01/ Thế giới tổng tài

0
Showing 1 of 1
0%
0%
Quá hay luôn <3
  • User Ratings (1 Votes)
    10

Edit: Thừa Ngạn

01/ Thế giới tổng tài

Dưới ánh nắng chiều làm cho con người ta dễ buồn ngủ, một thiếu niên mặc áo sơ mi trắng và quần bò nằm trên thảm cỏ trong sân trường, trên mặt úp một quyển “Ngữ văn đại học”, không biết là có phải đang ngủ hay không.

“Tống Đinh, sao cậu còn nằm ở đây, giáo viên phụ đạo đang tìm cậu đó! Mau đi đi! Có chuyện tốt từ trên trời rơi xuống luôn nha!” Trương Lương nháy mắt, đẩy Thương Vân về phía trước.

Chính vì biết được “chuyện tốt” đó là gì nên mới không muốn đi đấy! Thương Vân không còn sức để chửi thề, cái vai pháo hôi này của y cũng ‘hôi’ rất là triệt để, thế nhưng hắn lại tranh đoạt nữ nhân với boss phản diện lớn nhất!

Tống Đinh là thư ký của nhân vật boss phản diện Hoắc Thần, nhân vật chính của thế giới này là một cô gái tên là Bạch Tuyết. Lại còn Bách Tuyết cơ chứ, sao không thêm hai từ công chúa vào rồi chơi NP với bảy chú lùn luôn đi.

Trong lòng Thương Vân cực kỳ bất mãn luôn, cô công chúa này kiên cường dũng cảm, không sợ cường quyền, không tham tiền tài, được rất nhiều người yêu mến. Nguyên chủ cũng chính là một trong số đó. Tình yêu của Hoắc Thần rất bá đạo, khiến cho Bạch Tuyết không chịu nổi, muốn trốn đi. Điều này làm cho Hoắc Thần lại càng thêm cố chấp, giam cầm Bạch Tuyết lại, tra tấn cả ngày lẫn đêm. Nguyên chủ giúp cô chạy thoát, sau đó bị Hoắc Thần trả thù, nhà tan cửa nát.

Một thân Bạch Tuyết đầy thương tích đang chạy trốn thì được Lâm Hiên cứu. Lâm Hiên cũng bị cô hấp dẫn, anh ta không giống với Hoắc Thần mà giành cho Bạch Tuyết một không gian đầy đủ và tôn trọng. Vốn dĩ Lâm gia không thể so được với Hoắc gia, Lâm Hiên cũng đã chuẩn bị tốt việc cần mỹ nhân chứ chẳng cần giang sơn, nhưng cuối cùng Hoắc Thần bỗng thu tay lại. Hoắc Thần phát hiện Bạch Tuyết ở bên Lâm Hiên mới được vui vẻ, đã rất lâu rồi hắn không được nhìn thấy cô cười như thế, sau đó buông tay, đổi thành im lặng bảo vệ.

Tống Đinh bị Hoắc Thần tức giận đẩy vào Thái Bình Dương cuối cùng cũng chưa từng được nhớ tới, Thương Vân thật sự rất muốn lật bàn! Đúng là quá ngu ngốc, có thích người ta thì cũng phải tỏ tình cái đi chứ, đến ngươi là ai người ta cũng chẳng biết, ngươi cam nguyện trở thành mồi câu như vậy có xứng đáng với người sinh ra ngươi không hả!

Lúc Thương Vân hồi thần trở về từ trong suy nghĩ miên man thì giáo viên phụ đạo cũng đã dặn dò xong hết, Thương Vân muốn tới tập đoàn Khải Minh của Hoắc Thần thực tập, cách ngày chạm trán nữ chủ còn ba tháng, bây giờ chắc hẳn nữ chủ vẫn còn đang đấu trí đấu dũng với người cha cặn bã và bà mẹ kế của mình, sau đó sẽ trùng hợp xông ra bị nam chủ đang lái xe tông cho một cái, đúng là quá hung tàn.

Thanh danh công ty IT Thương Vân đăng ký ở nước ngoài đang phất lên như diều gặp gió, y đang chuẩn bị phát triển tại trong nước. Y thích hưởng thụ cuộc sống, mà muốn hưởng thụ cuộc sống thì đầu tiên là phải có tiền, chút thu nhập khi làm công việc thư ký không đủ cho Thương Vân tiêu xài. Huống chi y cũng không muốn làm thư ký, nhưng mà thực tập thì vẫn phải đi. Tiếp xúc với Hoắc Thần một chút cũng tốt.

Y tính đợi sau khi Hoắc Thần đụng mặt nữ chủ rồi quan sát thử xem, y còn chưa gặp qua loại chuyện nhất kiến chung tình này đâu, không đi xem một chút thì sao mà được.

Vài ngày nữa y sẽ đến công ty để thực tập, đúng lúc rơi vào khoảng thời gian kết thúc làm game <<Nghịch Đồ>>, chuẩn bị công bố chính thức, thử nghiệm miễn phí một tháng. Phản ứng đối với Trailer lần trước khá là ổn, hơn nữa với danh tiếng tốt đẹp trước đó của tập đoàn Intruder, nhất định lúc đó có thể kiếm được rất nhiều thu nhập.

Thương Vân giao trò chơi cho công ty phát hành xong rồi sắp xếp một chút đến đưa tin cho tập đoàn Khải Minh, nói là làm thư ký của tổng tài, thật ra cũng chỉ là một chân sai vặt, thư ký thật sự là Vương Minh Bân cơ.

Sau khi Thương Vân đưa tin thì lập tức có một bàn làm việc bên ngoài văn phòng của Vương Minh Bân, phụ trách tiếp những quản lý thư ký đến từ các ngành và một số người tìm tới tổng tài để hợp tác các thứ các thứ.

Vương Minh Bân rất hài lòng với thư ký mới tới này, không nói nhiều, chỉ làm việc, dường như là chỉ cần đọc qua là không thể quên được, xem qua hồ sơ một lần là nhớ được hết người của các ngành, chưa bao giờ phạm sai lầm trong việc chào hỏi, ăn cơm trưa trong căn tin cũng hòa mình ngồi chung một chỗ với mọi người, đây cũng không phải là một chuyện dễ dàng. Có đôi khi bạn chỉ cần thân cận quá mức với chủ tịch thì sẽ không dễ hòa nhập với mọi người như thế đâu.

Vương bí thư xuống căn tin mang một phần cơm lên cho chủ tịch, khi chủ tịch làm việc chính là một tên liều mạng, có thể nhớ được là phải ăn cơm cũng không tồi rồi, không thể yêu cầu cao hơn.

Đi ra từ văn phòng của chủ tịch, Vương Minh Bân thấy thư ký mới tới đang sửa sang lại văn kiện của các ngành đưa tới, không hề giống người mới một chút nào. Văn kiện được đưa tới tay y đã được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, điều này khiến cho hắn* tiết kiệm được rất nhiều thời gian khi xử lý.

(*Hắn ở đây là Vương Minh Bân).

“Tiểu Tống, chút nữa có một cuộc họp, cậu tới làm công việc ghi chép nhé!” Vương bí thư cười tủm tỉm dặn dò.

Thương Vân trao lại cho hắn một khuôn mặt vui vẻ, “Được ạ.”

Vương bí thư nhìn khuôn mặt tươi cười chói mù mắt người khác kia, không thể không thừa nhận đứa trẻ này được ban cho một dáng vẻ thật tốt, có thể coi là có chỗ đứng ở trong cái xã hội chỉ nhìn mặt này.

“Công việc có thuận lợi không? Có gì không hiểu cứ việc hỏi.” Vương bí thư hiếm khi tốt bụng.

“Tạm thời chưa có,” Thương Vân vẫn duy trì nụ cười, “Chỉ là em không thông thạo việc quét dọn vệ sinh cho lắm ạ.” Mỗi ngày quét dọn văn phòng chủ tịch, còn có pha trà cái gì đấy đúng thật là uất nghẹn nha!

“Cũng không còn cách nào khác, trong văn phòng của chủ tịch có rất nhiều tư liệu mật, rất ít người có thể vào được.” Vương bí thư buồn cười, cũng đúng, để một cậu bé đến quét dọn vệ sinh cũng không thích hợp cho lắm, nhưng mà đứa trẻ này lại làm rất tốt, không phải vị chủ tịch luôn thích bới móc khuyết điểm kia cũng không thể nói gì sao?

Thương Vân nhún nhún vai, đương nhiên y biết là không tránh được, cũng chỉ là thuận miệng mà thôi, không thì làm sao còn có chuyện để nói đây.

Vương bí thư vỗ vỗ vai y, quay về văn phòng của mình.

Thời gian đến, Thương Vân mang laptop theo Vương Minh Bân vào phòng họp, quản lý các ngành đã đến trước, Thương Vân ngồi ở chỗ của mình, mở máy tính, chuẩn bị tốt việc ghi chép.

Bấy giờ Hoắc Thần mới tiến vào, Thương Vân ngẩng đầu liếc một cái rồi lại quay về với màn hình máy tính. Là một nam nhân anh tuấn dễ nhìn, đây là ấn tượng đầu tiên của Thương Vân, ngoài ra cũng là một khối băng di động, khó trách nữ chủ chướng mắt hắn. Con gái luôn sợ lạnh mà. Thương Vân âm thầm thở dài, núi băng như thế cũng chỉ có nhân vật chính Bạch Tuyết có hào quang nữ chủ mới có thể bắt giữ được.

Hoắc Thần ra hiệu cho các ngành bắt đầu công việc báo cáo, Thương Vân cũng bắt đầu bận rộn ghi chép, Vương Minh Bân cầm bút viết thứ gì đó, thỉnh thoảng lại nhìn qua màn hình máy tính của Thương Vân.

Cuộc họp chấm dứt, Thương Vân đưa ghi chép cho Vương bí thư rồi tan làm, bây giờ đã qua buổi tan tầm, đáng tiếc là trong lúc thực tập không phát thêm tiền tăng ca, cho nên cũng không cần phải liều mạng như thế.

Vương Minh Bân nhìn dáng vẻ vội vã tan làm của thằng bé, quả nhiên vẫn còn rất trẻ, đang ở độ tuổi thích chơi thích làm loạn mà. Vương Minh Bân xem xét ghi chép Thương Vân giao một chút, theo lý mà nói thì một thực tập sinh chưa nên tiếp xúc tới những thứ như thế này, chỉ là chủ tịch lại rất hài lòng với y, tiếp xúc trước cũng không phải không tốt.

Vương bí thư càng xem càng nhíu mày, hắn cầm ghi chép đã được đánh vào máy rồi đi vào phòng chủ tịch.

“Boss, đây là ghi chép hôm nay trong cuộc họp của Tống Đinh.” Vương Minh Bân đẩy chồng giấy trên bàn về phía Hoắc Thần.

Hoắc Thần nâng mi, chuyện gì mà có thể khiến cho Vương bí thư chủ động tìm đến, lại còn khẩn cấp như thế? Hắn cầm chồng giấy trên bàn đọc lướt qua nhanh như gió, lại đặt xuống, “Tiêu chuẩn chuyên nghiệp, chưa đến mức có thể làm cho cậu kích động như vậy.”

Vương Minh Bân cũng biết mình có phần quá kinh ngạc, “Tống Đinh này không có vấn đề gì thật chứ? Cậu ta không giống như sinh viên chưa tốt nghiệp chút nào.”

“Đã điều tra bối cảnh của cậu ta, rất sạch sẽ.” Hoắc Thần vẫn khá tin tưởng nguồn tin tình báo của mình, “Ngày mai bảo cậu ta đến văn phòng gặp tôi một chuyến.”

Vương Minh Bân lau mặt một cái, có cảm giác bản thân đã già rồi, người trẻ bây giờ đã có thể đè chết hắn trên bờ cát (xuất phát từ “trường giang sóng sau xô sóng trước”, ý chỉ người thế hệ sau tài giỏi hơn thế hệ trước).

Đối với việc Hoắc Thần cho gọi y, Thương Vân không có cảm giác gì hết, đi ngắm mỹ nam bổ mắt một tí cũng tốt.

“Cậu cảm thấy phương án khai phá Nham thị như thế nào?” Hoắc Thần hỏi thẳng vào vấn đề.

“Nhà lầu trên không trung.” Đối với người nắm rõ kịch bản như Thương Vân, trả lời câu hỏi này chỉ như ăn một bữa sáng.

Hoắc Thần híp mắt lại, lóe lên ánh sáng nguy hiểm, “Đây chính là phương án mà tập đoàn Khải Minh dốc sức đầu tư vào.”

Đương nhiên Thương Vân sẽ không bị dọa, “Nham thị chỉ đơn giản là muốn trở thành một Minh thị thứ hai, Minh thị chỉ dùng mất hai mươi năm để từ một tập đoàn mới thành lập biến thành tập đoàn quy mô lớn như bây giờ, Nham thị muốn đạt tới độ cao như thế, chỉ sợ hai mươi năm là không đủ. Trong hai mươi năm phấn đấu này sẽ có rất nhiều kỳ ngộ, nhưng không bao gồm bất động sản, đặc biệt là Khải Minh vẫn luôn lấy chung cư kiểu hoa viên cao cấp làm chính, điều này đối với những công nhân viên từ ngoài tới làm là thứ chỉ có thể nhìn mà không thể chạm tới, không đáng để vào ở.” Thương Vân hơi dừng, “Cho dù Nham thị có được chính phủ bồi dưỡng thì cũng chưa chắc được như ý nguyện, đến cả đạo lý nhập gia tuỳ tục cũng chẳng rõ, chỉ biết bắt chước bừa.” Lời nói của Thương Vân rất lạnh nhạt, hà khắc, y luôn bất mãn với hành vi không chịu trách nhiệm của cao tầng.

Hoắc Thần nhìn chằm chằm Thương Vân mà không hề có động tác gì, như muốn nhìn xuyên qua linh hồn của y, “Nếu là cậu, cậu sẽ làm như thế nào?”

Thương Vân nhún nhún vai, “Làm một giá thầu không có khả năng trúng nhất, đến đó tham khảo một chút, người ta cũng gửi thư mời rồi, làm sao có thể không cho cao tầng chút mặt mũi đây?”

“Chuyện này giao cho cậu, đi đi.” Hoắc Thần cầm bút, chuẩn bị xử lý việc khác.

Vì thế Thương Vân đón chào lần công tác đầu tiên của cậu, cũng không phải chuyện gì lớn, chỉ là đi tới đó xem một chút mà thôi. Nham thị là một nơi kinh tế khá lạc hậu, càng giống như một thị trấn hơn, phong tục giản dị, một nơi cổ kính như vậy, khiến cho người ta cảm thấy tâm tình bình lặng.

Thương Vân đi dạo quanh đó cả một ngày, ăn rất nhiều những món ăn vặt ở những chỗ khác nhau, còn gói lại một chút món tráng miệng y thích lên máy bay trở về.

Không thể không nói, người phàm thật sự rất tài giỏi, bọn họ không thể đi mây về gió nhưng lại có thể tạo ra rất nhiều máy móc để có thể thực hiện được điều này.

Lúc Thương Vân đặt mấy món tráng miệng ở trước mặt Vương Minh Bân, Vương bí thư không giấu nổi khoé miệng cong cong, “Ngồi đi, nhiệm vụ sao rồi?”

“Rất thuận lợi, thị trưởng còn kéo em lại, nói rằng rất hy vọng lần sau có thể hợp tác.” Thương Vân nhìn lên trời, tên mập thối, không che giấu đắc ý trong mắt. Cuối cùng cũng khiến cho ngươi phải khóc!

Vương Minh Bân lĩnh hội được cảm giác nghẹn khuất khi giao tiếp với người, biết đối phương rất là ngốc nhưng lại không thể nói, “Có tặng cho chủ tịch một phần không?” Vương bí thư chỉ chỉ mấy món tráng miệng trên bàn.

Thương Vân hơi sửng sốt, nhìn thoáng qua phần bánh ngọt được chú ý tạo hình vô cùng tinh tế, không hề hợp với loại khí chất như núi băng kia của chủ tịch.

Vương Minh Bân tỏ vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, Boss lớn vẫn rất hài lòng với đứa trẻ này, bất kể là chuyện dọn vệ sinh hay pha trà rót nước, cũng chưa trách mắng thằng bé lần nào.

“Đi hiến Phật mau lên, nhớ phải mời anh ăn cơm đấy.” Vương Minh Bân nhanh chóng chọn mấy phần tráng miệng nhìn không tồi bỏ vào trong đĩa, rồi bảo Thương Vân mang lên.

Thương Vân cầm cái khay bị ủi ra, mặt đen sì, kiên trì gõ cửa văn phòng tổng tài, “Boss, tôi mang một số đặc sản ở Nham thị đến, mời anh nếm thử.”

Hoắc Thần ngẩng đầu nhìn y một cái, cổ họng phát ra một tiếng “ừ”.

Thương Vân đặt khay xuống rồi đi ra ngoài, núi băng chết tiệt, đợi nữ chủ tới thu phục anh đi! Đến lúc đó y chỉ cần ngồi ăn bắp rang bơ uống coca xem phim tình cảm là được rồi.

Hoắc Thần nghe thấy tiếng đóng cửa, ngẩng đầu, nhìn mấy món bánh được làm rất công phu ở trên bàn, trong mắt thoáng qua vẻ nghi hoặc, đồng thời lại có một tia nhu hòa, khóe môi vô thức cong lên, sau đó lại khôi phục về như lúc ban đầu, tiếp tục cúi đầu làm việc. Hắn có cảm giác lần trở về của cậu thư ký này, lòng trở nên kiên định.

Share.

About Author

Trăng trên cao, trăng tỏa bạt ngàn Ta thích chàng, chàng có hay chăng?

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!