Chương 06: Hành Trình Vào Rừng Cấm

0

Bảy giờ rưỡi, Draco và Ron đúng giờ tới hầm. Sau khi biết được tin tức đi Rừng Cấm, cả người Ron đều không tốt, sắc mặt Draco cũng càng thêm tái nhợt.

 

Snape mang ba đứa nhỏ tới Rừng Cấm, “Ba trò tuần tra ở phía ngoài một chút, có nguy hiểm thì bắn tín hiệu đỏ lên.” Nói xong, Snape một mình đi vào sâu trong Rừng Cấm, để lại ba đứa nhỏ đứng đó.

 

Họ Weasley và họ Malfoy giống như trời sinh không hợp nhau. Vừa đi, một bên lại châm chọc.

 

“Ê, tóc đỏ, cơ thể run rẩy nhiều như vậy, tên nhát gan.”

 

“Malfoy, sao mày không xem gương đi, nhìn xem sắc mặt mày kìa, tái nhợt gần giống như hồn ma rồi.”

 

Harry một bên nghe đến nỗi đầu cũng có chút đau, ngăn cản hai người đang gây nhau: “Khắp nơi trong Rừng Cấm đều nguy hiểm, hai người không cần lại châm chọc lẫn nhau, bảo trì cảnh giác, cầm đũa phép lên.”

 

Ron và Draco lập tức lấy đũa phép từ trong tay áo ra.

 

Nhìn qua Harry không có lấy đũa phép, Ron lên tiếng hỏi: “Harry, đũa phép cậu đâu?”

 

Harry quơ quơ tay, lúc này Ron mới phát hiện Harry đã cầm đũa phép trên tay.

 

Nhìn thấy Ron có bộ dạng nghi vấn, Harry giải thích: “Mình cho nó một thần chú xem nhẹ.”

 

Ron hiểu ra, trong lòng Draco lại là cả kinh.

 

Đũa phép không thể tự nó thực hiện thần chú, hoặc là Harry có thêm đũa phép thứ hai, hoặc chính là dùng thần chú không đũa phép. Mặc kệ là nguyên nhân nào, chỉ là thói quen chiến đấu dùng thần chú xem nhẹ cho đũa phép, đã làm người khác cực kì bội phục.

 

Là một Malfoy, cậu rất coi trọng người có thực lực và khả năng mang lại lợi ích cho gia tộc.

 

Harry cười tủm tỉm nhìn khuôn mặt nhỏ trầm tư của Draco: “Malfoy, cậu cố ý làm chúng ta bị cấm túc đi.”

 

Draco kinh ngạc: “Sao cậu lại biết?”

 

Ron có chút buồn bực: “Malfoy, đầu óc mày hư rồi sao, vì gì mà mày phải hại luôn người không có ích gì như tao? Đã vậy còn tới Rừng Cấm?”

 

Draco vẻ mặt buồn bực, cũng không phản bác lại Ron: “Tao cũng không nghĩ tới nội dung cấm túc là tới Rừng Cấm, tao chỉ muốn tìm một cơ hội nói chuyện cùng Potter.”

 

Draco sinh hờn dỗi, cái mặt nhăn nhăn lại mum múp giống một cái bánh bao nhỏ, Harry cảm thấy thật là đáng yêu: “Xảy ra chuyện gì, cậu có chuyện gì muốn nói với tôi?”

 

Draco trầm ngâm nửa ngày, hình như là thẹn thùng, vì Harry tinh ý thấy tai Draco chậm rãi biến sang màu hồng.

 

“Harry, tôi có thể kêu cậu như thế không?” Malfoy khi đã hạ quyết tâm, sẽ hành động ngay lập tức.

 

Giống như một con rắn độc, khi đã xác định được con mồi, sẽ nhanh chóng tấn công, một phát cắn ngay điểm yếu.

 

Harry gật gật đầu, “Vậy, tôi cũng muốn kêu cậu là Draco.”

 

Ron ở một bên tròng mắt muốn rớt xuống, nếu không phải Malfoy uống lộn thuốc, thì chính là mình uống lộn thuốc.

 

Draco thấy Ron trừng lớn hai mắt, bộ dạng trông rất buồn cười, không nhịn được, “Phì” cười ra tiếng.

 

Khóe miệng tràn đầy vui vẻ chân chính, không phải là cái loại giả cười quí tộc thường ngày.

 

Ron nhìn có chút ngây người, Malfoy đều vô cùng anh tuấn, cũng không ngoại trừ Draco, nụ cười phát ra từ đáy lòng của Draco phá lệ làm người khác mê người.

 

Draco bình tĩnh trở lại, “Harry, cậu hẳn là hiểu được, tôi nghĩ đến làm bạn cùng cậu.”

 

“Vì lý do gì?”

 

“Tôi không thể không thừa nhận, cậu là một Slytherin, là một phù thủy có năng lực rất mạnh. Là Cứu Thế Chủ đánh bại Chúa tể Hắc ám, có thể cho gia tộc Malfoy vinh dự và địa vị.” Draco thành thật nói ra nguyên nhân.

 

“Draco, tôi cần phải nói cho cậu biết Voldemort cũng chưa chết, hắn sẽ còn trở về.”

 

“Đúng vậy, tôi biết. Cho nên Malfoy càng cần cậu hơn nữa.” Yêu cầu cậu để lại cho nhà Malfoy con đường thứ hai. Những lời này Draco không nói, nhưng cậu tin tưởng Harry nhất định sẽ hiểu.

 

Harry nhướng mày, động tác này cực kì giống Snape.

 

Trong lòng cân nhắc, xem ra Draco cũng không phải là “Đứa trẻ bị chiều hư” như mình nghĩ, cậu ấy là một Slytherin khôn khéo không hơn không kém.

 

“Như vậy, trừ bỏ nguyên nhân này, không khác?”

 

“Đương nhiên, tôi thật sự nghĩ sẽ làm bạn bè cùng cậu.”

 

Harry vươn một bàn tay ra, “Bạn bè với Malfoy, tôi không cách nào có thể cự tuyệt.”

 

Malfoy vươn tay, bắt lấy tay Harry.

 

Cuộc giải hòa lớn của thế kỉ…..

 

Ron hồi lâu không có lên tiếng cũng bắt lấy bàn tay của hai người.

 

Draco kinh ngạc nhìn Ron.

 

“A, Malfoy, tôi chính là bạn tốt của Harry, nếu Harry tiếp nhận cậu rồi, đương nhiên tôi đây cũng có thể tiếp nhận.”

 

Draco hừ lạnh một tiếng, lỗ tai có chút hồng hồng, cái gì cũng không nói.

 

 

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

 

Ba người tiếp tục đi tới trước, tuy rằng Draco và Ron vẫn châm chọc nhau vài câu, nhưng không còn có cái loại tư thế lập tức lấy đũa phép ra nguyền rủa đối phương.

 

“Harry, mau xem!” Ron duỗi tay chỉ vào mặt đất.

 

Nhìn theo ngón tay Ron, Harry thấy trong bụi cỏ, một chút máu màu bạc.

 

Ron đưa ra nghi vấn, “Đây là cái gì?”

 

“Ngu ngốc, máu màu bạc, là bạch kì mã.”

 

Giọng điệu châm chọc người khác, đương nhiên là thuộc về Draco.

 

Ron trừng mắt liếc cậu một cái, “Hừ.”

 

“Cho dù ở cận kề cái chết, máu bạch kì mã vẫn có thể bảo vệ mạng sống, nhưng cái giá phải trả vô cùng to lớn và đáng sợ. Máu từ lúc bắt đầu tiến miệng, cậu sẽ bị nguyền rủa.” Draco có chút sợ hãi giải thích.

 

Ba người đi theo vết máu.

 

Ẩn nấp trong bụi cỏ, có tiếng “xào xạc” vang lên.

 

Dòng máu Gryffindor sai khiến Harry che chở hai người sau lưng đi đến bụi cỏ, một màn trước mắt làm hai động vật nhỏ sợ hãi.

 

Một con bạch kì mã trắng thuần nằm trên mặt đất, một người mặt áo chùng màu đen ngồi xổm bên cạnh bạch kì mã uống từng ngụm từng ngụm máu.

 

Người áo đen kia phát hiện có người tới, ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt.

 

Draco và Ron hít vào một ngụm khí.

 

Người nọ mặt bình thường, không có mũi, chỉ có hai cái khe dùng để thở. Mắt màu đỏ phảng phất như muốn chảy ra máu.

 

Harry có thể cảm giác được hai người sau lưng sợ hãi, nhưng Ron và Draco hai người cũng không có chạy, vẫn cứ kiên trì mà cầm đũa phép chỉ vào người áo đen.

 

Điều này rất tốt, Harry yên lặng mà tán thưởng hai đứa trẻ mười một tuổi này trong lòng.

 

Harry à, cậu hiện tại cũng chỉ có mười một tuổi, thôi được rồi.

 

Một ánh sáng màu đỏ phóng tới từ đũa phép trong tay người áo đen, lời nguyền tra tấn!

 

Harry lập tức đẩy Ron và Draco ra, chính mình chịu đựng lời nguyền.

 

Đau nhức từ mỗi góc trên cơ thể truyền đến, mỗi một cái xương giống như bị nghiền nát, Harry tràn ngập đau đớn không có cách nào có thể hình dung được.

 

“A!!” Cậu nhịn không được kêu một tiếng thảm thiết.

 

“Harry!!” Hai người bị đẩy ra ngoài, nhận một cái bùa choáng của Harry, không khỏi lo lắng kêu lớn.

 

Sau đó Draco nhớ tới lời Snape nói, lập tức phát tín hiệu màu đỏ.

 

Thấy có người phát tín hiệu. Người áo đen lại giơ đũa phép lên.

 

“Sectumsempra!” Không chờ người áo đen phát ra bùa chú, Harry lập tức ném tới một cái bùa chú có lực công kích cực mạnh.

 

Người áo đen ngã xuống không dậy nổi, máu không ngừng tuôn ra.

 

Harry vốn dĩ muốn dùng lời nguyền chết chóc, nhưng sau này vào thời điểm kiểm tra đũa phép lại không thể giải thích được, một đứa nhỏ mười một tuổi như thế nào có thể sử dụng lời nguyền không thể tha thứ?

 

“Potter!” Là Snape tới.

 

Nhìn thấy có người tới, người áo đen bất chấp vết thương trên người, nhanh chóng chạy trốn.

 

“Giáo sư, người kia chạy…” Harry chống lấy thân thể, nôn nóng mà nói với Snape.

 

Snape sắc mặt tái nhợt, môi gắt gao mím chặt, trên mặt biểu tình âm u, làm Harry cũng vì vậy mà run lên.

 

“Chết tiệt, Potter! Câm miệng!” Nhẹ nhàng bế Harry lên, chạy về Hogwarts.

 

Ron và Draco lập tức đi theo Snape.

 

Snape chạy đi thực nhanh, đúng vậy, là chạy, không phải đi nhanh.

 

Áo đen bay múa sau lưng, Harry kề sát vào ngực Snape.

 

Kỳ thực, Harry cũng không có việc gì, chỉ là một cái Crucio mà thôi.

 

Nhưng mà Harry thích thấy biểu tình Snape vì lo lắng cho cậu. Harry rất thích cảm giác ở trong lồng ngực Snape.

 

Rất nhanh, đã đến bệnh thất, Draco và Ron bị nhốt ngoài cửa.

 

Snape chậm rãi đặt Harry lên trên giường, cảm giác ấm áp trước ngực biến mất, Snape cũng thấy trong lòng trống rỗng.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!