Chương 86: Nước trà bị hạ dược

0

“Ngươi không biết vật này?”

 

 

Chiến Lăng Song thấy bộ dạng không nhận ra ngọc bội kia của Hứa Tô Tô, có chút kinh ngạc. Dù sao thì Hứa Tô Tô cũng sống ở Kinh Hoa quốc từ nhỏ, số đồ vật được nghe và nhìn thấy cũng không phải ít. Hơn nữa Hứa Tô Tô còn là con cháu của gia đình thư hương, sách nên đọc cũng không ít, sao lại không biết mảnh ngọc Phượng Hoàng này có thể ra lệnh cho phân nửa thế lực ở Truy Vân quốc.

 

 

Tác dụng của ngọc Phượng Hoàng giống với Thánh Nữ lệnh mà mẫu thân để lại cho nàng, đều dùng để điều kiển thế lực lớn mạnh được che dấu kĩ lưỡng.

 

 

Chờ thêm một khoảng thời gian, nàng phải thử một chút tác dụng của Thánh Nữ lệnh. Nàng rất mong chờ ám vệ mẫu thân để lại cho nàng kia, khi nhìn thấy nàng, sẽ có bộ dáng ra sao.

 

 

Mà từ khi nàng tới nơi này, thì rất thích xem chuyện lịch sử của quốc gia này, dù sao nàng sau này cũng sẽ sinh hoạt ở nơi này, không có chút hiểu biết cũng có hơi không ổn. Mà trên sách sử ở Kinh Hoa Quốc ghi lại, qua mấy triều đại của Truy Vân Quốc có vài vị đế vương đều từng dùng nó hiệu lệnh toàn bộ thế lực tới tấn công Kinh Hoa Quốc, nhưng cuối cùng vẫn là Kinh Hoa Quốc phản công thành chủ.

 

 

Nhưng Hứa Tô Tô hồn nhiên giống như cũng không biết tác dụng của ngọc Phượng Hoàng, nghi hoặc hỏi: “Làm sao vậy, mảnh ngọc này còn có ý nghĩa gì sao?”

 

 

“Không có gì. Tô Tô, ngươi chọn một cái tên cho ngọc được không?”

 

 

Chiến Lăng Song cuối cùng chỉ lắc đầu, cũng không có nói cho Hứa Tô Tô biết chuyện của miếng ngọc này, dù sao đây cũng là bảo vật của nước hắn, người biết ngọc Phượng Hoàng càng ít càng tốt.

 

 

Nhưng nếu đồ vật này đã rơi vào tay Chiến Lăng Song nàng, sao nàng có thể dễ dàng trả nó về như vậy được, cho dù phải trả, cũng phải hung hăng làm thịt người nọ một phen mới thỏa mãn!

 

 

Mà ở dịch quán Bùi Trọng Hoa đột nhiên hắt xì một cái, sờ sờ cái mũi, hơi nhíu mày, trầm ngâm nói: “Ngọc Phượng Hoàng bị mất không phải việc nhỏ, Bổn Hoàng tử mặc kệ các ngươi dùng biện pháp gì, nhất định trong mấy ngày ở đây phải cho Bổn Hoàng tử một câu trả lời rõ ràng!”

 

 

“Thuộc hạ tuân mệnh!”

 

 

Bùi Trọng Hoa đứng đối diện hàng ám vệ thẳng tắp nghiêm túc gật đầu, trong nháy mắt, đã biến mất không thấy.

 

 

Hứa Tô Tô chăm chú suy nghĩ, cánh môi cong lên, hai mắt hiện lên tia chờ mong, ngay sau đó nói: “Đặt là ngọc Long Phượng thì thế nào?”

 

 

Chiến Lăng Song lắc đầu, tên này quá dễ làm người khác chú ý, nếu bị người của Truy Vân quốc nhìn thấy hoặc nghe thấy, thế chẳng phải là mất nhiều hơn được?

 

 

“Vậy hay là Lăng Song ngươi đặt đi, dù sao ngọc bội đưa cho ngươi, ngươi đặt tên cũng là thỏa đáng!”

 

 

Hứa Tô Tô gục đầu xuống, bất đắc dĩ nhìn Chiến Lăng Song, tuy nói nàng là một bụng văn thơ, nhưng ở trước mặt Lăng Song, nàng cũng có lúc nghèo từ ngữ.

 

 

Nàng hy vọng ngọc bội như người, Lăng Song là một người kiêu ngạo lạnh lùng, cũng là một nữ tử thanh cao giống như một đóa sen tuyết thanh nhã. Mà ngọc bội cũng phải lựa cái tên phù hợp với Lăng Song đúng không?

 

 

Bàn tay trắng nõn của Chiến Lăng Song vuốt nhẹ cái cằm gầy một chút, mắt phượng hơi chau lại, đôi mắt càng thêm sâu thẳm.

 

 

Giây lát.

 

 

“Gọi là ngọc Diệp Tề thì thế nào?” Kỳ thật muốn gọi là ngọc gà rừng, nhưng đảo mắt suy nghĩ, cái này hình như có chút bất nhã, nên liền dùng một từ có âm gần giống.

 

 

  • Diệp Tề (Yèjì) khi đọc lên có âm gần giống với ‘gà rừng’ ( yějī).

 

 

“Ngọc Diệp Tề? Diệp Tề……”

 

 

Hứa Tô Tô nỉ non lặp đi lặp lại tên này, tuy rằng cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng lại  không nghĩ ra rốt cuộc chỗ nào xảy ra vấn đề. Sau một lúc lâu niệm đi niệm lại Diệp Tề, thì đột nhiên tỉnh ngộ.

 

 

Diệp Tề…… Gà rừng? Lăng Song cũng quá thiên tài đi, ngọc bội hoàn mỹ như vậy, thế nhưng lại lấy một cái tên ác thú ác tục như vậy, thật là……

 

 

“Diệp Tề, vậy đặt Diệp Tề đi.”

 

 

Hứa Tô Tô khóe miệng đã có chút run rẩy, nếu hiện tại có người hỏi nàng, Kinh Hoa quốc nữ tử phóng đãng phúc hắc không kềm chế được nhất là ai.

 

 

Nàng sẽ không chút do dự nói ra là Lăng Song!

 

 

Lăng Song thật sự quá tuyệt! Trên đời thật sự đã không còn người có thể vượt qua cảnh giới của nàng.

 

 

“Ta cũng cảm thấy rất êm tai.” Sau khi nhàn nhạt nói xong lời này, Chiến Lăng Song lấy ngọc Diệp Tề từ trong tay Hứa Tô Tô. Động tác ưu nhã mà buộc nó ở bên hông. Áo trắng cùng với ngọc Diệp Tề vàng sáng long lanh thế nhưng tạo một cảm giác vô cùng hòa hợp.

 

 

Chiến Lăng Song cùng Hứa Tô Tô hai người biên trêu đùa biên về tới khoang thuyền. Một hiên mành, lại thấy một đám diễm lệ trang điểm nữ tử, từ trong khoang từ phủng ra rất rất nhiều nhạc cụ, trên mặt một mảnh vui sướng chi tình. Chiến Lăng Song hai người có chút nghi hoặc, đi phía trước đi rồi vài bước.

 

 

Nhóm thiên kim ngẩng đầu, các nàng nhìn về phía Chiến Lăng Song cùng Hứa Tô Tô đang chậm rãi đi tới, cùng dừng động tác trong tay lại, hai mặt nhìn nhau. Một nữ tử trang điểm tương đối đậm kiêu ngạo tiến lên, nhìn thoáng qua Chiến Lăng Song, mang theo ngữ khí cực kỳ trào phúng.

 

 

“Chiến tiểu thư đã trở lại rồi à, thật là để chúng ta phải chờ tiểu thư thật lâu!”

 

 

Có nữ tử này mở đầu, phía dưới liền có rất nhiều người bắt đầu đón ý nói hùa, sắc mặt  đều hiện rõ bất mãn.

 

 

“Vậy thì có làm sao, Chiến tiểu thư thật sự cao quý, không làm được Thái Tử Phi, cũng có thể cứu Hoàng Thượng rồi làm Diệu y Đại nhân đấy!”

 

 

“Cái gì mà cứu Hoàng Thượng mới được Diệu y? Rõ ràng là Hoàng Thượng thương cảm Chiến tiểu thư không thể làm Thái Tử Phi, mới bố thí cho nàng thôi.”

 

 

“Thì ra còn có nội tình như vậy! Loại tiểu nhân vật như chúng ta, Diệu y Đại nhân sao có thể để vào mắt chứ?”

 

 

Mọi người ngươi một câu ta một câu, nói rất đúng cũng không vui sướng, từng chữ từng chữ công kích, lời nói châm chọc không thôi. Thấy Chiến Lăng Song cũng không phản bác, trong lòng càng thêm khinh thường.

 

 

“Các ngươi nói cái gì đó! Lăng Song không phải là người như vậy!”

 

 

Hứa Tô Tô rất tức giận, những người này nói chuyện sao lại khó nghe như vậy, lúc thì nói Lăng Song lấy lòng Hoàng Thượng, lúc thì nói Lăng Song cao ngạo không để các nàng để vào mắt. Nhưng Lăng Song sao có thể là loại người này, thật là quá đáng!

 

 

Khi Hứa Tô Tô gần như có ý định xông lên trước cùng các nàng nói lý, Chiến Lăng Song ngăn Hứa Tô Tô lại, sau đó hai mắt hiện lên tia rét lạnh, giọng điệu không nhanh không chậm.

 

 

“Các ngươi nói rất đúng, ta chính là như vậy, vì danh Diệu y dùng hết thủ đoạn. Nhưng các ngươi lấy lá gan ở đâu dũng khí ở đâu mà không buông tha ta? Một ngày ta là Diệu y, như vậy các ngươi phải đối với ta quỳ gối tôn trọng. Hơn nữa ta là người tính tình đặc biệt không tốt, nếu như chọc ta tức giận, nên đưa các ngươi xuống địa ngục thế nào cho phải?”

 

 

Tuy lời nói Chiến Lăng Song trong buổi nói chuyện này rất bình tĩnh, nhưng những mũi nhọn ngầm sắc bén kia cũng đủ để cho mọi người rõ ràng. Lời này cũng không phải chỉ là lời nói mà thôi, nếu thật sự làm nàng tức giận, nàng đúng là không ngại huyết tẩy khoang thuyền này, nha, Lý Phù Tốn không phải một ví dụ rõ ràng chính xác sao.

 

 

Mọi người đang sôi nổi lập tức im miệng, mặc kệ danh hiệu Diệu y của Chiến Lăng Song vì sao mà có, nhưng rốt cuộc nàng cũng là Diệu y do Hoàng Thượng đích thân sắc phong, các nàng có thể vì bất mãn mà châm chọc, nhưng nếu như thật sự khiêu khích điểm mấu chốt của Chiến Lăng Song, dựa theo tính tình hiện giờ của Chiến Lăng Song, không khó đoán sẽ làm ra một ít chuyện khác người, các nàng tuyệt đối tin tưởng.

 

 

Hứa Tô Tô bị một lời nói này của Chiến Lăng Song làm kinh ngạc, đột nhiên phát hiện Chiến Lăng Song thật sự rất có khí phách, chỉ một câu nói nhẹ nhàng bâng quơ liền làm cho mọi người lập tức im lặng.

 

 

Một nữ tử chậm rãi đi ra từ trong nhóm thiên kim, nữ tử này ngay từ đầu đã không xem Chiến Lăng Song vào mắt – Âu Dương Lôi, chân mày Âu Dương Lôi hiện rõ vẻ không thích, hai mắt nhìn chằm chằm Chiến Lăng Song.

 

 

“Chiến tiểu thư quả thực không hổ là Diệu y, không chỉ có thủ đoạn cao minh, ngay cả uy hiếp người cũng bình tĩnh như vậy. Không biết một thân khí phái này Chiến tiểu thư học được từ đâu?”

 

 

Chiến Lăng Song nghe nói, sắc bén trong mắt hơi thu lại, đôi mắt cong cong, dùng giọng điệu trêu đùa nói: “Âu Dương tiểu thư có thể làm một nữ tử bị từ hôn nha.”

 

 

“Chiến Lăng Song!” Khi Âu Dương Lôi nghe được Chiến Lăng Song nói nàng đi làm nữ tử bị từ hôn, lửa giận trong lòng làm sao cũng không ngăn chặn được, tức giận trừng đôi mắt xinh đẹp, kế đó quát ầm lên.

 

 

“Ta ở đây. Âu Dương tiểu thư có gì thỉnh giáo?”

 

 

Chiến Lăng Song cười tủm tỉm trả lời. Nàng cũng chưa nói sai, thật sự là như thế, nếu như Âu Dương Lôi là một nữ tử bị từ hôn, đối phương nửa đường hối hôn, sau đó Âu Dương Lôi lại diễn một vở kịch đâm đầu vào cửa, nói không chừng khi đó, là một người hiện đại xuyên đến đây.

 

 

Mà nếu là như thế thật, chỉ số thông minh của Âu Dương Lôi kia có lẽ sẽ không thấp giống như hiện tại.

 

 

“Ngươi! Hừ!” Lửa giận trong lòng Âu Dương Lôi bốc lên ngùn ngụt, rồi lại không phát tiết được, đành phải oán hận phất tay áo, sắc mặt nhăn nhó, lại nói: “Hôm nay chúng ta muốn lên đầu thuyền tấu đàn, đây là truyền thống mỗi năm, nam nữ thay phiên nhau tấu nhạc, cầu thần linh trong hồ phù hộ người có tình ý sẽ thành người một nhà. Ngươi, có tham gia không?”

 

 

Vừa dứt lời, Chiến Lăng Song khẽ cười một tiếng, không hề chần chờ mà nói ra mấy chữ, “Ta cự tuyệt.”

 

 

“Vì sao?” Sau khi Chiến Lăng Song nói cự tuyệt, Âu Dương Lôi nhíu mày, thực khó hiểu hỏi. Không phải nên là vui sướng đáp ứng sao, tuy nói hiện giờ đối với Thái Tử đã không còn tình nghĩa ngày xưa, nhưng chỉ cần ngẫm lại sau này nếu là Thái Tử đăng cơ Đế vị, vậy Thái Tử Phi hôm nay sau này sẽ là Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, danh Hoàng hậu này chung quy vẫn tốt hơn một cái danh Diệu y đi?

 

 

Chiến Lăng Song lạnh nhạt cười một tiếng, vốn là hơi thở ôn hòa đột ngột gian trở nên kiệt ngạo khó thuần, mắt phượng híp lại, nhàn nhạt nói: “Không có lý do gì.”

 

 

Đừng nói với nàng (CLS) Âu Dương Lôi không biết nàng (CLS) trước đây không biết cầm kỳ thư họa, những thứ kia cũng không có quan trọng bằng Thái Tử Hách Liên Dật Hiên ở trước mặt, sao lại đi tiêu phí tinh lực học tập mấy cái đó?

 

 

Huống hồ nàng cũng không nghĩ sẽ cùng những nữ nhân này làm hoa si, nói dễ nghe một chút là cầu nguyện để có một phần nhân duyên tốt đẹp, nhưng nếu khó nghe chút, kia còn không phải thích mọi người chú ý, hưởng thụ cảm giác cao cao tại thượng không thể khinh nhờn sao? Nàng cũng không có hứng thú đó, nàng tình nguyện ngồi xổm một bên làm người qua đường giáp.

 

 

Âu Dương Lôi đồng thời cũng nhớ tới Chiến Lăng Song cũng không biết mấy thứ đó, khóe môi câu ra một nụ cười châm biếm, mày liễu dãn ra, “Ai nha, xin lỗi nha Chiến tiểu thư, ta quên ngươi cũng không biết những thú vui văn nhã này, một khi đã như vậy, ta cũng không miễn cưỡng Chiến tiểu thư.”

 

 

“Không dám.”

 

 

Chiến Lăng Song câu môi cười, Âu Dương Lôi thật sự xem nàng một thần trộm tiếng tăm lừng lẫy ở thế kỷ 21 là ăn chay sao. Cầm kỳ thư họa ở tổ chức, là mỗi người phải học một môn chương trình. Bởi vì người mà tổ chức thường xuyên tiếp xúc đều là người trong giới thương gia, những người còn lại rất ít. Nếu không có đủ tài hoa trong người, sao có thể mê hoặc đối phương, sau đó không một tiếng động trộm đi đồ vật các nàng muốn trên người bọn họ đây?

 

 

Sau đó, Âu Dương Lôi như cũ nâng cái cằm cao ngạo, dẫn phần lớn người nghênh ngang rời đi. Còn dư lại chính là một vài người không thân cận với Âu Dương Lôi, một nhóm người cũng không thân cận người khác.

 

 

“Lăng Song, ngươi khác không? Chúng ta đi uống một ngụm trà đi, đi dạo lâu như vậy, mệt chết ta rồi!”

 

 

Hứa Tô Tô vừa vặn thay đổi bầu không khí, lôi kéo Chiến Lăng Song ngồi xuống một bên, trước mặt các nàng là một cái bàn lùn, trên bàn đặt dụng cụ pha ra bằng sứ trắng, ấm trà sứ trắng Thượng Hải đang tỏa ra hơi nóng. Hứa Tô Tô một tay cầm ấm trà, một tay lấy ra chén trà sứ trắng, rót một chén, sau đó đưa cho Chiến Lăng Song.

 

 

“Cho ngươi.”

 

 

Chiến Lăng Song cười nhạt xinh đẹp tiếp nhận, hai mắt nhìn nước trà trong suốt ba giây, ngay sau đó để sát vào bên môi, uống một ngụm, tinh tế thưởng thức.

 

 

Nhưng không đoán được chính là, trong miệng là một cảm giác đắng chát, loại chua xót này cũng không phải nhỏ, mà là lan tràn không chừng mực. Chiến Lăng Song nhíu mày, trà này có vấn đề!

 

 

Đầu vừa chuyển, quay sang chỗ trống phun ra, hơn phân nửa nước trà bị phun lên trên thuyền, nhưng có một chút đã vào trong cơ thể Chiến Lăng Song. Dựa theo vị đắng chát kia mà phán đoán, nước trà này bị hạ dược không nhẹ.

 

 

“Đã trễ, ấm trà này bị người hạ dược, chỉ sợ hiện tại độc tố đã xâm nhập thân thể. Bất quá ngươi ngược lại buông lỏng cảnh giác, nơi này nhiều người như vậy cũng không uống nước trong ấm trà này, cố tình ngươi lại uống, chậc chậc……”

 

 

Đột nhiên, một nhóm người còn ở trong khoang thuyền, một nữ tử xem như quốc sắc thiên hương tay cầm gương đồng, tay kia cầm bút, nhẹ nhàng vẽ lên chân mày, đôi mắt xinh đẹp chợt lóe, đôi môi anh đào nhỏ nhắn hơi giương lên, mang theo ngữ khí tiếc hận nói.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!