à? Hình như nữ chủ làm cho hắn hắc hóa vẫn chưa xuất hiện mà.

Thương Vân hắng giọng, “Tổng giám đốc, báo cáo thực tập của tôi có vấn đề gì ư?”

Hoắc Thần liếc Thương Vân một cái, “Lý do từ chối.” Giọng điệu vô cùng bình thản.

Thương Vân lại chớp chớp mắt, cái đó quan trọng lắm sao? Nhưng y cũng tính thẳng thắn luôn, dù sao một khi nhón chân vào thị trường trong nước, thân phận của y sớm muộn gì cũng sáng tỏ, không làm cho vị sếp lớn này cảm thấy y có ý đồ gì mới là tốt. Đây là một tên chó điên, gặp ai cũng cắn đó.

“Tổng giám đốc biết ngành công nghệ thông tin chứ?” Thương Vân uốn lưỡi một chút, “Tôi là người sáng lập ra tập đoàn Intruder.” Nói cũng nói đến nước này rồi, còn không hiểu nữa thì chứng tỏ là ngu.

Đồng tử Hoắc Thần mạnh mẽ co rụt, đương nhiên hắn biết Intruder, tập đoàn đó lấy xu thế sét đánh không kịp bưng tai vực dậy ngành công nghệ thông tin, đã có tư thái cầm đầu đi trước. Hắn đánh giá Intruder rất cao, không thể nghi ngờ, nó sẽ mở ra một thời đại mới.

Nhìn tới thanh niên thừa ôn hòa thiếu kinh nghiệm trước mặt, lại hiểu y thêm một phần, “Đương nhiên. Vẫn luôn muốn hợp tác nhưng chưa có cơ hội.”

Hợp tác clgt? Thương Vân cắn răng, hai cái lĩnh vực chả liên quan gì đến nhau thì hợp tác thế nào được, “Hoắc tổng cứ đùa.”

Hoắc Thần lắc đầu, “Không phải đùa, tôi có một đứa em họ tên là Hoắc Trạch, thành lập một công ty giải trí, quyết tâm muốn quay một bộ phim bom tấn vượt qua kỹ xảo phương Tây, tiếc rằng không biết vì sao quý công ty đây lại từ chối, tôi hy vọng cậu có thể suy nghĩ lại một chút.” Hoắc Thần bày ra một bộ ra vẻ ‘tôi là anh trai tốt, tôi luôn quan tâm đến em trai mình’, không biết Hoắc Trạch thấy được có khóc rống lên không.

Đi cửa sau à? Không nhìn ra đó nha, Hoắc Boss vô tình vô tâm lại có thể yêu thương em trai thế, mà lại còn là em họ, “Hoắc Trạch nhỉ, để cậu ấy đến tìm tôi đi, để tôi xem có phải là do vấn đề kịch bản không.”

Thương Vân đứng dậy muốn về, “Ừm…, nếu anh cần tạo phần mềm, tôi có thể châm chước cho anh.” Nói xong Thương Vân mới vội muốn khâu mồm mình vào, đúng là miệng tiện, vị này mà thiếu tiền á, phải cắt cổ chém giá cao hết mức mới đúng. Thương Vân tự giác đi ra, chạy như ma đuổi.

Hoắc Thần nhìn cửa hãy còn mở, thấp giọng cười.

Bên kia, nữ chủ Bạch Tuyết của chúng ta đang mang theo chút hành lý không nhiều của mình đến trường đại học, cảm thấy bầu không khí ở đây tự do tự tại biết bao. Cuối cùng cũng vùng ra được sự kìm kẹp của người phụ nữ đó, về phần tên đàn ông không quan tâm không hỏi han gì cô kia, Bạch Tuyết “hừ” một tiếng, dù sao sau này cũng chả có quan hệ gì nữa.

“Đại học, tôi đến đây!” Bạch Tuyết nhìn lên bốn chữ “đại học Thiều Hoa”, trong lòng không khỏi kích động, phấn khởi chạy sang.

Hoắc Thần vừa mới dùng bữa với Thương Vân và Hoắc Trạch, Thương Vân đã đi xem kịch bản với Hoắc Trạch, buổi chiều hắn còn có một cuộc họp quan trọng, không thể không về trước. Đi ngang qua đây, ma xui quỷ khiến vòng qua con đường gần trường đại học Thương Vân mới tốt nghiệp, chính nơi đây đã bồi dưỡng ra một nhân tài như Thương Vân, Hoắc Thần cân nhắc có nên tuyển thực tập sinh nữa không. Chưa đợi hắn suy tính xong, một thân ảnh màu trắng đột nhiên vọt ra, bị xe của hắn đụng ngã xuống đất.

Hoắc Thần xuống xe xem, chỉ thấy một cô gái trên áo thun trắng dưới mặc quần bò nằm một nơi, vali một nẻo.

Bạch Tuyết xoa đùi, chỉ hơi hơi bất mãn, chắc cũng biết là mình không nhìn đường.

“Cô không sao chứ?” Một giọng nói từ tính vang lên, Bạch Tuyết có cảm giác như lỗ tai mình muốn mang thai luôn.

Bạch Tuyết ngẩng đầu, một người đàn ông đang nhìn nàng một cách thân mật, ngũ quan rõ nét, ánh mắt thâm thúy, trên dưới tỏa ra hormone của đàn ông trưởng thành. Bạch Tuyết cảm thấy như đang say, không đau nữa, “À, không có gì đâu, là do em không nhìn đường, thật sự xin lỗi, chỉ là em mới lên đại học nên hơi hưng phấn thôi.” Bạch Tuyết cười ngại, hai má đỏ ửng.

“Cô là tân sinh trường này?” Hoắc Thần có một loại hảo cảm đặc thù đối với ngôi trường này.

Bạch Tuyết đã đứng lên, liên tục gật đầu, “Đúng thế, em đến báo danh.”

Hoắc Thần ừ một tiếng, “Mau đi đi.” Sau đó xoay người, lái xe đi.

Bạch Tuyết cẩn thận từng bước nhìn bóng xe đã xa, lòng thảng thốt như nai con chạy loạn. Người đàn ông đó thật dịu dàng, chắc là vì mình nên mới dịu dàng như thế! Bạch Tuyết rất tự tin với vẻ ngoài của mình, nói trắng ra là dùng thanh thủy xuất phù dung(*) cũng chẳng hình dung nổi nét đẹp này.

(*) Ý nói thứ gì để tự nhiên cũng là đẹp nhất. Xuất phát từ câu: Thanh thủy xuất phù dung, thiên nhiên khứ điêu sức.

Bạch Tuyết vui vẻ tiến vào sân trường, cô có cảm giác rằng cô và người đàn ông ấy sẽ còn gặp lại.

Bên này Thương Vân đã cạn lời với cái sự đần của Hoắc Trạch, “Chỉ bằng cái này? Cậu còn muốn quay một bộ phim vượt qua cả kỹ xảo phương Tây?” Khó trách bộ phận kỹ xảo không nhận hàng, đổi thành một người tính tình không tốt thì đã sớm quăng nó ra ngoài rồi, còn chả buồn tỏ thái độ ấy.

Hoắc Trạch chớp mắt mấy cái, “Bộ phim này thì sao chứ, nhất định sẽ bán được rất nhiều, tình tiết cốt truyện cũng cực kỳ hấp dẫn.”

Thương Vân lắc đầu, “Tâm trạng của cậu tôi hiểu, nhưng mà ấy, lấy thứ yếu của mình đi so với sở trường của người khác không phải là hành động sáng suốt.”

Hoắc Trạch ngồi phịch xuống sofa, dang tay dang chân ra, mất hình tượng bảo, “Thế thì phải làm sao bây giờ, ôi ước mơ của tôi, ôi khát vọng của tôi!”

Thương Vân cười, lại còn lý tưởng với chả khát vọng, “Cậu theo tôi, tôi cho cậu xem thứ trong lý tưởng của tôi.”

Thương Vân đưa Hoắc Trạch đến xem thí nghiệm, công ty vẫn chưa chính thức đi vào hoạt động, nhưng những công nhân viên chức họ gặp dọc đường đi vẫn tận tụy làm hết chức trách, bận rộn đâu vào đấy, tất cả đều tiến hành một cách gọn gàng ngăn nắp.

Hoắc Trạch không thể không ngưỡng mộ sâu sắc người bạn đồng lứa hai mươi bảy tuổi này của cậu, cậu cũng được coi là tuổi trẻ tài cao rồi, nhưng thành tựu ngày hôm nay cậu có được đều do thế lực sau lưng hậu thuẫn mới có. Người trước mắt này thì không, y là người chân chính dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, những chuyện xảy ra trong cuộc đời y đã có thể viết thành một câu chuyện truyền kỳ. Hoắc Trạch lắc đầu, có những người sinh ra là để được người ta sùng bái, chênh lệch quá lớn, không thể so sánh được. Không thể nghi ngờ rằng Intruder sẽ cầm đầu một cơn sốt mới trong ngành công nghệ thông tin, mở ra một thế kỷ mới.

Một người phụ nữ tóc vàng dáng người cao gầy đứng dậy, “Boss, tất cả thí nghiệm đều bình thường.”

Thương Vân gật đầu, “Monica, cho cậu ta một tài khoản bình thường, thử nghiệm mười phút.” Sau đó sang một bên uống miếng nước, hỏi tình hình chịu tải của server.

Hoắc Trạch và Monica đến trước một cái bàn, trên bàn bày một cái kính, một thứ như đồng hồ, còn có một cái phanh tay, bệ phanh được cố định trên bàn.

“Mời.” Monica để Hoắc Trạch ngồi trên ghế, cho cậu ta đeo kính, đeo vòng tay, cầm phanh, “Chuẩn bị xong chưa?”

Trước mắt Hoắc Trạch như bị màn đen bao phủ, không biết rốt cuộc họ muốn làm gì, cũng đành gật đầu một cách mù quáng.

Monica đeo tai nghe cho cậu ta, khởi động hệ thống máy móc.

Cảnh sắc phía trước Hoắc Trạch bỗng đổi, thân đứng giữa một ngọn núi làm cho cậu ta tí nữa thì nhảy dựng lên, đây là cái tình huống clgt? Đột nhiên, sắc trời chợt tối, Cửu Thiên Huyền Lôi bổ thẳng một đường vào giữa đỉnh núi.

Hoắc Trạch bị dọa sợ đang muốn ôm đầu trốn, bỗng trên trời lướt qua vài bóng ảnh, tiếng một lão giả uy nghiêm vọng khắp trời, “Thương Hải, ngươi không biết hối cải, đọa vào ma đạo, hôm nay lão đây muốn thanh lý môn hộ cho Thanh Vân tông!”

Một nam nhân khóe mắt đỏ hoe tuấn dật phi phàm đứng giữa đất trời lồng lộng lôi điện, “Lão tặc, ta không thẹn với trời, các ngươi khinh người quá đáng!”

“Chết đến nơi rồi còn không biết đường hối cải, không thể vấn tâm làm sao vấn đạo.” Lão giả không giận mà uy.

“Ha ha ha ha,” Nam tử ấy ngửa mặt lên trời cười sang sảng, hoàn toàn không để thiên lôi đang tấn công mình vào mắt, “Lấy gì vấn đạo ư? Tâm ta là đạo ta, đạo ở tâm ta!” Nói xong tay phải cầm kiếm, hướng về đầu nguồn Huyền Lôi mà tiến, bóng lặn mất tăm.

Trên cao bỗng trời quang mây tạnh, khôi phục như thường, vị lão giả kia cau mày nhìn phía đất trời đã lặng, “Đạo đang hỏi tâm…” Nói xong nhắm hai mắt lại, phất tay áo một cái, mang theo mọi người rời khỏi đỉnh núi.

Trên đỉnh núi, lão giả vừa phất tay, giữa đống đá vụn đã vốn thưa thớt, một chữ “Vấn” to lớn cứng cáp bỗng xuất hiện.

Hoắc Trạch thấy trước mắt tối đen, lúc lấy lại ánh sáng, bối cảnh đã chuyển sang một gian nhà gỗ.

“Xuống giường nhanh thôi, cẩn thận tới muộn bị phạt đấy.” Một đứa trẻ khoảng mười bốn mười lăm lay lay Hoắc Trạch, nhìn khuôn mặt mờ mịt của cậu ta, nhanh chóng nhắc nhở.

Hoắc Trạch mơ mơ màng màng chạy theo đứa trẻ nọ, thế mà vẫn đến muộn.

“Sư huynh…” Đứa trẻ kia cúi gập đầu, Hoắc Trạch còn chưa vào đúng trạng thái, xúc cảm chân thật khi bàn tay đứa trẻ nọ kéo lấy cậu ta suýt nữa đã khiến cho Hoắc Trạch tưởng rằng mình xuyên không.

Nam nhân được gọi là sư huynh cau mày đi tới, “Sao lại là ngươi? Đây là ai? Mới tới à?”

Lúc này trước mặt Hoắc Trạch xuất hiện một khung đối thoại, “Nhiệm vụ đầu mối chính: đặt tên. Phần thưởng nhiệm vụ: trang bị môn phái, vũ khí.”

Hoắc Trạch giật giật khóe môi, “Hoắc Trạch.”

“Nhiệm vụ hoàn thành, phần thưởng trang bị môn phái x1, kiếm sắt x1.”

Vị sư huynh kia gật đầu, “Mới tới, ngươi đi lĩnh một bộ trang phục và vũ khí, Tiểu Thất dẫn hắn đi đi.”

Hoắc Trạch đen mặt, đây chính là phần thượng nhiệm vụ á? Cái ba lô nhân vật gì đó cũng không có à?

Tiểu Thất như trút được gánh nặng bèn kéo Hoắc Trạch đi nhận trang phục và vũ khí, “Tuy sư huynh hơi lạnh lùng, nhưng mà thật ra huynh ấy tốt lắm.”

“Nhiệm vụ đầu mối chính: hỏi đường. Phần thưởng hệ thống: bản đồ.”

“Tiểu Thất, chúng ta đi đâu thế?” Hoắc Trạch khó khăn mở miệng, những thứ này quá chân thật, khiến cho cậu không biết phải làm sao.

“Đi thẳng đường này rẽ trái là tới, chỗ đó là nơi lĩnh các loại tài nguyên, y phục, chăn bông, với cả linh thạch chuyên dùng để tu luyện.” Tiểu Thất ba hoa chích chòe liên tục không hề để ý đến Hoắc Trạch có gì khác thường.

“Nhiệm vụ hoàn thành, phần thưởng hệ thống: bản đồ x1.”

“Nhiệm vụ đầu mối chính: lĩnh linh thạch mỗi ngày. Phần thưởng: túi không gian rộng 1 mét vuông x1.”

Hoắc Trạch chưa nghiên cứu xong cái bản đồ bên góc phải đang xuất hiện nhiều đốm sáng đã bị hấp dẫn bởi ba chữ ‘túi không gian’, là thứ mà cậu nghĩ sao? Túi không gian ấy?

Tiếc là Hoắc Trạch chưa kịp suy nghĩ cẩn thận thì trước mắt đã tối sầm lại, kính bị lấy ra, là khuôn mặt tươi cười của Monica, “Hết mười phút.”

Hoắc Trạch như vừa mơ một giấc mơ dài, lập tức nhảy dựng lên, “Tôi, tôi, cái, cái đó…”

“Thấy sao?” Thương Vân phát hiện tình huống bên này, hỏi.

“Đây đúng là… rốt cuộc sao mà anh làm ra được?” Hoắc Trạch không thể khắc chế được tâm trạng của mình, anh họ nói không sai, một thời đại thông tin mới sắp mở ra rồi, cậu rất mong chờ thời đại công nghệ thông tin này.

“Ha ha, ” Hoắc Trạch xoa xoa tay, “Cái đó á, đợi trò chơi này xuất bản rồi có thể cho tôi một cái tài khoản VIP được không vậy?”

Thương Vân cười như không cười nhìn cậu ta như nhìn đứa ngốc, “Không quay phim nữa hả?”

Hoắc Trạch ngây người, cái mặt dày cũng nghẹn tới đỏ bừng lên, “Cái đó, cái đó…”

“Quay một bộ phim đồng nhân về trò chơi này thì sao?” Thương Vân có ý tốt nhắc nhở, “Trò chơi này nhất định sẽ nổi tiếng, cốt truyện cũng ổn, nhân vật chính Thương Hải nửa chính nửa tà, hẳn sẽ rất được chào đón.”

Hoắc Trạch càng nghĩ càng hưng phấn, “Vậy chắc phải nhờ vào quầng sáng của Tống tổng đây để thơm lây rồi.”

Thương Vân híp mắt, “Thơm lây? Tôi thu phí cực cao, nể mặt anh họ cậu tôi cho cậu quyền hợp tác ưu tiên, mặt khác, tôi không ngại thêm tiền.”

Hoắc Trạch vẻ mặt đau khổ, “Đừng mà huhu, chúng ta thương lượng xíu đãaaaa.” Không cần nghĩ cũng biết phí bản quyền là bao nhiêu, ối giời ơi Thượng Đế ơi, còn tính cả tiền thuê diễn viên, kỹ xảo nữa, đây là tiết tấu muốn đi đập nồi bán sắt đó phỏng!

Thương Vân cong khóe môi, muốn nhờ y mà thơm lây à, kiếp sau nhé! Mặt mũi của nam phụ đây còn chưa lớn thế!

Share.

About Author

Trăng trên cao, trăng tỏa bạt ngàn Ta thích chàng, chàng có hay chăng?

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!