Chương 85: Trời xui đất khiến có được ngọc Phượng Hoàng! (phần cuối)

0

Chiến Lăng Song lại cầm ngọc bội, sắc mặt lạnh nhạt. Hứa Tô Tô có chút xấu hổ, nàng vẫn muốn thanh toán cho nàng năm trăm lượng bạc. Khi nàng chuẩn bị xuất tiền túi, giọng nói của Chiến Lăng Song réo rắt vang lên.

 

 

“Năm mươi lượng bạc, ta mua.”

 

 

Vừa dứt lời, Hứa Tô Tô trừng lớn đôi mắt nhìn Chiến Lăng Song, không chỉ có Hứa Tô Tô, ngay cả người bán hàng rong cũng sợ ngây người há to miệng, cằm làm sao cũng không khép lại được.

 

 

Năm trăm lượng đến năm mươi lượng, giá này, quả thực thay đổi quá nhiều, gặp qua người ép giá, nhưng chưa thấy được cao thủ xuống tay ép giá tàn nhẫn như vậy!

 

 

“Tiểu thư, không phải tiểu nhân không bán cho ngươi, nhưng mà năm mươi lượng, cũng quá thấp đi!” Người bán hàng rong ngượng ngùng cười cười.

 

 

Chiến Lăng Song nghe thấy, khẽ cười một tiếng, tiếng cười trong veo như tiếng suối, lại mang theo một chút lạnh lẽo của buổi sáng. Bàn tay trắng nõn chỉ về một hướng, nói: “Bên trong Toái Ngọc đường kia ngọc bội ba mươi lượng bạc, tính chất so với mảnh này của ngươi còn muốn tốt hơn. Còn có bên Phổ Tế đường kia, ngọc bội bên trong bốn mươi lượng bạc một mảnh. Một cửa hàng ngọc bội thế này của ngươi vậy mà so với bọn hắn còn đắt hơn, năm mươi lượng bạc đã cho ngươi đủ mặt mũi, nếu ngươi không biết đủ……”

 

 

Hứa Tô Tô nghe đến ngây người, vừa rồi nàng chỉ là kéo Lăng Song đi nhìn thoáng qua những vật phẩm trong tiệm kia, không nghĩ tới trong thời gian ngắn, Lăng Song vậy mà đã nhớ kỹ toàn bộ giá của vài thứ kia, thật là lợi hại……

 

 

Người bán hàng rong vừa nghe Chiến Lăng Song nói tình huống buôn bán ở xung quanh, trong lòng run lên, không nghĩ tới lần này gặp phải người trong nghề. Thật ra hắn cũng đi tìm hiểu qua những cửa hàng ở xung quanh, quả thật đúng như lời của vị tiểu thư trước mắt này. Xem ra lần này không đòi được giá cao với hai người này rồi, thôi được thôi được.

 

 

“Không không không! Tiểu nhân thấy đủ thấy đủ rồi, vậy tiểu nhân liền bán ngọc bội giá năm mươi lượng bạc cho tiểu thư.”

 

 

“Không, hiện tại đã không phải năm mươi lượng bạc, mà là ba mươi lượng bạc, ngươi lừa gạt chúng ta, chẳng lẽ không cần tới tiền bồi thường thiệt hại tinh thần sao?”

 

 

Chiến Lăng Song nói cực kỳ đương nhiên, nàng từ trước đến nay chính là một người bá đạo, chỉ có nàng làm khó làm dễ người khác, nào có người nào khác làm khó làm dễ tới nàng, nhưng nếu gây khó gây dễ với nàng, đến cuối cùng cũng chỉ có thể bị nàng khi dễ ngược lại.

 

 

Người bán hàng rong đổ mồ hôi lạnh, tiền bồi thường thiệt hại tinh, tinh thần, oa nha, thật cmn, hắn hôm nay ra cửa nhất định là không có xem ngày, thế mà gặp phải một nữ tử khó chơi như thế.

 

 

Nghĩ đến vốn là năm trăm lượng bạc biến thành năm mươi lượng bạc, đến cuối cùng, lại bị nữ nhân này nói một câu tiền bồi thường thiệt hại tinh thần giảm xuống còn có ba mươi lượng, thật là xui xẻo! Khẽ cắn môi, nhẫn tâm nói: “Thôi thôi, bán cho ngươi bán cho ngươi!”

 

 

Sau đó Chiến Lăng Song mới cong cong môi thành một nụ cười, ngoảnh mặt sang bên cạnh nhướng mày nói một câu với Hứa Tô Tô còn đang sững sờ, “Không phải nói tặng ta một khối ngọc bội sao, còn không trả tiền?”

 

 

“Ừm ừm ừm, đưa đưa!” Hứa Tô Tô bị một tiếng của Chiến Lăng Song làm cho hồi thần, vội vàng móc ra một thỏi bạc trắng bóng từ trong túi, đưa cho người bán hàng rong, người bán hàng rong nhìn thấy thỏi bạc trắng bóng, mặt mày lập tức hớn hở, cười không khép được miệng.

 

 

Ở cách đó không xa đám người Âu Dương Lôi nhìn thấy toàn bộ mọi chuyện, Âu Dương Lôi vẫn một bộ dáng cao ngạo như cũ, ngữ khí càng thêm kiêu ngạo, “Ngọc bội kia vừa nhìn chính là thứ ngọc thấp kém, còn làm như bảo vật cò kè mặc cả sao?”

 

 

“Ai, Âu Dương tỷ, tỷ cũng đừng liên quan đến Chiến Lăng Song các nàng, bọn tỷ muội đều đứng đến đau chân rồi, chúng ta trở về cùng Vân Băng muội muội thương lượng lại, làm thế nào để đối phó với Chiến Lăng Song!”

 

 

Âu Dương Lôi quay đầu nhìn lại, thật sự, toàn bộ thiên kim tiểu thư đều là con cưng, sao có thể đứng lâu như vậy, trên trán nàng đều đổ mồ hôi.

 

 

“Được rồi, trở về đi. Trở về lại thu thập nàng!”

 

 

Mà Âu Dương Lôi các nàng chân trước vừa mới rời đi, sau lưng Chiến Lăng Song cũng dắt Hứa Tô Tô rời đi.

 

 

Cái quầy hàng nho nhỏ kia, ngoại trừ có một tiếng thở dài nhỏ bên ngoài, còn có một trận âm thanh.

 

 

“Lão Triệu, nữ tử vừa rồi cùng ngươi ra giá, là ai vậy?”

 

 

“Ta làm sao biết, dù sao cũng coi như là một người lợi hại. Nghe nữ tử bên cạnh nàng gọi nàng là Lăng Song, làm sao vậy, bà lớn sao?”

 

 

“Lăng Song? Chính là Chiến Lăng Song?!”

 

 

“Cái gì! Nàng là Chiến Lăng Song?!”

 

 

“Nghe nói Chiến gia tiểu thư tính tình cuồng vọng, tùy ý tiêu sái, không ngượng ngùng giống các tiểu thư khác. Trước đó không lâu mới vừa được phong làm Diệu y đấy!”

 

 

“Làm sao lại……”

 

 

“Ha ha ha, bất quá ngươi lại có thể làm khó dễ Diệu y, thật là có hơi chán sống. Nhưng không nghĩ tới Diệu y rất lợi hại kia là một nữ tử.”

 

 

“Ai, trước đó không lâu ta bị bệnh, ở nhà tĩnh dưỡng. Nhưng không nghĩ tới, hết bệnh rồi, thiên hạ bên ngoài lại muốn thay đổi.”

 

 

“Đúng vậy.”

 

 

Đêm tối từ từ, tại một dịch quán* ở Kinh Hoa, một nữ tử áo vàng nhảy vào dịch quán, trong miệng còn gọi: “Hoàng huynh!”

 

 

*Dịch quán: nơi đón tiếp và phục vụ các đoàn sứ hoặc quan lại đi qua.

 

 

Đôi mắt của nam tử mặc mãng bào* màu tím đang ngồi thưởng thức trà chợt tắt, tay áo vung lên, từ vị trí cao đứng lên, đi về phía nữ tử áo vàng.

 

 

*Mãng bào: áo mãng bào, lễ phục của quan lại thời nhà Thanh, Trung Quốc.

 

 

“Vũ Phỉ, mấy ngày nay muội giống như rất vui mừng chạy ra bên ngoài.” Tiếng nói nặng nề vang lên, trong đôi mắt u tĩnh có ánh sáng nhàn nhạt, tuy rằng lời nói rất bình thản, nhưng mà không chút nào che giấu sủng nịch.

 

 

Mà nữ tử áo vàng là người trước đó không lâu, gặp được hai người Chiến Lăng Song Chiến Lăng Phong, Bùi Vũ Phỉ. Bùi Vũ Phỉ dẩu môi, bộ dáng xinh đẹp nói: “Hoàng huynh, Hoàng muội đã nói qua, Hoàng muội ở Kinh Hoa Quốc gặp một người nam tử, đối với hắn vừa gặp đã thương, muội muốn cho hắn cùng muội trở về Truy Vân Quốc. Mấy ngày nay đang tìm tin tức của hắn.”

 

 

“Vũ Phỉ, muội điên rồi phải không? Chúng ta tới Kinh Hoa Quốc là có mục đích, muội phải biết, gần đây muội không chuẩn bị tốt để diện thánh, ngược lại lại làm những chuyện không liên quan đến việc công, nếu bị mẫu hậu biết, muội có thể tưởng tượng đến hậu quả không?”

 

 

Bùi Trọng Hoa nhíu mày, đôi mắt hiện lên một tia không vui, Hoàng muội này của hắn chính là ham chơi, cũng không nghĩ tới, mấy ngày trước chỉ một lần sơ sẩy, để nàng đi ra ngoài, hắn gần như phái hết toàn bộ ám vệ, đi tìm tung tích Vũ Phỉ.

 

 

Nhưng không nghĩ tới Vũ Phỉ vừa về đến dịch quán, nhìn thấy mặt hắn, sau đó vô cùng kiêu ngạo mà tuyên bố, nàng muốn dẫn một nam tử ở Kinh Hoa Quốc trở về Truy Vân Quốc!

 

 

Mấy ngày gần đây, Vũ Phỉ rất tích cực chạy ra bên ngoài, mỗi lần gần như là không thấy bóng người nàng, thật là bực chết hắn.

 

 

“Việc công là việc công, muội lại không ngăn cản Hoàng huynh người làm việc, vì sao cũng không cho phép Hoàng muội tìm hôn phu!” Bùi Vũ Phỉ bất mãn mà trừng mắt nhìn Bùi Trọng Hoa một cái, Hoàng huynh luôn là như vậy, một hai phải đem việc công không liên quan đến nàng nhập vào cùng nhau, tương lai nàng lại không làm Nữ hoàng, vì sao nhất định bắt nàng học này kia!

 

 

“Không đồng ý chính là không đồng ý! Vũ Phỉ tính tình muội quá lỗ mãng, Hoàng huynh đã định ra thời gian tiến cung, mấy ngày tới muội không cần đi ra ngoài, an tâm ở lại dịch quán, kiềm chế tốt tính tình của muội!”

 

 

Bùi Trọng Hoa phất tay áo đưa lưng về phía Bùi Vũ Phỉ, mày rậm vừa nhíu, cánh môi xinh đẹp nhếch lên, trong miệng phun ra lời nói vô cùng lạnh nhạt. Vũ Phỉ hiện tại quá mức càn quấy, đều do chính hắn quá cưng chiều Vũ Phỉ, vậy mà lại sinh loại ý niệm này.

 

 

Kinh Hoa Quốc từ trước đến nay đều là đối thủ cạnh tranh của ba quốc gia khác, tuy nói liên hôn là chuyện rất phổ biến. Nhưng cho dù muốn liên hôn, đối tượng cũng tuyệt đối không phải Vũ Phỉ, mọi chuyện của Vũ Phỉ, đều phải suy nghĩ thật kĩ, nếu không toàn bộ nỗ lực của bọn họ đều thành dã tràng xe cát!

 

 

“Hừ, không đi thì không đi!” Bùi Vũ Phỉ đặt mông ngồi lên ghế bên cạnh, chu miệng lên, sắc mặt tùy ý, đôi mắt lại ánh lên ánh sáng may mắn.

 

 

“Đừng cho là ta không biết trong lòng muội suy nghĩ cái gì.” Bùi Trọng Hoa xoay người, vẻ mặt lạnh lùng, nhìn chằm chằm Bùi Vũ Phỉ, chậm rãi vươn bàn tay dày rộng, nhẹ nhàng nói ra mấy chữ, “Ngọc Phượng Hoàng.”

 

 

Vũ Phỉ nhất định ỷ lại do nàng có ngọc Phượng Hoàng, cho dù có nhốt nàng, nàng cũng sẽ không tranh cãi. Bởi vì ngọc Phượng Hoàng chân chính có thể điều động hơn phân nửa thế lực ám vệ của Truy Vân Quốc. Cho nên hắn nhất định phải lấy ngọc Phượng Hoàng lại, bằng không thì chờ nàng làm càng sao?

 

 

Bùi Vũ Phỉ khóe miệng cứng đờ, tay vô ý thức bảo vệ bên hông, âm thanh run rẩy nói: “Hoàng huynh, sao huynh có thể…… Ách, ngọc Phượng Hoàng của muội đâu……”

 

 

Nói được một nửa, Bùi Vũ Phỉ đột nhiên la to lên, tay vội vàng không ngừng sờ soạng ở bên hông, nhưng đều không sờ đến ngọc Phượng Hoàng theo như lời nàng.

 

 

Không xong! Ngọc Phượng Hoàng mất rồi!

 

 

“Ít làm loại trò này đi, muội còn không phải muốn thoát kiểm tra sao, ta nói cho muội biết, không có khả năng. Mau đem ngọc Phượng Hoàng giao ra đây!” Bùi Trọng Hoa bĩu môi một cái, rõ ràng một bộ dạng không tín nhiệm, giọng điệu rất cương quyết.

 

 

Nhưng trong lòng hắn cũng không chắc chắn, nhìn bộ dạng kinh hoảng thất thố không giống đóng kịch của Bùi Vũ Phỉ, đáy lòng dâng lên một loại dự cảm không rõ.

 

 

Bùi Vũ Phỉ sờ soạng nửa ngày, thế nhưng không tìm thấy ngọc Phượng Hoàng, cuối cùng thỏa hiệp, một khuôn mặt khóc lóc, nước mắt lưng tròng nhìn Bùi Trọng Hoa

 

.

“Hoàng huynh…… Ngọc Phượng Hoàng thật sự mất rồi……”

 

 

“Muội!” Trong mắt Bùi Trọng Hoa là khiếp sợ, đồng thời còn có thất vọng, chỉ vào Bùi Vũ Phỉ hồi lâu. Bùi Vũ Phỉ sau khi nói xong liền cúi đầu, sợ Bùi Trọng Hoa đánh nàng, trong hốc mắt còn có rất nhiều nước mắt. Bùi Trọng Hoa thấy vậy, cũng không đành lòng trách cứ Bùi Vũ Phỉ, nhưng lửa giận trong lòng kia làm sao cũng không tiêu tán được. Xoay người phất tay áo mà đứng khoanh tay, không hề nhìn Bùi Vũ Phỉ.

 

 

“Hoàng huynh, Vũ Phỉ biết sai rồi……” Phía sau truyền đến âm thanh Bùi Vũ Phỉ nhỏ giọng khóc nức nở.

 

 

Bùi Trọng Hoa trong lòng vô cùng rối rắm, ngọc Phượng Hoàng nếu mất, chỉ sợ hắn và Vũ Phỉ đều gánh không nổi cái tội danh này. Cố gắng không để ý tới Bùi Vũ Phỉ, cất bước rời khỏi phòng này, đi ra ngoài cửa.

 

 

Hiện giờ hắn cần làm chỉ có thể là phái ra tất cả ám vệ cùng thị vệ, nhất định trước lúc trở về Truy Vân Quốc, tìm được ngọc Phượng Hoàng kia!

 

 

……

 

 

“Ngọc bội này khá xinh đẹp.” Hứa Tô Tô cầm khối ngọc bội vui tươi hớn hở cười nói. Không chỉ có Chiến Lăng Song coi trọng, ngay cả nàng cũng không cách nào không thích.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!