Chương 85: Trời xui đất khiến có được ngọc Phượng hoàng! (phần 3)

0

“Thái tử, trong thuyền có chút buồn bực, Bổn Thế tử đi ra hít thở không khí mà thôi.”

 

 

Trường Hiếu Liên Thành ý vị cười cười, đối với việc Hách Liên Dật Hiên làm khó dễ, cũng chỉ cười cho qua, lễ nghi nên có, phong độ nên có, đều toàn bộ thể hiện ra.

 

 

Hách Liên Dật Hiên trong lòng cười lạnh, hít thở không khí? Quỷ mới tin! Trong thuyền  khó chịu thì xốc một góc rèm lên là được, nào cần đường hoàng như thế, đoạt toàn bộ khí thế của hắn rồi!

 

 

Hứa Tô Tô âm thầm lôi kéo tay áo Chiến Lăng Song, liếc mắt nhìn quanh bốn phía một cái, đè thấp thanh âm nói.

 

 

“Lăng Song, lúc ta tới vừa ý một miếng ngọc bội, màu sắc rất thuần khiết, rất xứng với nước da của ngươi, nhưng chưa kịp mua, ngươi có thể đi cùng ta một chuyến không?”

 

 

Chiến Lăng Song nghe nói, vui vẻ tiếp nhận. Hứa Tô Tô mặt mày hớn hở giữ chặt tay Chiến Lăng Song, không màng đến những người phía sau, cầm tay nhau đi.

 

 

“Tiểu gia ta cũng muốn đi!”

 

 

“Một bên chơi cái muỗng thì đi đi.”

 

 

Vân Cẩm từ trước đến nay chỉ thấy tính tình dịu dàng của Hứa Tô Tô, hôm nay thấy thô bạo như vậy, sờ sờ cái mũi, quả nhiên người bên cạnh Chiến Lăng Song không một ai là bình thường!

 

 

“Đi, chúng ta cũng đi dạo đi!” Âu Dương Lôi cực kì bực bội, chỉ có thể lôi kéo vài người bên cạnh, vội vàng đuổi kịp bước chân của Chiến Lăng Song.

 

 

Mà Hách Liên Dật Hiên nắm chặt tay Chiến Vân Băng, thần sắc hòa hoãn lại, không mở miệng, hai người chậm rãi bước lên tấm ván rời thuyền.

 

 

Đợi hai người rời đi, Vân Cẩm nhảy đến bên cạnh Trường Hiếu Liên Thành, giọng điệu chế nhạo nói: “Liên Thành, ngươi còn đùa giỡn à, hiện tại người ta chính là không có mối hôn nhân nào nha, ngươi cần phải nỗ lực hơn, tranh thủ một lần là bắt được nữ nhân thô lỗ kia!”

 

 

Lông mi Trường Hiếu Liên Thành run run, đôi môi đầy đặn mấp máy, ngữ khí bình thản, “Vân Cẩm, ngươi suy nghĩ nhiều rồi, Bổn Thế tử đối với nàng không hứng thú.”

 

 

Tuy rằng nói như vậy, Vân Cẩm làm sao cũng không tin, biểu tình rất thiếu đánh cười cười, “Thật sự? Không thích nàng?”

 

 

“Ngươi biết Bổn Thế tử từ trước đến nay không thích nói hai lần.” Mắt phượng của Trường Hiếu Liên Thành nhíu lại, trong giọng nói u ám mang theo một cảm giác áp bức nguy hiểm.

 

 

“Được rồi, ngươi lớn nhất. Không đùa với ngươi.” Vân Cẩm nhanh nhẹn lui về phía sau mấy bước, hắng giọng một tiếng nói.

 

“Nếu Liên Thành không thích Chiến Lăng Song, như vậy Tiểu gia có thể theo đuổi nàng nha! Tuy rằng Chiến Lăng Song có chút hung bạo, nhưng là người cũng có chút thú vị, Tiểu gia ta đã thật lâu không có thử qua mấy nữ nhân như thế rồi, huống chi là loại nữ nhân đanh đá này, nghĩ lại cảm thấy sướng ngất trời!”

 

 

Vẻ mặt Vân Cẩm vô sỉ nói, khóe miệng còn mang theo tươi cười xán lạn đáng khinh. Nhưng người cẩn thận có thể phát hiện Vân Cẩm ở một góc liếc nhìn vẻ mặt của Trường Hiếu Liên Thành.

 

 

Con mắt của  Trường Hiếu Liên Thành càng thêm sâu thẳm, có ánh lửa nhè nhẹ nhảy lên ở trong mắt. Nâng nhẹ tay áo, hương ngọc lan nhẹ nhàng hòa vào không khí.

 

 

“Vân Cẩm.”

 

 

“Hửm? Có phải đau lòng hay không! Còn nói không có cảm giác với Chiến Lăng Song!”

 

 

“Nghe nói Tiểu thư Trương gia đối với ngươi vừa gặp đã thương, điều này Trương Viên ngoại đã nhiều lần nhắc tới với Bổn Thế tử, lần trước Bổn Thế tử không đành lòng, nhưng hôm nay vừa thấy, là Bổn Thế tử tự mình nhiều chuyện rồi. Thôi bỏ đi, chọn ngày lành tháng tốt, đem ngươi gả cho người ta đi. Chỗ Vân Đại nhân, hắn so với Bổn Thế tử càng thêm nóng lòng để ngươi có thể sớm ngày cưới vợ sinh con đi?”

 

 

Trường Hiếu Liên Thành vừa nói vừa bước đi ra, một thân quần áo Ngao Long đen như mực ở trong gió phát ra âm thanh rào rạt, đi tới phía trước, dáng người vô cùng hoàn mỹ mị hoặc.

Vân Cẩm run rẩy, ánh mắt ai oán nhìn thoáng qua bóng dáng của Trường Hiếu Liên Thành, vội vàng đi lên theo. Để hắn cưới vợ sinh con, quả thực so với heo mẹ lên cây còn khó hơn, hắn từ nhỏ đã tùy tính, đột nhiên để cho một nữ nhân ba ngày hai lần làm phiên hắn, hắn mới không chịu nổi đấy. Huống chi là xấu nữ Trương gia kia, hắn mới không cần!

 

 

“Liên Thành, tốt xấu gì chúng ta cũng là huynh đệ, hà tất phải đuổi cùng giết tuyệt ta như thể?”

 

 

“Cũng là huynh đệ, không lấy của ngươi một vốn một lãi Thế tử đã có bao nhiêu thủ hạ lưu tình.”

 

 

“……”

 

 

Trên đường vô cùng náo nhiệt như cũ, mà Hứa Tô Tô giống như lần đầu tiên đi dạo chợ đêm, cả người hưng phấn không kìm chế được, lôi kéo Chiến Lăng Song dạo đông dạo tây, nhưng trên mặt là bộ dạng tươi cười rõ ràng cũng không cảm thấy phiền chán.

 

 

Rốt cuộc qua sau nửa canh giờ, trên đầu Hứa Tô Tô đã có một tầng mồ hôi mỏng, lôi kéo Chiến Lăng Song chạy tới sạp hàng của một người bán hàng rong.

 

 

Mà phía sau đám người Âu Dương Lôi trào phúng nhìn hai người dừng lại ở một sạp hàng của người bán hàng rong, khoanh tay trước ngực, hừ lạnh nói: “Quả nhiên là không phóng khoáng, cũng không đến được một nơi thanh nhã!”

“Còn không phải vậy? Giống như con em quý tộc chúng ta, bình thường đi đến nơi cao quý một chút, còn Chiến Lăng Song và Hứa Tô Tô, à, cũng chỉ xứng ở những nơi giả trang giàu có mà thôi!”

 

 

Âu Dương Lôi cười lạnh hất đầu lên, ánh mắt âm lãnh nhìn chằm chằm Chiến Lăng Song. Chưa từng có người nào dám trắng trợn chẳng kiêng nể gì mà làm lơ Âu Dương Lôi nàng như vậy, Chiến Lăng Song, ngươi là người đầu tiên!

 

 

Hứa Tô Tô đứng ở trước sạp của người bán hàng rong, nhìn những ngọc bội bảy màu trước mắt, sắc ngọc tự nhiên mà giống như sơn một dầu mơ hồ, trên mặt ngọc bóng loáng cũng không có khắc chữ. Ngọc bội sắc màu rực rỡ đúng là có chút nhìn không ra thật giả.

 

 

Người bán hàng rong thấy hai vị khách quý có tiền tới, mặt mày lập tức hớn hở, bàn tay xoa xoa vào nhau, nhiệt tình giới thiệu.

 

 

“Ai nha, hai vị tiểu thư đang xem ngọc bội? Tiểu nhân bảo đảm những ngọc bội tuyệt đối là thật, nhìn phẩm chất này, nhìn vật liệu này, đều là thượng thừa đấy!”

 

 

Hứa Tô Tô ngọt ngào cười, nói: “Chúng ta nhìn thử, nếu có thích cái nào, tự nhiên sẽ mua.”

 

 

Hai mắt Chiến Lăng Song nhìn vào một điểm, ngón tay quét qua những ngọc bội xanh nhạt ôn hoà hiền hậu đó, đột nhiên nàng nhớ lại, kiếp trước Sư phụ tặng quà sinh nhật mười tám tuổi cho nàng, cũng là một khối ngọc bội. Nhưng ngọc bội kia lại vô cùng trân quý, trên đời chỉ có một khối, phẩm chất cũng là độc nhất vô nhị, nghe nói là ở trăm ngàn năm trước có một vị Đế vương vì một sủng phi mà chế tạo.

 

 

Nàng vô cùng quý trọng khối ngọc bội kia, nhưng trong lần hành động kia, nàng cũng không đeo trên người, nếu không có lẽ nó cũng có thể đi theo nàng tới nơi này.

 

 

Đáng tiếc, nàng đây là linh hồn xuyên qua, cũng không phải cả người đều xuyên đến thế giới này, khối ngọc bội kia là đeo ở trên người, sao có thể mang đến được?

 

 

“Lăng Song? Ngươi suy nghĩ cái gì vậy, mau nhìn một chút, ngươi cảm thấy nào khối tốt?” Hứa Tô Tô vui sướng nhìn những ngọc bội trước mắt, nhưng thế nào cũng chọn không được, đành phải quay đầu hỏi ý kiến Chiến Lăng Song. Nhưng không nghĩ tới Chiến Lăng Song lại đang rơi trầm tư.

 

 

Bị gọi hoàn hồn Chiến Lăng Song nhẹ nhàng lên tiếng, trong từng hàng ngọc bội, một khối thâm trầm óng ánh trong sáng đặc biệt nổi bật. Ngón tay cầm lấy, ngọc bội ôn hoà hiền hậu liền an tĩnh nằm trong lòng bàn tay nàng, chính giữa ngọc bội điêu khắc một dấu hiệu hình ngọn lửa, cảm xúc lạnh lẽo từ từ tiến vào lòng bàn tay nàng, những sợi tơ màu vàng sáng rủ xuống dưới. Khi Chiến Lăng Song lật ngọc bột lại, mặt sau lại điêu khắc một con phượng hoàng, sinh động như thật.

 

 

“Ngọc này thế nhưng thật ra không tồi.” Chiến Lăng Song nói.

 

 

Người bán hàng rong vừa thấy Chiến Lăng Song cầm ngọc bội, sắc mặt không cần nói có nhiều vui sướng hơn, “Ánh mắt của vị Tiểu thư này thật tốt, khối ngọc bội này chính là một vật quý báu mà Tiểu nhân ngẫu nhiên có được, chỉ bằng khối ngọc này ở trong tay Tiểu thư, thì cũng có thể mua được toàn bộ cửa hàng rồi!”

 

 

“Thật vậy sao!” Hứa Tô Tô vừa nghe, đầu óc đơn giản liền nở nụ cười ngay sau đó, lôi kéo ống tay áo Chiến Lăng Song kinh hô.

 

 

Nhưng Chiến Lăng Song một phen kiềm chế hưng phấn của Hứa Tô Tô, ngón tay thưởng thức ngọc bội, trong mắt nhanh chóng xẹt qua một tia tinh quang, “A, phải không? Sao ta nhìn sắc ngọc không thuần khiết lắm nha.”

 

 

Ánh mắt người bán hàng rong kia rụt rụt, rõ ràng vừa mới nói chuyện kia, cái gì vật quý báu, cái gì có thể mua toàn bộ cửa hàng đều là vô nghĩa, nhưng cũng không nghĩ để cho hai người có tiền trước mắt bỏ chạy, lại khiêm tốn nói một câu, “Sao có thể! Ngọc này chính là ngọc mỡ dê tốt nhất, tính chất mềm nhẵn ôn hoà hiền hậu, nhưng thuộc hàng cao cấp!”

 

 

“Ta cũng không cùng ngươi vòng vo, nói giá đi?” Bàn tay Chiến Lăng Song trắng nõn như mây, cầm ngọc bội trong lòng bàn tay, môi anh đào thả ra mấy chữ.

 

 

Người bán hàng rong hắc hắc cười, vươn năm đầu ngón tay ngắn nhỏ, nói: “Năm trăm lượng bạc.”

 

 

“Năm trăm lượng bạc, mắc như vậy, sao ngươi không đi cướp luôn đi!”

Hứa Tô Tô vừa nghe giá này, sắc mặt lập tức thay đổi, trừng mắt nhìn người bán hàng rong, ngữ khí không tốt. Tuy rằng nói năm trăm lượng bạc nàng vẫn có thể lấy ra, nhưng năm trăm lượng bạc này là mua một cái ngọc bội quả thật có chút mắc, còn nữa gia thế của nàng cũng không phải danh môn vọng tộc, cũng không được giống những Tiểu thư khác tiêu xài như vậy.

 

 

Nhưng quan trọng nhất chính là, Lăng Song có thích ngọc bội này hay không, nếu Lăng Song thích, như vậy nàng cũng chỉ có thể nhịn đau mua tặng cho Lăng Song. Nghĩ như vậy, Hứa Tô Tô quay đầu nhìn Chiến Lăng Song.

 

 

Chiến Lăng Song lại cầm ngọc bội, sắc mặt lạnh nhạnt. Hứa Tô Tô có chút xấu hổ, nàng vẫn muốn thanh toán cho nàng năm trăm lượng bạc. Khi nàng chuẩn bị xuất tiền túi, giọng nói của Chiến Lăng Song réo rắt vang lên.

 

 

“Năm mươi lượng bạc, ta mua.”

 

 

Còn tiếp~~

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!