Phiên ngoại 01: Snape

0

Thời điểm lần đầu tiên tôi nhìn thấy con của Lily, hắn đã mười một tuổi. Quả thực hắn lớn lên giống như đúc người cha đáng chết của hắn. Nhưng cặp mắt kia lại cực kỳ giống Lily.

Lily, Lily……. Tôi sẽ bảo vệ tốt con của em.

Đứa nhỏ này nhỏ gầy giống như một đứa trẻ bảy tám tuổi, Dumbledore chết tiệt, cụ không phải nói Chúa cứu thế của chúng ta sống ở giới Muggle giống như vương tử sao.

Vì sao mà nhìn qua giống như lớn lên trong sự ngược đãi như vậy? A, cũng đúng thôi, không phải Petunia Evans chán ghét phù thủy sao, giống như chán ghét Lily vậy.

Từ một ngày tiếp xúc ngắn ngủi, tôi không thể không thừa nhận, Potter nhỏ này không giống với người cha tự đại của hắn.

Có lễ phép, có đầu óc, thậm chí tôi cảm thấy hắn còn có điểm đáng yêu. Ôi, Merlin! Cảm thấy một tên Potter đáng yêu, đầu óc tôi bị cự quái dẫm sao?!

Một tháng sau, lại nhìn thấy đứa nhỏ này lần nữa, dẫn hắn đến nhà ga, những tên Muggle nhìn mình với ánh mắt quái dị dọc theo đường đi, tôi thật sự nghĩ đến mấy cái Avada!

Sau khi đến nhà ga, tôi không nhịn được châm chọc Potter vài câu, Chúa cứu thế vĩ đại? Cái danh xưng này nhất định làm cho hắn kiêu ngạo đi, hừ.

Nhưng mà tôi không nghĩ tới, đứa nhỏ vô cùng bi thương nói: “Em không phải Chúa cứu thế, mà là mẹ em!”

Ừ? Lily, à, đúng vậy. Hắn nhắc tới Lily. Lily là bị tôi hại chết.

Sự chính nghĩa kia, Gryffindor duy nhất làm tôi cảm thấy ấm áp, là cô ấy dùng phép thuật huyết thống đánh bại Chúa tể Hắc ám.

Thế nhưng Potter lại biết chuyện này, điều này không phải rất kỳ quái sao?

———————————————————-

Hắn đứng ở trung tâm của nhóm học sinh mới, nhưng tôi chỉ cần liếc mắt một cái liền thấy hắn.

Hắn cùng với bạn mới vui vẻ mà nói chuyện với nhau, miệng mở lớn đến mang tai, hừ!

“Gryffindor!” Ừm, không có gì bất ngờ xảy ra, một tên Potter dĩ nhiên là Gryffindor.

“Slytherin!” Cái gì? Tin tức này còn làm tôi khiếp sợ hơn việc Dumbledore cùng Chúa tể Hắc ám uống trà cùng nhau.

Đồng thời ở cả hai Học viện, Cứu… A, đúng rồi, đứa nhỏ kia không thích cái danh xưng này.

Nhìn mọi người giật mình, nhìn thấy trong mắt Potter là hài hước, tôi không thể không thừa nhận, cái này rất Slytherin.

Nhưng mà, chết tiệt, Dumbledore trong đầu đều là nước chanh đường kia nói cái gì?!

Cho Potter ở hầm của tôi?

“Dumbledore, trong đầu cụ ngoại trừ mấy con gián đôi, chẳng lẽ không có những thứ khác sao?”

Cụ Dumbledore vuốt vuốt râu, rồi mới chịu mở miệng nói, nhiều nếp nhăn hiện ra ở hai bên mắt: “Severus. Harry cũng là học trò của Học viện anh, hơn nữa…… Ở gần bảo vệ, không phải sẽ tốt hơn sao?”

“Ở gần bảo vệ! Tôi không cho rằng ở Hogwarts, tên nhóc con Potter này còn cần tôi bảo vệ!”

Dumbledore thu hồi tươi cười, dùng một thần chú chống nghe trộm không đũa phép, “Severus, vào thời điểm này, Hogwarts cũng không phải an toàn trăm phần trăm.” Nói xong, cụ nhìn về phía bàn Quirrell đang ngồi.

Tôi nghe Dumbledore nói mắt liền nhìn về phía vị giáo sư Phòng chống nghệ thuật Hắc ám sợ hãi rụt rè kia, trên người Quirrell loáng thoáng có hơi thở phép thuật hắc ám, đặc biệt là vị trí sau đầu kia, hơi thở tỏa ra vô cùng mạnh mẽ.

“Dumbledore! Cụ rõ ràng biết hắn ta có vấn đề, còn cho hắn tiến vào Hogwarts.”

“Ở nơi chúng ta không biết, chúng ta cũng không thể làm gì, không bằng mang hắn đến bên cạnh chúng ta.”

Tôi đã hiểu, ngoại trừ nguyên nhân này, càng nhiều hơn là muốn rèn luyện cho Đứa bé Vàng của chúng ta.

Đặt con của Lily dưới nguy hiểm?

Nhưng là còn biện pháp khác sao, hắn cần phải trở nên mạnh hơn.

Nhìn thấy trong mắt Potter mang theo kinh ngạc và vui mừng, tôi có cảm giác như mình gặp quỷ, một tên Potter đối với việc ở cùng một chỗ với tôi, cảm thấy vui mừng?

Quần lót của Merlin!

Potter suy nghĩ cái gì vậy, còn muốn ngủ ở phòng ngủ, ngủ chung với tôi?! Tôi suy nghĩ cái gì vậy, cái tên Potter này, đáng chết!

Phép thuật biến hình cao cấp kia hắn dùng rất quen thuộc, trong lòng tôi hắn càng trở nên thần bí. Một đứa nhỏ lớn lên ở thế giới Muggle, một tiểu cự quái cũng chưa học qua một khóa học nào, lại có thể sử dụng phép thuật biến hình cao cấp!

Còn có sự tin tưởng trong mắt kia, rốt cuộc là vì lý do gì?

Potter vừa mới tắm rửa đi ra, có thể mặc tốt áo tắm hay không!

Nụ hoa kia như ẩn như hiện, làn da trắng noãn như tuyết.

Tôi cảm giác được một luồng nhiệt từ bụng dưới dâng lên, nơi nào đó ngủ say đã lâu dần dần thức tỉnh.

Chết tiệt, tôi suy nghĩ gì vậy, hắn là con của Lily, là một đứa trẻ mười một tuổi.

Tôi như thế nào có thể có cái sở thích luyến đồng biến thái!

Dần dần bình tĩnh lại, bước lên ném cho Potter một cái thần chú khô ráo, ướt nhem như vậy mà đi ra, hắn không bị sốt tôi liền cảm thấy kì lạ.

Hừ, tôi là sợ hắn lãng phí Độc dược của tôi, chứ không phải lo lắng cho hắn.

Thật vất vả mới ngủ được, lại bị hắn làm cho tỉnh.

Hắn nằm trên giường nhỏ cuộn tròn lại, một đôi mắt xanh biếc chảy nước mắt không ngừng, trong miệng không ngừng thì thầm: “Không cần… Không cần chết…”

Tôi có chút đau lòng, không biết là vì cặp mắt của Lily kia rơi lệ, hay là vì đứa nhỏ này rơi lệ.

“Potter.”

Một tiếng này như bừng tỉnh hắn, cặp mắt ướt sũng giống như động vật nhỏ kia nhìn tôi, đột nhiên nhào thẳng vào lòng ngực của tôi.

“Severus, không cần rời khỏi em, cầu xin anh.”

Trước ngực một mảnh ấm áp, mềm mại, mang theo một chút mùi hương thanh mát.

Đã bao nhiêu lâu, chưa từng có người ôm tôi như vậy?

Sự ấm áp truyền đến từ một thân thể khác, tuy rằng cách mấy lớp quần áo, nhưng trước ngực giống như nóng lên.

Không phải cái loại khô nóng kia, mà chính là loại ấm áp nhàn nhạt, ôn nhu.

Đối với người hàng năm sinh hoạt ở hầm âm u như tôi mà nói, phảng phất ấm áp này sẽ nghiện.

Tôi vươn tay, vuối ve đầu tóc đứa nhỏ, lời nói ra, cũng chưa từng ôn hòa bao giờ: “Ta ở đây.”

Đứa nhỏ trong ngực, dần dần nín khóc, hô hấp vững vàng ở ngực của tôi. Ngủ rồi……

Tôi nhẹ nhàng thả hắn lại trên giường, đắp chăn lên.

Gương mặt nhỏ kia nhìn thật an nhàn, tôi cũng không biết vì cái gì, không trở lại phòng ngủ, liền ngồi ở mép giường như thế. Cảm nhận độ ấm của người bên cạnh, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Tôi mơ một giấc mơ, đúng vậy, một giấc mơ ôn hòa.

Một phụ nữ tóc đỏ đôi mắt xanh lục mỉm cười nhìn về phía tôi, cô ấy nắm tay đứa nhỏ tóc đen, đặt vào lòng bàn tay của tôi.

Cô ấy sờ sờ tóc đứa nhỏ, trong mắt đều là vui mừng. Rồi mới càng đi càng xa.

Tôi cái gì cũng chưa nói, chỉ là gắt gao mà nắm lấy tay đứa nhỏ, chỉ như vậy…

——————————————————–

Tỉnh mộng, tôi cũng tỉnh hẳn.

Khóe miệng hơi hơi nhếch lên, Harry Potter cũng không đáng ghét, không phải sao.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!