Chương 05: Lớp Học Độc Dược

0

Nhóm động vật nhỏ đã sớm đi đến phòng học Độc dược bên cạnh hầm, Harry và Ron ngồi ở vị trí đầu tiên của dãy bàn chính giữa, đương nhiên là Ron đã kháng nghị, chỉ là không thành công mà thôi.

 

 

Cửa phòng học phanh một tiếng mở ra, Snape bước nhanh vào, một thân áo choàng đen quay cuồng sau lưng.

 

 

“Các trò đến đây là để học cách điều chế Độc dược, một môn khoa học vô cùng tinh vi và nghiêm khắc,” hắn mở miệng nói, giọng nói chỉ lớn hơn thì thầm một chút, nhưng mỗi người đều nghe rõ ràng từng câu từng chữ hắn nói.

 

 

“Bởi vì nơi này không cần vung vẫy đũa phép một cách ngu ngốc, cho nên sẽ có một số người không tin đây là phép thuật. Ta cũng không hy vọng các trò có thể lĩnh hội được vẻ đẹp của những cái vạc sủi tăm nhè nhẹ, tỏa ra làn hương thoang thoảng, cũng không trông mong các trò có thể hiểu được sức mạnh tinh vi của những chất lỏng chảy trong mạch máu của các trò, mê hoặc đầu óc, làm cho các giác quan của các trò bị mắc bẫy… Ta có thể dạy các trò cách đóng chai danh vọng, chế biến vinh quang… thậm chí cầm chân thần chết… Nhưng điều đầu tiên chính là các trò không phải lũ ngu xuẩn ta thường gặp.”

 

 

Giọng nói trầm thấp mê người như tiếng đàn violon, làm cho Harry đắm chìm trong đó thật lâu vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh.

 

 

Snape thấy ánh mắt mê ly của Harry, giống như đứng hình, “Well, Potter, xem ra trò đối với Độc dược không tồi, nên trò có thể nghĩ làm việc khác ở lớp của ta.”

 

 

Harry có chút ủy khuất, cậu còn chưa kịp giải thích, Snape đã đưa ra vấn đề.

 

 

“Ta cho là trò Potter tự học môn này không tồi đi. Nếu ta đem rễ bột của lan nhật quang cho vào dung dịch ngải tây ta sẽ được cái gì?”

 

 

“Là sinh tử thủy, thưa giáo sư, nó là một liều thuốc ngủ cực mạnh.”

 

 

“Potter, nếu ta muốn trò tìm cho ta một viên sỏi dê, trò sẽ đi đâu tìm?”

 

 

“Dạ dày dê, nó có thể giải nhiều loại độc.”

 

 

“Potter, vậy trò nói xem cây mũ thầy tu và cây bả chó sói có gì khác nhau?”

 

 

“Chúng đều cùng một loại, gọi chung là cây phụ tử.”

 

 

Snape mấp mấy môi, có chút không tin được, nhưng lại nghĩ đến phép biến hình cao cấp kia lại cảm thấy đương nhiên. “Rất tốt, Slytherin thêm mười điểm.”

 

 

“Giáo sư, em thuộc cả Slytherin và Gryffindor.” Harry quật cường nhìn giáo sư Độc dược, việc cộng thêm điểm cho Gryffindor rất cần thiết vậy cậu mới có thể vừa lòng.

 

 

“Gryffindor cộng mười điểm.” Snape có chút bất đắc dĩ, khi nhìn đến đôi mắt quật cường kia, hắn lại nhớ tới sự mềm mại trong lòng ngực kia vào đêm qua, làm cho hắn không cách nào cự tuyệt được.

 

 

Mặt khác các động vật nhỏ cũng sợ ngây người, nghe nói Snape chưa bao giờ thêm điểm cho Gryffindor, vậy mà Harry làm được.

 

 

Draco giật mình mà nhìn tên nhóc có chút đắc ý kia, Draco biết Snape có bao nhiêu không thích Gryffindor, mà cái tên này lại khác, một tên kết hợp giữa sư tử và rắn. Có dũng cảm của sư tử, cũng có khôn khéo của rắn. Thực đáng sợ không phải sao, nhớ tới lời cha nói, xem ra là muốn cậu và Chúa Cứu Thế này làm bạn bè.

 

 

“A, Harry, cậu cũng thật lợi hại nha!” Ron không tự chủ được mà nói lớn tiếng.

 

 

Harry vừa nghe liền thấy không tốt, lại thấy Snape hơi nhếch lên khóe miệng, cảm giác không ổn này càng thêm chắc chắn.

 

 

“Trò Weasley, lớn tiếng làm ầm ĩ, Gryffindor trừ hai điểm.” Well, tuy rằng là cho điểm cả hai Học viện, nhưng lại trừ điểm Gryffindor không phải cũng tốt sao, nghĩ vậy Snape có cảm giác sung sướng.

 

 

Harry bất đắc dĩ đỡ trán, vị Viện trưởng Xà viện này thật đúng là, “Tính toán chi li.”

 

 

Snape vung đũa phép lên, lập tức mấy hàng chữ đã xuất hiện trên bảng đen, “Tiết này chúng ta làm thuốc trị mụn ghẻ.”

 

 

Bọn học sinh phía dưới mắt trợn to nhìn Snape.

 

 

“Còn nhìn ta làm gì, không biết tự làm sao!” Giọng nói của Snape vững vàng, đáng sợ tới mức làm cho bọn nhỏ run bần bật.

 

 

Một đám nhỏ bắt đầu điều chế Độc dược.

 

 

Harry thuần thục nghiền nát răng nanh rắn.

 

 

Động tác thuần thục đến nỗi Snape phải đứng lại nhìn, Snape cảm thấy càng ngày Harry càng mang đến cho hắn nhiều sự ngạc nhiên.

 

 

Nếu Harry biết Snape suy nghĩ như thế nào, nhất định sẽ nói, giáo sư, động tác thuần thục như thế này ít nhiều còn không phải vì thầy.

 

 

Qua vô số lần Harry bị cấm túc, nếu như Neville cũng qua nhiều lần cấm túc như thế, thì nhất định động tác sẽ tốt lên như cậu.

 

 

Một tiếng “bùm” thật lớn, Harry biết, chắc chắn là Neville làm nổ vạc của mình rồi.

 

 

Quay đầu lại nhìn, quả nhiên, có vài mảnh vạc nhỏ văng trúng lên người Neville, chất lỏng có tính thương tổn lại bắn tung tóe lên người cậu, nổi lên những vết mẫn đỏ. Neville sợ tới mức không biết phải làm sao, nên òa khóc lớn.

 

 

“Im ngay, Longbottom! Gryffindor trừ năm điểm!” Snape nổi giận đùng đùng, thuận tay ném tới một thần chú rửa sạch và đổi mới toàn bộ.

 

 

Longbottom bị Snape quát sợ đến mức không dám khóc.

 

 

“Tiếp tục làm Độc dược của mình, ta đưa Longbottom đến bệnh thất.” Nói xong, hắn mang theo Neville ra khỏi phòng học.

 

 

Sau khi Snape đi, Draco mở miệng trêu chọc: “Ồ, Longbottom, khóc giống như một đứa con gái.”

 

 

Harry nhíu mày lại, nhưng cái gì cũng chưa nói, chơi đùa con sên trong tay.

 

 

Ron ở một bên không vui: “Malfoy! Mày chỉ biết khoe khoang như cha của mày!”

 

 

Malfoy giả cười, đi đến bên chỗ bọn Harry, “Hử? Phản đồ thuần huyết, mày mặc áo chùng của người anh nào của mày vậy?”

 

 

Ron tức giận, rút đũa phép, “Malfoy, tao muốn nguyền rủa mày.”

 

 

Malfoy cũng rút đũa phép ra, chỉ vào Ron.

 

 

Harry vừa thấy, đứng ở giữa hai người, vừa muốn nói gì, đã nghe một tiếng “Ẩu đả trong phòng học, Gryffindor, Slytherin trừ mười điểm!”

 

 

“Giáo sư, thật sự không công bằng!” Ron lập tức phản bác.

 

 

“Gryffindor, trừ thêm năm điểm, bởi vì phản bác giáo sư.”

 

 

Harry lại bất đắc dĩ, Ron như thế nào lại tự đâm đầu vào họng súng vậy.

 

 

“Mặt khác, Weasley, Potter, Malfoy, bảy giờ rưỡi đêm nay, đến cấm túc tại hầm.”

 

 

Vẻ mặt Weasley buồn bực, còn trên mặt Malfoy hiện lên một độ cong nhu hòa như vui vẻ, một màn này rơi vào mắt của Harry.

 

 

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

 

 

 

Buổi tối, Harry cũng không đi đại sảnh ăn cơm, mà về thẳng hầm.

 

 

Snape đang ngồi ở bàn ưu nhã ăn bò bít tết.

 

 

“Giáo sư, thầy không ngại dùng bữa tối cùng em đi.”

 

 

Snape nhìn cậu một cái, gì cũng không nói, tiếp tục ăn bò bít tết.

 

 

Harry ngồi đối diện Snape, gọi gia tinh chuyên trách ở hầm: “Phiền ngươi mang cho ta một phần bò bít tết, còn có một ly sữa, cảm ơn.”

 

 

Gia tinh chuyên trách kích động mà không ngừng đâm đầu vào cái bàn: “A! Ngài Potter, nói nhờ với Sóng Sóng! A, ngài Potter vĩ đại.”

 

 

Snape nhíu mày, “Sóng Sóng, ta mệnh lệnh ngươi, dừng lại ngay lập tức!”

 

 

“Đúng vậy, thưa ngài. Sóng Sóng, liền chuẩn bị bữa tối, vì ngài Potter vĩ đại.”

 

 

Chỉ trong chốc lát, bữa tối đã xuất hiện. Harry yên lặng mà ăn.

 

 

Trong hầm trừ bỏ âm thanh cắt của dao nĩa, cái gì cũng không có.

 

 

Không khí xấu hổ quay xung quanh hai người, hai người đều suy nghĩ về sự việc tối hôm qua, những sự ấm áp đó, lại có chút ám muội.

 

 

Harry chủ động đánh vỡ bầu không khí trầm lặng: “Ừm, giáo sư, không biết, nội dung cấm túc của chúng em là gì?”

 

 

“Rừng Cấm.”

 

 

Điều này giống như một cây kim, Rừng Cấm? Chẳng lẽ là sự kiện bạch kì mã tử vong xuất hiện sớm như vậy? Chẳng lẽ là vì, ngày đó chạm vào Quirrell, mang đến tổn thương ảnh hưởng đến linh hồn Voldemort sao.

 

 

Harry cắn cắn môi, đây là thói quen hình thành khi Harry suy nghĩ.

 

 

“Giáo sư, Rừng Cấm, nguy hiểm như vậy, chúng em đi Rừng Cấm làm gì?”

 

 

Snape cũng không có dấu diếm gì, dù sao Harry sớm muộn gì cũng phải biết đến, “Rừng Cấm có một bạch kì mã đã chết.”

 

 

Harry lại cắn môi dưới, quả nhiên là vậy…….

 

 

Harry không có hỏi lại, Snape cũng hiểu được, Harry nhất định biết bạch kì mã tử vong đại biểu cho cái gì.

 

 

Qua cuộc nói chuyện này, hầm cũng an tĩnh trở lại.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!