Chương 85: Trời xui đất khiến có được ngọc Phượng Hoàng! (phần 2)

0

Vân Cẩm huynh, yên nghỉ.

 

 

Mà một tiếng này cũng thật sát phong cảnh, Chiến Vân Băng và Hách Liên Dật Hiên bên kia đang thể hiện tình cảm thắm thiết, đột nhiên tõm một cái, thực sự cắt đứt tình cảm mãnh liệt của hai người bọn họ.

 

 

Thật đáng buồn chính là Vân Cẩm phong độ nhẹ nhàng, anh tuấn tiêu sái, trên có thể ngạo kiều, dưới có thể tán gái, nhưng chỉ duy nhất bơi là không thể….

 

 

Sau khi mọi người kéo Vân Cẩm đã uống một bụng nước lên, hai mắt Vân Cẩm đã trắng dã, tay chân không có sức nhấc lên. Chiến Lăng Song và Hứa Tô Tô đi đến bên cạnh Vân Cẩm, Chiến Lăng Song ngồi xổm xuống, vươn tay vỗ mặt Vân Cẩm, “Này! Vân Cẩm ngươi không sao chứ? Không có chuyện gì thì chít một tiếng!”

 

 

“…” Vân Cẩm run rẩy khóe miệng, đôi mắt hơi ướt, nhìn bóng người mơ hồ trước mắt, trong lòng bất mãn. Sao lại không đến hô hấp nhân tạo cho hắn chứ?

 

 

Bỗng nhiên một gương mặt chậm rãi tiến sát lại, khóe miệng Vân Cẩm hơi nhếch lên, hai mắt nhắm lại.

 

 

Đến đây đi! Tuy rằng Chiến Lăng Song ngươi có xấu một chút, nhưng đôi môi kia cũng không tệ!

 

 

“Bốp”

 

 

Đột nhiên một tiếng giòn vang vang lên, vang tận mây xanh, làm mọi người kinh ngạc.

 

 

“Oa oa oa! Đau quá, Chiến Lăng Song ngươi là nữ nhân ác độc! Ngươi làm gì vậy? Không ra tay nhẹ một chút được ư!”

 

 

Vân Cẩm che một bên mặt, bất thình lình nhảy cẩng lên, miệng vẫn gào thét không ngừng. Nửa mặt bên phải hiện rõ nguyên một bàn tay, xem ra năm dấu tay này rất lâu mới biến mất.

 

 

Chiến Lăng Song chết tiệt này! Hắn còn tưởng rằng, hắn sẽ được một nụ hôn nồng nhiệt, không nghĩ tới, nàng bỗng nhiên trở mặt cho hắn một cái tát! Thật cmn đau chết hắn mà!

 

 

“Lời này sai rồi, không phải ta thấy ngươi đã bất tỉnh sao, trong đầu ta chỉ nghĩ đến làm gì đó kích thích ngươi, nhìn đi, không phải ngươi đã tỉnh sao, điều đó chứng minh biện pháp của ta rất đúng nha!”

 

 

Chiến Lăng Song để hai tay ở đầu gối, nét mặt tươi cười đứng lên, đôi môi anh đào khẽ mở nói. Một thân áo trắng bồng bềnh, phong thái xinh đẹp.

 

 

“Kích thích? Ta phi!” Vân Cẩm trừng lớn mắt. Móa! Muốn hố hắn như vậy à! Cái kích thích này hắn thật sự vô phúc hưởng thụ nha, dù sao hắn cũng là ngọc thụ lâm phong, một mỹ nam người gặp người thích, hắn còn nhờ vào khuôn mặt này để kiếm cơm đấy…

 

 

Chiến Lăng Song cười cười không nói, mi mắt cong cong, hiện ra một chút tâm tình.

 

 

Chiến Vân Băng và Hách Liên Dật Hiên nhìn nhau, trong mắt tràn đầy nghi hoặc, lại nói, sao Chiến Lăng Song và Vân Cẩm lại có quan hệ tốt như vậy? Hai người này không phải là cùng một thế giới!

 

 

“Vân Cẩm, ngươi biết Chiến Lăng… Lăng Song?” Hách Liên Dật Hiên nắm chặt tay Chiến Vân Băng, đôi mắt thâm thúy mang theo vẻ ai oán nhìn Vân Cẩm, chậm rãi nhìn Chiến Lăng Song cười yếu ớt.

 

 

“Đương nhiên biết, quen thuộc đến không quên được!” Chiến Lăng Song kia thái độ thô bạo, sao hắn dám quên? Dùng tay không ném một nam tử cao lớn qua vai một cách đơn giản! Còn dùng một chân đá gãy xương hắn…

Những…. cái này, thật sự rất khó quên nha!
“Thì ra là thế. Nhưng mà sao Lăng Song lại không nhắc đến với Bổn cung vậy?” Đôi mắt Hách Liên Dật Hiên nhẹ híp lại, trái lại nữ nhân này thật có tâm tư đấy, vị hôn phu là hắn còn đứng ở đây, vậy mà nàng ở trước mặt mình, cùng với người đàn ông khác mập mờ không rõ, thật sự không biết thẹn là gì!

 

 

Chiến Lăng Song nghe Hách Liên Dật Hiên gọi tên nàng, trên người lập tức nổi lên một tầng da gà, mày nhăn lại, giọng nói du dương tùy tiện.

 

 

“Thái tử, ta và ngươi cũng không phải người quen, thỉnh gọi cả tên họ hoặc là Chiến tiểu thư. Còn về việc có nhắc đến Vân công tử với ngươi hay không, việc này hình như là không cần nha?”

 

 

Vừa dứt lời, mọi người hít sâu một hơi, Chiến Lăng Song này điên rồi sao, lại dùng giọng điệu này nói chuyện với Thái tử, thật sự là không sợ chết!

 

 

Nhưng mà… Đợi đã nào…! Cái gì gọi là ta và ngươi không phải người quen?! Chuyện Chiến Lăng Song theo đuổi Thái tử mấy năm qua, cả Kinh Hoa đều biết. Hiện tại lại nói một câu, không quen?
“Chiến Lăng Song, ngươi không sao chứ? Người đứng trước mặt ngươi là Thái tử đó! Là vị hôn phu của ngươi! Sao ngươi có thể nói là không quen Thái tử?” Âu Dương Lôi há hốc miệng, Chiến Lăng Song là khờ thật hay là lạt mềm buộc chặt? Không quen? Có quỷ mới tin!

“Đúng vậy, tỷ tỷ, sao tỷ có thể nói không quen Thái tử như vậy? Tỷ chính là Thái tử phi!”
Đôi mắt dễ thương của Chiến Vân Băng hiện lên ẩn ý, ôn nhu nói. Tay bị Hách Liên Dật Hiên nắm chặt, tuy ngoài mặt là bộ dạng cự tuyệt, nhưng trong lòng rất đắc ý.

 

 

Vân Cẩm bụm một bên mặt bị đánh sưng, liếc mắt nhìn Chiến Vân Băng đang ra vẻ, lại liếc qua Chiến Lăng Song lạnh nhạt. Khóe miệng run rẩy, hai người này thật sự không thể so sánh, tuy nói hành động của Chiến Lăng Song có hơi thô lỗ, nhưng nếu xét về nhân phẩm còn tốt hơn Chiến Vân Băng gấp ngàn vạn lần!

 

 

“Thái tử phi? Từ khi nào Bổn cung có một Thái tử phi không có tài cán gì như vậy?”

 

 

Mày rậm của Hách Liên Dật Hiên hơi nhíu lại, đôi mắt lạnh lẽo, giọng điệu đột nhiên lạnh băng.

 

 

Chuyện cười! Hắn đường đường là một Thái tử, chẳng lẽ Thái tử phi của hắn không phải Chiến Lăng Song thì không được?! Vậy mà Chiến Lăng Song kia không biết tốt xấu, vậy hắn cũng không cần khách khí với nàng!

 

 

Chiến Lăng Song nghe vậy, không vui không buồn, cười một tiếng, trên mặt có chút hưng phấn, có một chút nghiêm nghị cùng kiêu ngạo, khuôn mặt nhàn nhạt tươi cười lộ ra một chút tiêu sái.

 

“Thái tử nói rất đúng. Lời nói đùa của người lớn sao có thể xem là thật? Thái tử là long trung chi phượng, Lăng Song trèo cao không nổi!”

 

 

Hách Liên Dật Hiên sửng sốt, trong mắt hiện lên kinh ngạc. Không phải Chiến Lăng Song yêu hắn đến chết đi sống lại sao? Sao hôm nay lại dễ nói chuyện như vậy? Sau đó mím môi, “Ngươi, biết vậy là tốt, bớt đi một phần suy nghĩ của Bổn cung.”

 

 

Tiếp đó, Chiến Lăng Song cười cười không nói, đôi mắt chậm rãi dời từ mặt Hách Liên Dật Hiên xuống bàn tay đang nắm chặt cổ tay Chiến Vân Băng, môi anh đào khẽ nhếch, cười cười.

 

 

Sao hai người này có thể xứng đôi đến vậy, nam cặn bã xứng với nữ giả dối, thật hay nha. Vì sao đời trước mình phải hạ thấp bản thân chia rẽ đôi tình nhân xứng đôi này chứ?

 

 

Vân Cẩm thấy vậy, nhảy đến bên cạnh Chiến Lăng Song, áo trắng trên người đã sớm dùng nội lực hong khô, lập tức, Vân Cẩm phong độ nhẹ nhàng, anh tuấn tiêu sái đã quay trở lại.

 

 

“Gì đây, Chiến Lăng Song không phải ngươi thích Thái tử sao? Sao ngươi thấy Thái tử và Tam tiểu thư cùng một chỗ, ngươi không ăn giấm à?”

 

 

Vân Cẩm hỏi câu này chính là tiếng lòng của mọi người ở đây, các nàng cũng muốn biết, tình cảm yêu thương nhiều năm như vậy, sao chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi mà trở nên lạnh lùng xa cách!

Hách Liên Dật Hiên cũng vãnh tai, hy vọng có thể nghe được đáp án hắn muốn, ánh mắt u ám, không biết tại sao, trong nháy mắt, khi nghe Chiến Lăng Song nói không thích mình hắn cảm thấy có một chút mất mát. Khi nàng sắp nói ra đáp án, hắn có chút chờ mong cùng khó chịu.

 

 

Híp híp mắt, hắn điên rồi phải không? Lại vì Chiến Lăng Song không thích mình mà cảm thấy khổ sở?!

 

 

“Ghen?!” Chiến Lăng Song nhếch đôi mi thanh tú, trong đôi mắt phượng hẹp hiện lên một tia châm chọc, nhìn qua hai người Hách Liên Dật Hiên.

 

 

“Bọn họ, liên quan gì đến ta?”

 

 

Lời vừa dứt, mọi người đều nuốt nước miếng, im lặng hai mắt nhìn trời, trong lòng chỉ có một ý nghĩ duy nhất, cửa phủ Thái tử là thế nào vậy, các nàng cũng muốn chạm thử!

 

 

Lửa giận dâng cao trong lòng Hách Liên Dật Hiên, sắc mặt tái nhợt, tay nắm chặt lại. Có thể hắn quên lúc này hắn đang nắm tay Chiến Vân Băng, đột nhiên bị một lực lớn nắm chặt, làm cho Chiến Vân Băng không phòng bị kinh sợ la lên.

 

 

“A! Thái tử, người làm Vân Băng đau…”

 

 

Hách Liên Dật Hiên khó chịu không lòng, lúc này nghe được giọng nói đáng thương đầy ý tứ, chẳng những không có sinh lòng thương tiếc, ngược lại có chút chán ghét. Quay đầu lạnh lùng nhìn Chiến Vân Băng.

 

 

Chiến Vân Băng ủy khuất xoa xoa cổ tay bị nắm đỏ lên, nay Thái tử sao vậy, mấy ngày không phải còn rất tốt sao, sao lại dễ dàng vì mấy câu nói của Chiến Lăng Song, làm cho tức giận?

 

 

“Leng keng~~~”

 

 

Bỗng nhiên.

 

 

Một tiếng vang thanh thúy của rèm châu chạm vào nhau, tấm rèm màu vỏ quýt được vén lên, áo đen như mực ở góc áo còn như ẩn như hiện hình ảnh của một con rồng, tóc đen như mực được cố định bằng một cái mão bạch ngọc như bay múa giữa không trung, muốn có bao nhiêu yêu mị thì có bấy nhiêu. Vẻ u ám thâm trầm trong mắt, càng thêm âm lãnh trong đêm đen. Đên tối ánh sáng đỏ chiếu vào sóng nước lóng lánh trên mặt hồ, thân ảnh thon dài kia càng lúc càng nhỏ lại.

 

 

“Là Thế tử Thanh Tuyên.”

 

 

“Thế tử gia cũng đến tham gia buổi du hồ rồi, trước kia không phải ngài ấy không thích loại yến hội kiểu này sao?”

 

“A, không được không được, Thế tử rất đẹp trai…”

 

 

“Yêu nghiệt.” Chiến Lăng Song liếc nhìn Trường Hiếu Liên Thành đầy yêu mị kia một cái, nhẹ nhàng giễu cợt một câu, liền nhanh chóng dời ánh mắt.

 

 

Trên môi Trường Hiếu Liên Thành là tươi cười nhàn nhạt, chân mày nguyên bản lạnh lùng cũng hơi dãn ra, các ngón tay với những khớp xương rõ ràng hơi khép lại trong tay áo, tay áo màu đen lướt nhẹ qua bức rèm che, mang theo một trận rung động. Đưa tay nhấc chân đều thể hiện phong thái người đứng đầu cùng với cuồng ngạo.

 

 

Khóe miệng Vân Cẩm giật nhẹ, nhìn xem những nữ… nữ nhân mê trai kia, trong lòng là một trận khinh thường. Ta cũng rất tuấn tú nha, sao không có ai nhìn ta?

 

 

Hách Liên Dật Hiên nhìn thấy Trường Hiếu Liên Thành rõ ràng không có bao nhiêu vui sướng, trái lại có chút khó chịu, giọng điệu cũng trở nên lạnh lùng, “Liên Thành, sao lại đi ra, không phải nói phong cảnh ở thuyền không đẹp sao?”

 

 

“Thái tử, trong thuyền có chút buồn bực, Bổn Thế tử đi ra hít thở không khí mà thôi.”

 

 

Còn tiếp~~~

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!