Chương 04: Ở chung sinh hoạt

0

Hầm.

 

Ở giữa phòng là một cái bàn đặc biệt lớn, ba bốn chồng luận văn của học sinh được đặt trên bàn. Trong phòng có hai cái giá, một giá để đầy Độc dược, giá còn lại là cái loại sách Độc dược và Nghệ thuật Hắc ám.

 

Snape dựa vào một góc gần hai cánh cửa.

 

Hắn chỉ vào cửa bên trái: “Đây là phòng ta nghiên cứu Độc dược, ngươi tốt nhất là không cần đi vào, nếu phá hỏng cái gì, hừ hừ…”

 

Harry gật gật đầu: “Được, giáo sư, em đã biết. Vậy em ngủ ở đâu đây? Ở phòng bên cạnh sao?”

 

Snape nhướng mày: “Potter, chẳng lẽ ngươi muốn ngủ cùng một phòng với giáo sư Độc dược của ngươi sao?” Mặt hắn có chút tái nhợt, nhưng lại hiện lên một tia đỏ ửng nhàn nhạt.

 

Trong lòng Harry trăm phần trăm đồng ý, nhưng ngoài miệng lại nói “Không thể.” Rồi mới thuận tay dùng đũa phép biến một cái ghế sô pha cạnh bàn thành cái giường nhỏ.

 

Snape lẳng lặng nhìn hết mọi chuyện xảy ra, một phù thủy nhỏ chưa qua học tập lại có thể sử dụng phép thuật biến hình cao cấp.

 

Chuyện này làm người khác thấy khó hiểu, nhưng hắn cái gì cũng không nói, Slytherin không bao giờ chủ động dò hỏi bí mật của người khác.

 

Harry phát hiện Snape nhìn mình chăm chú, nhưng cũng không nói gì, cậu cho hắn một nụ cười tươi xán lạn.

 

Snape là người cậu tin tưởng, cậu cũng yên tâm khi cho hắn biết năng lực của mình.

 

Snape nhìn cậu tươi cười, nụ cười mang đến ấm áp phảng phất như muốn hòa tan trái tim băng giá của hắn.

 

Trên đời này, việc thành công nhất của hắn là làm một gián điệp hai mang, đương nhiên hắn cũng thấy được sự tín nhiệm trong mắt của đứa nhỏ kia. Chỉ là có chút khó hiểu, hắn có gì đáng giá để đứa nhỏ này tin tưởng sao?

 

“Giáo sư, xin hỏi em có thể sử dụng phòng tắm một chút không?”

 

Snape vươn ngón tay thon dài, chỉ về hướng phòng ngủ: “Ở phòng ngủ.”

 

Harry lại cho Snape một cái mỉm cười (Harry là tính toán dùng nụ cười để chinh phục Xà vương sao?), sau đó mới đẩy cửa phòng ngủ.

 

Vừa mở cửa, một căn phòng dùng màu đen cùng màu xanh lục làm chủ đạo, thực sự là áp lực nha.

 

Vào lúc Harry mặc một cái áo tắm không phù hợp với thân người đi ra ngoài, Snape đang ngồi đọc sách ở phòng ngủ.

 

“Giáo sư, à, em tắm xong rồi. Ngài có thể đi tắm.” Harry cũng không nhận ra được lời nói của cậu có bao nhiêu ái muội.

 

Snape theo tiếng nói ngẩng đầu, trước mắt là cảnh tượng làm thân thể hắn không khỏi cứng đờ.

 

Dòng nước từ tóc chảy xuống khuôn mặt nhỏ nhắn, trên gương mặt trắng nõn được khảm một đôi mắt xanh biếc như đá quý, bởi vì áo tắm quá lớn, phần ngực lộ ra một mảng lớn da thịt trắng nõn, hai nụ hoa màu hồng nhạt như ẩn như hiện, áo tắm dài qua khỏi đầu gối, lộ ra một mảnh ướt sũng phía dưới chân.

 

Snape cảm giác được nơi nào đó của cơ thể có dấu hiệu muốn sống lại, bắt buộc chính mình phải bình tĩnh, hắn đứng dậy ném cho Harry một thần chú khô ráo không đũa phép.

 

“Potter, ai cho phép ngươi mặc áo tắm của ta.”

 

Harry nhanh mắt phát hiện, lỗ tai Snape hơi hơi đỏ lên, trong lòng cười cười, “Xin lỗi, giáo sư, em quên không mang theo đồ vào tắm.”

 

Snape trừng mắt liếc Harry một cái: “Ngươi nên đi ngủ.”

 

“A, được, ngủ ngon.” Harry nói xong, rời khỏi phòng ngủ.

 

Harry nằm trên chiếc giường nhỏ trong hầm, nghĩ đến cái thần chú khô ráo vừa rồi kia, nghĩ đến lỗ tai đỏ lên kia, không nhịn được mà cười ra tiếng.

 

Severus của cậu thực đáng yêu, không phải sao.

 


 

Nóc nhà bị phá nát, chiếc giường nhỏ cũ kĩ, mỗi bước đi sẽ nghe thấy âm thanh “Kẽo kẹt” phát ra từ sàn nhà.

 

Nơi này là Lều Hét, người đàn ông kia nằm trên mặt đất, trên cổ có mấy lỗ thủng, máu chảy ra không ngừng, áo đen của hắn bị làm ướt, chảy xuống sàn nhà.

 

Mặt của người đàn ông tái nhợt, một chút huyết sắc cũng không có, đôi mắt đen thâm thúy hiện lên sự giải thoát.

 

“Har…Ha…rry”

 

“Không!!!” Harry sợ hãi kêu lên, làm Snape trong phòng ngủ cũng bừng tỉnh.

 

Snape nhanh chóng đi tới mép giường của Harry, thiếu niên cuộn tròn lại trên giường, mắt trừng lớn, nước mắt từ hốc mắt chảy ra, trong miệng thì thầm: “Không cần….. Không cần chết…”

 

Snape nhìn thiếu niên trước mắt khóc to, thế nhưng lại có chút đau lòng, nhẹ nhàng kêu tên của cậu: “Potter.”

 

Thiếu niên sửng sốt khi nghe được giọng nói kia, lại nhìn thấy cặp mắt đen kia. Là Sev….

 

Đột nhiên cậu nhào vào lòng ngực Snape, gắt gao ôm lấy eo của hắn: “Severus! Đừng rời khỏi em! Cầu xin anh!”

 

Snape vươn tay, cứng đờ mà sờ sờ tóc của Harry, tuy rằng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn là an ủi nói: “Ta ở đây.”

 

Một người khóc lóc, một người lẳng lặng mà ôm. Không biết qua bao lâu, Harry đã chìm vào giấc ngủ.

 

Snape giúp Harry đắp chăn, cũng không quay lại phòng ngủ, cứ ngồi ở mép giường như thế.

 


 

Lúc Harry rời giường, trong hầm đã không phát hiện thấy bóng dáng của Snape.

 

Nhưng mà ở mép giường có dấu vết lõm xuống, vì thế Harry biết, Snape đã ở bên cạnh cậu cả đêm qua.

 

Cậu đặt tay lên chỗ lõm xuống, cảm nhận được độ ấm nhàn nhạt còn lưu lại kia. Sắc mặt Harry không khỏi nhếch lên.

 

Ngay sau đó nhớ lại giấc mơ tối qua, xem ra cậu cần phải đẩy nhanh quá trình của kế hoạch, giải quyết mấy cái Trường sinh linh giá sớm một chút. Cậu cũng muốn học Bế quan bí thuật sớm một chút, cuối cùng cậu vẫn là có chút bí mật quan trọng.

 

Khi trở về vào tối nay phải làm gì đó để Sev dạy cho cậu.

 

Harry rửa mặt xong liền đi đại sảnh ăn sáng.

 

Vừa mới vào đại sảnh, cậu đã bị vị tiểu vương tử tóc bạch kim ngăn cản.

 

“Nhìn xem ai đây? Thánh nhân Potter vĩ đại.” Draco dùng giọng điệu quý tộc trêu chọc cậu, thật sự cậu ta có chút thiếu bị đánh đi.

 

“Cậu Malfoy, nếu cậu không có chuyện gì khác, tôi muốn đi ăn sáng.”

 

Draco trào phúng giống như đánh vào một đám bông, Harry không có đáp lại như trong tưởng tượng của cậu. Rồng nhỏ nghẹn lời, khuôn mặt trở nên hồng hồng.

 

Đột nhiên Harry cảm thấy đứa nhỏ trước mắt có chút đáng yêu, cậu thật vất vả nhịn xuống để không cười ra tiếng.

 

“Cậu Malfoy, tôi cảm thấy, kỳ thật chúng ta không cần phải đối chọi gay gắt như vậy, không phải sao? Tôi cũng là một Slytherin.”

 

Đây là cậu ta muốn cùng mình có quan hệ tốt sao, Draco có chút sững sờ.

 

“Được. Tôi thân là một quý tộc, sẽ không chủ động tìm người khác gây phiền toái.” Đầu Draco nhếch lên cao ngạo.

 

Harry thấy cậu ta như vậy càng thêm đáng yêu, một đứa nhỏ bắt chước giống cha của mình, thật đáng yêu, không phải sao?

 

“Như vậy, cậu Malfoy, chúng ta đi học gặp.” Harry nói xong liền đi tới chỗ Ron và Hermione ngồi.

 

Ron thấy Harry, lập tức chào hỏi: “Chào, Harry!”

 

“Buổi sáng tốt lành, Ron, Hermione.”

 

Hermione ngẩng đầu lên từ một quyển sách dày như một cục gạch, “A, buổi sáng tốt lành, Harry.”

 

Harry uống hết một ly sữa lớn, nhưng cậu không nghĩ mình vẫn là có chiều cao khiêm tốn giống như đời trước.

 

“Tiết đầu tiên là môn gì vậy?” Ron hỏi.

 

Hermione khép sách lại: “Môn Phòng chống nghệ thuật Hắc ám. Ron, chúng ta học tiết gì mà cậu cũng không biết sao.”

 

Ron ngượng ngùng mà cười cười: “A, Hermione, ngày đầu tiên khai giảng luôn thực sự kích động, phải không, Harry.”

 

Harry gật gật đầu theo Ron, sau đó ba người cùng đi tới phòng học Phòng chống nghệ thuật Hắc ám.

 

Đương nhiên, giáo sư dạy Harry vẫn là cái tên lấy khăn quấn kín đầu mình kia, cả người toàn mùi tỏi, lời nói lắp ba lắp bắp và phía sau đầu của Quirrell là linh hồn của Voldemort.

 

Đa số học sinh đều có chút coi thường vị giáo sư yếu đuối dạy Phòng chống nghệ thuật Hắc ám này.

 

Một tiết học trôi qua thực bình tĩnh. Harry nói cho Ron và Hermione để bọn họ đi trước. Rồi mới một mình đi đến trước mặt Quirrell chuẩn bị rời đi.

 

“Giáo sư!”

 

“A, có… Có… Có chuyện gì…Gì sao… Trò… Trò Potter?”

 

“Giáo sư, em có chút vấn đề muốn hỏi thầy.”

 

Sau đó Harry liền hỏi một ít vấn đề về phép thuật Hắc ám, Quirrell cũng tập trung giải thích. Rốt cuộc hắn vẫn là một giáo sư vâng vâng dạ dạ, hắn không có cách nào cự tuyệt yêu cầu của người khác.

 

“A, thật cảm ơn thầy, giáo sư!”

 

Harry thuận thế, cậu dùng tay nắm lấy tay của Quirrell, tỏ vẻ cảm ơn.

 

Quirrell giống như bị bỏng, hắn nhanh chóng rút tay về, “Không… Ta… Ta… Không quá… Thói quen… Cùng… Cùng… Cùng người khác… Tiếp xúc.”

 

“A, thật ngại quá, giáo sư. Em xin phép đi trước, tiết học tiếp theo là Độc dược, em không thể đến trễ.”

 

“Được… Hẹn gặp lại….”

 

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!