Chương 86 87 88 89 90

0

Chương 86: Tại sao lại cứu ta?!

 

Editor: Mèo (meoancamam)

 

Đại hội võ lâm sẽ tổ chức vào ngày mai, những nhân sĩ giang hồ đều đã tụ hợp đến Lộ Thủy trấn ở Bắc Mạc.

 

Bóng đêm phủ lên dày đặc, đêm đông vắng lặng lại càng rét lạnh. Nam Ức Tịnh cảm thấy ở trong phòng có chút buồn bực, lại thêm Nạp Lan Thần Dật đã ra ngoài đi xử lý vài chuyện, nàng liền khoác lên một chiếc áo lông cáo tuyết trắng rồi ra ngoài tản bộ.

 

Bên ngoài quả thực vô cùng lạnh giống như chỉ thổi hơi ra cũng có thể đông cứng thành băng. Nam Ức Tịnh kéo kéo áo lông cáo, chuẩn bị quay lại thì liền nghe thấy có tiếng đánh nhau kịch liệt cách đó không xa.

 

Đại hội võ lâm rất nhanh sẽ tổ chức, mấy ngày nay có thể nói nội đấu cùng ám sát nối liền không dứt, nàng sớm đã nhìn đến chán rồi. Chỉ là nghe tiếng đánh nhau này hình như đang lấy nhiều đánh ít, nàng không khỏi câu môi, dù sao cũng rảnh rỗi không có gì làm, không bằng đi nhìn náo nhiệt chút vậy.

 

Tuy có chút hưng trí đi đến chỗ âm thanh tranh đấu phát ra nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng đó thì còn thảm hại hơn tưởng tượng của Nam Ức Tịnh nhiều. Một đám người mặc áo đen vây xung quanh một nam tử áo trắng, mà quần áo trên người nam tử áo trắng kia cũng rách nát không chịu nổi, vài chỗ rách vẫn chảy máu. Hình như người này còn bị nội thương không nhẹ, thế nhưng vẫn đứng thẳng như cũ, có một cảm giác thanh lãnh cô tuyệt (*)

 

(*) thanh lãnh, cô tuyệt: trong trẻo mà lạnh lùng, cô đơn mà tuyệt tình.

 

Tóc của hắn rối tung che mất nửa khuôn mặt, không nhìn thấy rõ được. Đám sát thủ bốn phía hắn xem võ công cũng không hề kém, ba bốn mươi đều đến đối phó, võ công của nam tử áo trắng này xem ra cũng không thể khinh thường đâu.

 

Nam Ức Tịnh híp híp mắt, chỉ cảm thấy dáng người nam tử áo trắng này có chút quen mắt, nhìn kỹ, nam tử áo trắng bị sát thủ vây giết này không phải là đại đệ tử kiêu ngạo của Tử Trúc Lâm Liễu Tử Hạc sao?

 

Tại sao Liễu Tử Hạc lại bị vây khốn ở chỗ này chứ? Tử Trúc Lâm là môn võ chính đạo, nhân sĩ giang hồ bình thường sỡ là cũng không dám động chạm tới Liễu Tử Hạc, có lá gan xuống tay với môn phái này cũng chỉ có Ma Cung cùng Đường Môn thôi.

 

Nghĩ tới đây, Nam ỨC Tịnh không khỏi nhíu mày nhìn nhìn, lúc này mới kinh ngạc phát hiện cổ tay áo những tên áo đen này mặc đều thêu ký hiệu của Ma Cung!

 

Vẻ mặt nàng liền bỗng chốc trầm xuống, đôi mắt Nam Ức Tịnh hiện lên một chút rét lạnh. Nàng chưa từng phái người tới ám sát Liễu Tử Hạc, những người này tuyệt đối không phải người của Ma Cung. Hiển nhiên có người muốn mượn việc này mà một hòn đá ném hai con chim, giết chết Liễu Tử Hạc, khiến cho tuyển thủ mạnh của Tử Trúc Lâm không thể lên sân, lại có thể giá họa cho Ma Cung, thành ra Tử Trúc Lâm và Ma Cung kết thù hận.

 

Đại hội võ lâm lần này có khả năng đạt Minh chủ Võ Lâm cũng chỉ có người của bốn tổ chức lớn nhất. Người làm chuyện này nếu không phải Đường Môn thì là Lạc Hà Phái.

 

Lạc Hà Phái tự xưng là môn võ chính đạo, tuy nhiền hành sự lại có chút cổ hủ. Thế nhưng lấy tính tình mua danh cầu lợi của bọn xem xét, họ sẽ không làm ra chuyện như vậy. Đến đây thì không cần nghĩ cũng biết chuyện này do ai làm rồi.

 

“Hừ! Liễu Tử Hạc, ta khuyên ngươi vẫn không cần dựa vào địa thế hiểm trở mà chống cự đâu!” Tên áo đen cầm đầu thấy trên người Liễu Tử Hạc đã bị thương không ít vậy nhưng vẫn chống cự không buông tha, không khỏi khuyên nhủ.

 

Liễu Tử Hạc đứng thẳng tắp trong vòng vây của sát thủ, sắc mặt hắn vô cùng bình tĩnh, giống như căn bản không quan tâm đến sống chết. Ánh mắt hắn lạnh lùng, cả người giống như nguyệt thần dáng vẻ không thể xâm phạm, hắn nhìn những tên sát thủ, lạnh giọng nói: “Liễu mỗ dù chết cũng sẽ không khuất phục những tên tà yêu các ngươi!”

 

Những tên sát thủ này thấy Liễu Tử Hạc không biết suy xét thì liền đánh tiếp. Thanh kiếm trong tay Liễu Tử Hạc được hắn sử dụng đến xuất thần nhập hóa, không ngừng ngăn chặn công kích của những tên sát thủ này, tuy đám sát thủ này lại người đông thế mạnh nhưng cũng không tìm được chỗ tốt nào.

 

Nam Ức Tịnh thờ ơ lạnh nhạt nhìn giống như không định ra tay, môi nàng nở nụ cười rét lạnh, chú ý đến từng cử động của cuộc tranh đấu. Sau khi nhìn một hối, thấy thể lực Liễu Tử Hạc cũng đã cạn kiệt, vô cùng nguy hiểm, mà hai mươi tên sát thủ còn lại tấn công ngày càng sắc bén.

 

Nam Ức Tịnh thu lại nụ cười lười biếng, thân hình lướt trên nền đất giống như tiên tử áo hồng. Nàng nở nụ cười nhợt nhạt, dáng người uyển chuyển, tơ lụa màu đỏ bắn ra từ tay áo giống như cánh hoa bay trong bầu trời, phất phơ trong không trung.

 

Cho dù có là ai thì khi nhìn thấy cảnh tượng này đều sẽ vì vẻ mỹ lệ của Nam Ức Tịnh mà si mê, đáng tiếc, vẻ đẹp này lại là vẻ đẹp chết người, giống như Mạn Châu Sa Hoa khi nở rộ, xinh đẹp mà có thể giết người. Nơi nào lụa đỏ lướt qua, gần như không cho bọn sát thủ có cơ hội thở ra thì đã bị một kích mất mạng.

 

Thực ra võ công của Liễu Tử Hạc không hề kém nàng bao nhiêu, chỉ là khi Liễu Tử Hạc ra tay không thể ngoan độc bằng nàng thôi, cũng không có cơ hội để đánh đột kích như nàng, đây là mưu rồi động(*).

 

(*) mưu rồi động: suy tính rồi hành động.

 

Hai mươi tên sát thủ bị Nam Ức Tịnh bất ngờ tấn công làm xáo trộn tinh thần, những người còn chưa kịp phục hồi tinh thần từ dáng vẻ xinh đẹp của Nam Ức Tịnh cũng đã chết dưới tơ lụa của nàng, chỉ sợ bọn họ đến khi chết cũng không thể biết được, tại sao bản thân lại chỉ dễ dàng lơ là một khoảng thời gian gắn thôi mà tính mạng đã không còn.

 

Liễu Tử Hạc nhìn bóng dáng Nam Ức Tịnh trên không trung chậm rãi hạ xuống, tơ lụa đỏ tươi cũng rất nhanh đã thu lại vào trong tay áo nàng, áo lông cáo trắng như tuyết lại  làm nổi bật y phục đỏ tươi, càng có vẻ trắng trong thuần khiết, xinh đẹp lửa đỏ. Cùng với khuôn mặt tuyệt mĩ của nàng, rõ ràng trong trẻo như vậy nhưng lại hàm chưa ngàn vạn quyến rũ, đẹp đến nỗi ai ai cũng không dám nhìn thẳng.

 

“Một chút lơ là cũng sẽ bỏ mạng, những tên sát thủ này không hiểu, chẳng lẽ Liễu công tử cũng không hiểu sao?” Nam Ức Tịnh nhìn dáng vẻ sững sờ của Liễu Tử Hạc mà nhíu mày, lười biếng nhàn nhạt nói.

 

Lúc này Liễu Tử Hạc mới kịp phản ứng, hắn không khỏi nghi ngờ nhìn Nam Ức Tịnh, tại sao nàng có thể đột nhiên xuất hiện ở chỗ này, tại sao có thể bỗng nhiên xuất hiện cứu hắn? Lúc trước nàng đánh cắp Tử Trúc Tâm, hắn cũng vừa cãi nhau với nàng rồi kết thúc không vui vẻ, vì sao nàng phải cứu hắn chứ?

 

Hơn nữa, nhìn kí hiệu ở cổ tay những tên sát thủ này, rõ ràng là sát thủ Ma Cung. Hắn còn tưởng nàng phái người tới giết hắn để tránh chuyện Tử Trúc Tâm ồn ào, nhưng mà hiện tại nàng vừa cứu hắn, làm hắn vô cùng nghi hoặc.

 

“Vì sao ngươi lại cứu ta?” Liễu Tử Hạc nhíu nhíu mày, có chút khó hiểu hỏi. Hắn nhìn Nam Ức Tịnh trước mắt mà không khỏi có chút không rõ.

 

Nam Ức Tịnh nhàn nhạt liếc mắt nhìn Liễu Tử Hạc, trên mặt không hề có biểu cảm gì, chỉ lạnh lùng nói “Có người muốn giá họa cho Ma Cung. Chẳng qua ta không muốn nàng ta giá họa thành công mà thôi.”

 

Những lời này đã mười phần rõ ràng rồi. Không phải nàng muốn cứu Liễu Tử Hạc, mà không muốn trở thành đối tượng bị Đường Thiên Thiên tính kết thành công, bởi vậy mới ra tay cứu hắn.

 

Liễu Tử Hạc nghe Nam Ức Tịnh nói, hạ mắt nhìn thoáng qua những thi thể đầy đất, nhíu mày hỏi: “Ý của ngươi là, những tên sát thủ này không phải ngươi phái tới?”

 

Nam Ức Tịnh đương nhiên nghe ra ý nghi ngờ trong lời nói của Liễu Tử Hạc, vẻ mặt không khỏi lạnh hơn, cười như không cười nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Nếu Liễu công tử cảm thấy bổn tọa rảnh rỗi đến nhàm chán cố ý phái người tới giết ngươi, sau lại chạy tới cứu ngươi thì bổn tọa cũng không còn cách nào khác!”

 

Liễu Tử Hạc liếc mắt nhìn Nam Ức Tịnh một cái, dường như không biết lời nàng nói là thật hay giả. Cũng có thể là nàng cố ý phái người tới giết hắn, sau đó tới cứu hắn để hắn thiếu nàng một ân cứu mạng thì sao?”

 

Nam Ức Tịnh dường như liếc mắt một cái đã nhìn thấy suy nghĩ của Liễu Tử Hạc, vẻ mặt nàng trong trẻo lạnh nhạt, giọng nói không kiềm chế chút kiêu ngạo nào, chậm rãi nói “Bổn tọa nói rồi, chẳng qua bổn tọa không muốn bị người ta tính kế mới ra tay cứu người, cũng không phải vì cứu Liễu công tử. Vậy nên Liễu công tử không cần cảm thấy thiếu bổn tọa một ơn cứu mạng, tính mạng của ngươi bổn tọa không hiếm lạ!”

 

Liễu Tử Hạc nghe Nam Ức Tịnh nói mà khẽ cau mày. Từ nhỏ hắn đã lớn lên ở Tử Trúc Lâm, khi bé sư phụ đã luôn khen hắn có căn cốt kỳ giai (*), đã luôn được coi là kỳ tài mà bồi dưỡng. Hắn cũng bị nuôi dưỡng thành tính cách cao ngạo trong trẻo lạnh lùng, dường như mọi thứ đều không thể lọt vào mắt xanh của hắn, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời hắn bị một người khinh thường trong mắt.

 

(*) căn cốt kỳ giai: có căn cơ, xương cốt hiếm thấy.

 

Khinh thường trong mắt Nam Ức Tịnh rõ ràng, không thèm che dấu như vậy, giống như tính mạng của hắn trong mắt nàng thực sự rẻ mạt. Đúng vậy, tính tình Nam Ức Tịnh kiêu ngạo tùy tiện như thế, sao có thể buồn chán đi thiết kế một vở tuồng diễn này chỉ vì muốn hắn nói tiếng cảm ơn chứ?

 

Nữ tử như nàng, chính là người nếu muốn cái gì sẽ tự mình đi lấy, tuyệt đối không cố ý tính kế hắn để hắn vì nàng làm việc cả.

 

Hơn nữa, căn bản nàng cũng không có điều gì phải nhờ hắn. Có lẽ là hắn hiểu lầm rồi, chuyện hôm nay thực sự là có người cố ý muốn hãm hại nàng.

 

“Dù như thế nào, Liễu mỗ vẫn muốn cám ơn Cung chủ đã cứu mạng.” Liễu Tử Hạc ổn định tinh thần, chân thành thực lòng nói với Nam Ức Tịnh.

 

Nam Ức Tịnh nghe Liễu Tử Hạc cám ơn nàng thì trong mắt hiện lên kinh ngạc, nàng còn tưởng rằng Liễu Tử Hạc người này giống với mấy cao nhân tự cho mình thanh cao mà sẽ không thèm cảm tạ. Nhưng mà thực sự nàng cũng không hiếm lạ một tiếng cảm ơn, nàng cứu hắn chỉ là không muốn bản thân cũng bị tính kế mà thôi.

 

“Liễu công tử nên tự mình cẩn thận một chút, không nên để người khác ám sát lại liên lụy đến bổn tọa!” Nam Ức Tịnh đối với lời cảm tạ của Liễu Tử Hạc chỉ coi như có nghe qua, nàng nhìn thoáng qua hắn mà lạnh nhạt nói.

 

Nói xong, nàng cũng không đợi Liễu Tử Hạc trả lời mà trực tiếp rời khỏi, Liễu Tử Hạc nhìn bóng lức trắng xóa của Nam Ức Tịnh mà bỗng có chút sững sờ.

 

Nàng xinh đẹp rực lửa, nàng trong trẻo trắng tuyết, tới cùng người nào mới thực sự là nàng. Tuy trong nàng lạnh lùng đến tột cùng nhưng mà  rõ ràng lại rất nặng tình. Tuy thủ đoạn của nàng tàn thẫn khác người nhưng mà dường như cũng không lạnh lẽo giống như nàng luôn bày ra, Ngày đó, hắn tận mắt thấy được nàng tươi cười cho một tên ăn xin món ăn trong tay, đó là cho đi vô cùng ấm áp, không phải khinh thường bố thí.

 

Cung chủ Ma Cung. Nữ hoàng Nam Hải. Dưới thanh danh lừng lẫy như vậy, rốt cuộc nàng là nữ tử như thế nào. Mặc kệ rốt cuộc nàng ra sao, dáng vẻ khuynh thành cùng tài năng khuynh thế này của nàng đều đã truyền xa bốn nước rồi.

 

Không rõ cảm xúc mập mờ trong ngực rốt cuộc là như thế nào. Liễu Tử Hạc băng bó miệng vết thương rồi cũng rời khỏi nơi nào theo hương ngược lại Nam Ức Tịnh.

 

Sau khi Nam Ức Tịnh cứu Liễu Tử Hạc thì cũng chẳng còn tâm tình đi tản bộ tiếp, nàng kéo sát áo khoác quay lại khách điếm. Thế nhưng lại là oan gia ngõ hẹp, đúng lúc gặp phải Đường Thiên Thiên.

 

Trên mặt Đường Thiên Thiên mang theo vài phần đắc ý nhìn Nam Ức Tịnh, ánh mắt oán độc cười nói “Ôi, Cung chủ Ma Cung thực sự có hứng thú nha, nửa đêm còn ra ngoài tản bộ sao?”

 

Ngoài miệng nói như vậy nhưng trong lòng lại ác độc nghĩ. Hừ, Nam Ức Tịnh, ngươi còn có hứng thú ra ngoài tản bộ? Chờ đến ngày mai khi tin Liễu Tử Hạc chết truyền ra, không chỉ mình ngươi mà tất cả người Ma Cung cũng sẽ không tránh được Tử Trúc Lâm đuổi giết. Lấy trộm Tử Trúc Tâm, giết chết đệ tử đắc ý của Tử Trúc Lâm Liễu Tử Hạc, tội danh như vậy thì dù Tử Trúc Lâm có nhân từ, cũng sẽ không thể bỏ qua cho ngươi!

 

Nam Ức Tịnh nhìn ác ý trong mắt Đường Thiên Thiên mà nâng lên nụ cười rét lạnh, giả vờ như không để ý nói “Bổn tọa hứng thú đúng là không sao, khi tản bộ còn gặp phải một chuyện rất thú vị nha. Môn chủ Đường Môn có muốn nghe không?”

 

Đường Thiên Thiên nghe Nam Ức Tịnh nói mà ánh mắt không khỏi hiện lên một chút nghi hoặc. Thái độ của Nam Ức Tịnh đối với nàng ta luôn luôn lạnh lùng, làm sao có thể tự động tìm đề tài để nói chuyện với nàng ta chứ, thật sự rất kỳ quặc.

 

Nam Ức Tịnh nhìn thấy nghi ngờ trong mắt Đường Thiên Thiên, nụ cười bên môi càng sâu, ánh mắt lạnh nhạt, chậm rãi nói từng chữ một “Bổn tọa rảnh rỗi không có việc gì, thế nhưng lại nhìn thấy thủ hạ Đường Môn giả trang thành người Ma Cung đi ám sát đại đệ tử của Tử Trúc Lâm, môn chủ ngươi nói chuyện này có thú vị hay không đây? Đại hội võ lâm bắt đầu vào ngày mai, bổn tọa nhất định phải chia sẻ chuyện thú vị này với các vị hào kiệt võ lâm mới được!”

 

Đường Thiên Thiên nghe Nam Ức Tịnh tươi cười nói xong mà vẻ mặt lập tức tái xanh. Tại sao lại có chuyện như vậy, Nam Ức Tịnh ra ngoài tản bộ lại đúng lúc cứu Liễu Tử Hạc? Lại có thể phá hỏng mưu kế của nàng ta ?!

 

Trong lòng thì ngạc nhiên nghi ngờ nhưng trên mặt Đường Thiên Thiên vẫn giả vờ trấn định bình thản, nhìn Nam Ức Tịnh mà chanh chua nói “Nam Ức Tịnh, ngươi không cần ngậm máu phun người! Từ lúc nào ta lại phái thủ hạ giả vờ thành người Ma Cung đi ám sát Liễu Tử Hạc rồi? Qủa thực là ăn nói lung tung!”

 

Nam Ức Tịnh đối mặt với Đường Thiên Thiên tức giận mà vẻ mặt vẫn tươi cười, nhưng mà nàng càng cười như vậy thì trong lòng Đường Thiên Thiên lại càng sợ hãi, nàng ta nghe thấy tiếng nói lạnh lùng của Nam Ức Tịnh “Bổn tọa cũng nghĩ môn chủ sẽ không làm ra chuyện như vậy nên liền thuận tay giúp môn chủ thanh lý môn hộ (*) rồi. Nhưng mà môn chủ cũng quá vô tâm rồi, nếu mà chuyện như vậy lại xảy ra lần nữa thì sẽ liên lụy đến Ma Cung và Tử Trúc Lâm. Đại hội võ lâm ngày mai, bổn tọa vẫn không thể không nhắc đến chuyện này!”

 

Đường Thiên Thiên nghe Nam Ức Tịnh nói mà vẻ mặt tức giận không khỏi trở nên tái mét. Ác độc trong mắt nàng ta dường như muốn tràn ra rồi. Nàng ta nói cái gì cơ, nàng ta giết hết tất cả tinh nhuệ Đường Môn mà nàng phái ra rồi?! Lại còn có thể giả vờ như không có gì, đây khác gì châm chọc đâu cơ chứ?!

 

Thế nhưng lại là nàng ta đuối lý trước, không có cách nào truy cứu Nam Ức Tịnh chuyện này, huống chi nếu ngày mai Nam Ức Tịnh nói đến chuyện này tại đại hội võ lâm, dù cho nàng ta có cố gắng thoái thác mình có liên quan, không thừa nhận những người đó là người của Đường Môn thì sợ rằng vẫn khiến Tử Trúc Lâm hoài nghi.

 

Quan trọng là sau chuyện này, nàng ta không những không thể tính kế được Nam Ức Tịnh, ngược lại còn để Nam Ức Tịnh cứu Liễu Tử Hạc một mạng! Thật sự là xôi hỏng bỏng không mà!

 

“Nam Ức Tịnh, ngươi đừng đắc ý sớm, cuối cùng một ngày nào đó ta cũng sẽ giết được ngươi thôi!” Đường Thiên Thiên biết Nam Ức Tịnh cũng đã nhìn ra tâm tư của mình roòi, vì vậy nàng ta dứt khoát không thèm che dấu, hung ác nhìn Nam Ức Tịnh mà oán độc nói.

 

Nam Ức Tịnh nhìn khuôn mặt thanh tú của Đường Thiên Thiên vặn vẹo mà không khỏi khẽ thở dài một hơi. Vốn bởi vì Nạp Lan Thần Dật mà nàng không hề muốn động đến Đường Thiên Thiên, nhưng nàng ta lại liên tiếp chạm đến mấu chốt của nàng, việc này cũng không trách được nàng rồi.

 

Con ngươi đen tuyền bỗng hiện lên sát khí, khí thế muốn lấy mạng giống như đến từ địa ngục, nụ cười của Nam Ức Tịnh trở nên băng giá. Nàng nhìn chằm chằm Đường Thiên Thiên, tuy là đang cười nhưng nụ cười lại lạnh lẽo như muốn đóng băng người khác “Đường Thiên Thiên, không cần thử thách tính kiên nhẫn của bổn tọa. Nếu như ngươi còn không biết đủ, vậy cái chết cũng không biết là ai đâu!”

 

Đường Thiên Thiên dường như bị sát khí trong mắt Nam Ức Tịnh dọa sợ, sửng sốt hồi lâu mới phục hồi tinh thần, đến khi nàng ta hồi thần thì Nam Ức Tịnh đã lướt qua nàng ta mấy bước rồi, nàng ta nhanh chóng đuổi theo Nam Ức Tịnh, bắt được cánh tay của nàng mà oán hận nói “Nam Ức Tịnh, ngươi dám giết ta? Chẳng lẽ ngươi không sợ Thần Dật biết được sẽ ghét ngươi sao?”

 

Cánh tay Nam Ức Tịnh bị Đường Thiên nắm lấy, không thể không ngừng lại, nàng quay đầu lạnh lùng liếc mắt nhìn Đường Thiên Thiên, cười nói “Câu trả lời này ngươi nên hỏi lại chính ngươi đi. Ta dám cam đoan, nếu ngươi dám động đến ta lần nữa, Thần Dật nhất định sẽ giết ngươi.”

 

“Ngươi nói láo! Rõ ràng Thần Dật đã đồng ý với phụ thân sẽ chăm sóc ta, hắn sẽ không giết ta!” Đường Thiên Thiên bị lạnh lẽo trong mắt Nam Ức Tịnh nhìn mà trong lòng hoảng hốt, thấy được bình tĩnh trong mắt nàng thì không khỏi càng tức giận. Nàng ta không tin Nạp Lan Thần Dật sẽ thật sự giết nàng ta, từ bé đến lớn, nàng không biết đã trêu chọc bao nhiêu rắc rối rồi nhưng Nạp Lan Thần Dật cũng chưa từng phạt nàng cái gì. Bây giờ cũng sẽ giống như vậy thôi.

 

“Vậy sao?! Vậy ngươi có thể thử xem.” Nụ cười trên môi Nam Ức Tịnh chưa từng tắt, lạnh nhạt nhìn Đường Thiên Thiên, cũng gỡ tay nàng ta ra rồi rời khỏi mà chưa từng quay đầu lại.

 

Đường Thiên Thiên nhìn bóng lưng Nam Ức Tịnh mà trong lòng hiện lên sợ hãi và oán hận vô cùng sâu. Nàng ta thực sự hận không thể giết Nam Ức Tịnh, nữ tử cướp đi tất cả sủng ái của Nam Ức Tịnh. Nhưng nếu như nàng ta thực sự giết nàng, nhất định Nạp Lan Thần Dật sẽ động thủ với nàng ta sao.

 

Nàng ta còn nhớ rõ ngày đó, ánh mắt Nạp Lan Thần Dật nhìn nàng ta lại lạnh lẽo thấu xương như vậy, hắn nói “Đường Thiên Thiên, ngươi làm việc gì ta cũng không quản, cũng có thể dễ dàng tha thứ. Nhưng chỉ một điều này thôi, nếu ngươi dám động đến Nam Ức Tịnh, ta tuyệt đối sẽ không tha thứ.”

 

Hắn lại có thể lạnh lùng mà kiên định nói như vậy, nhưng mà lạnh lùng kiên quyết của hắn lại càng làm nàng ta oán hận sâu hơn. Tại sao, rốt cuộc Nam Ức Tịnh có cái gì tốt chứ, đáng cho hắn làm như vậy?!

 

Nàng chính là muốn giết Nam Ức Tịnh, nàng thực sự muốn nhìn, có phải hắn sẽ vì Nam Ức Tịnh mà làm trái chuyện đã đồng ý với phụ thân không, hắn đã từng thề trước khi phụ thân mất rằng sẽ vĩnh viễn chăm sóc nàng ta, nàng ta không tin, hắn sẽ thực sự giết mình. (Editor: Chị là nữ phụ ác độc não tàn rồi, có rất nhiều cách không cần chết nhưng còn khổ sở hơn chết. Nếu anh Dật không đủ tàn nhẫn thì sao có thể làm chủ nhân bốn nước chứ, chỉ có mình chị Ức Tịnh mới đáng để ảnh yêu thương hà, ngốc quá đi.)

 

Lạnh lùng nhìn hướng Nam Ức Tịnh rời đi, tay đang nắm chặt trong tay áo nhẹ thả lỏng, Đường Thiên Thiên nhìn thoáng qua đằng sau, lạnh lùng kêu “Mạc Dạ!”

 

“Có thuộc hạ.” Mạc Dạ xuất hiện từ bóng tối, cung kính nói với Đường Thiên Thiên.

 

“Độc Quỳnh Hoa đã nghiên cứu chế tạo xong chưa? Hiện tại ta lập tức muốn dùng!” Đường Thiên Thiên gần như là điên cuồng nói.

 

Mạc Dạ nhìn khuôn mặt của Đường Thiên Thiên dưới trăng có chút vặn vẹo mà không khỏi có chút tiếc hận, nhưng hắn vẫn cúi đầu đáp “Đã nghiên cứu chế tạo xong. Thuộc hạ sẽ đi lấy ngay.”

 

 

 

Chương 87: Tâm tư ngoan độc!

 

Editor: Mèo (meoancamam)

 

Hách Liên Nghi Huyên mặc váy ngắn màu xanh nhạt vô cùng xinh xắn, búi tóc cài một cây trâm đơn giản sinh động, vui vẻ kéo tay Nam Ức Tịnh nhảy nhót nói “Sơn trang Thiên Thần gia quả nhiên rất đẹp, đại hội võ lâm lần này, chúng ta phải đi dạo thật vui mới được!”

 

Nam Ức Tịnh bị tâm trạng vui vẻ của Hách Liên Nghi Huyên lây sang mà cũng nở nụ cười, đi lên trước cùng Hách Liên Nghi Huyên. Nạp Lan Thần Dật đi bên cạnh Nam Ức Tịnh chỉ nở nụ cười nhàn nhạt không nói gì.

 

Khi mấy người đến sơn trang thì ngoài cửa đã có rất nhiều nhân sĩ giang hồ nhốn nha nhốn nháo chen chúc đi vào. Liễu Tử Hạc mặc áo trắng phất phới trong gió trông trong trẻo mà lạnh nhạt, kiêu ngạo, không nhìn ra dáng vẻ chật vật bị thương đêm qua chút nào. Khi nhìn thấy Nam Ức Tịnh thì đôi mắt hơi hơi sáng lên, tiếp đó lạnh lùng xoay người bước vào sơn trang.

 

Thiên Thần cũng đã đứng trước cửa sơn trang nghênh đón các vị nhân sĩ giang hồ, nhìn thấy đoàn người Nam Ức Tịnh đang đến gần thì liền tươi cười đón chào, trên khuôn mặt tinh tế nho nhã nở nụ cười có mấy phần bất cần đời, nhíu mày trêu ghẹo “Trông tâm trạng Huyên muội muội rất tốt, có phải lại nghĩ đến có thể chơi đùa trong này rồi không?”

 

Hách Liên Nghi Huyên bị Thiên Thần thoáng cái đã nói trúng suy nghĩ trong đầu mà không khỏi đỏ mặt cười cười. Thiên Thần cũng là một người tính cách quái đản, sơn trang được thiết kế vô cùng độc đáo, cũng có rất nhiều đồ chơi hay. Thế nhưng mỗi lần Hách Liên Nghi Huyên đi qua Bắc Mạc cũng đều đi cùng hoàng thất Tây Nhạc, bởi vậy mà cũng không được chơi thoải mái. Rốt cuộc lần này cũng có thể chơi đến vui vẻ, đương nhiên nàng vô cùng vui sướng rồi.

 

“Nếu đã đến đây rồi đương nhiên muốn chơi thật vui vẻ. Ngươi cũng phải tiếp đãi ta thật tốt đấy.” Hách Liên Nghi Huyên lôi kéo Nam Ức Tịnh đi lên trước, cũng nói với Thiên Thần.

 

Thiên Thần cưng chiều nhìn thoáng qua Hách Liên Nghi Huyên, lại nâng mắt sâu sắc nhìn Nam Ức Tịnh cùng Nạp Lan Thần Dật, có ý tứ cười nói “Người tới là khách, tất cả người đến, ta đều tiếp đón vô cùng tốt.”

 

Nạp Lan Thần Dật nghe Thiên Thần nói thì chỉ hơi hơi gật đầu với hắn sau liền cùng lúc đi vào với Nam Ức Tịnh. Nam Ức Tịnh đi chưa được mấy bước đã cảm thấy có một ánh mắt ác độc nhìn mình, nàng không khỏi nhíu mày nhìn lại thì liền thấy được vẻ mặt Đường Thiên Thiên oán hận nhìn mình, trong oán hận lại có vài phần đắc ý.

 

Nam Ức Tịnh không muốn để ý đến Đường Thiên Thiên nên liền giả vờ như không nhìn thấy. Nhưng Đường Thiên Thiên lại không thức thời đi tới, một mùi hương từ trên người nàng ta tỏa ra khiến cho Nam Ức Tịnh chán ghét cau mày, Hách Liên Nghi Huyên bên cạnh cũng vô cùng bất mãn.

 

Dường như Đường Thiên Thiên không chú ý tới, môi nàng nở ra nụ cười tươi rói, nhìn Nạp Lan Thần Dật nói “Thần Dật, sơn trang này thật lớn, ta không quen thuộc lắm, ngươi có thể dẫn ta đi không?”

 

“Nếu ngươi không biết đường có thể để Thiếu chủ dẫn ngươi đi, tin tưởng hắn sẽ tiếp đãi ngươi thật tốt.” Nạp Lan Thần Dật nghe Đường Thiên Thiên nói, vẻ mặt ôn hòa nhìn nàng ta, trong giọng nói lại mang theo nhàn nhạt xa cách.

 

Đường Thiên Thiên nghe lời nói của Nạp Lan Thần Dật mà trong mắt không khỏi lộ ra vài phần tủi thân, tay giấu trong tay áo cũng nắm chặt.  Nàng ta nhìn Nam Ức Tịnh, tươi cười trên môi cũng mang vài phần lạnh lùng, nhanh như chớp liền giương tay cầm lấy tay Nam Ức Tịnh, dường như Nam Ức Tịnh không ngờ Đường Thiên Thiên sẽ có hành động như vậy mà không kịp né tránh, đành phải đưa tay bắt lấy tay nàng ta.

 

Đương Thiên Thiên bị Nam Ức Tịnh bắt được tay nhưng vẫn không dừng lại hành động điên cuồng của mình, trong mắt nàng ta có vài phần oán độc, lật tay tóm lấy tay Nam Ức Tịnh, mạnh mẽ rạch ra một vết rách trên cánh tay trắng nõn của nàng. Nam Ức Tịnh bị một chiêu của Đường Thiên Thiên cào xước tay, hít sâu một hơi, ánh mắt hơi trầm xuống.

 

Rốt cuộc Đường Thiên Thiên này muốn làm gì?! Chẳng lẽ bị điên rồi sao!

 

“Đường Thiên Thiên, chẳng phải bổn tọa đã nhắc ngươi không cần quá phận sao!” Trên mặt Nam Ức Tịnh tỏ rõ tức giận, trong mắt thoáng qua sát khí, nhìn vết thương sâu hoắm trên tay mà khẽ nhíu mày.

 

Tuy Đường Thiên Thiên hận nàng nhưng cũng sẽ không đến mức phải làm ra hành động điên cuồng như vậy. Nàng ta lại không để ý mặt mũi xuống tay với nàng, chẳng lẽ thật sự chỉ vì muốn đánh nàng một cái cho hả giận sao? Hay là trong đó ẩn giấu âm mưu nào đó? Nhưng miệng vết thương trên tay nàng không biến dạng, nếu như Đường Thiên Thiên hạ độc với nàng thì nàng cũng có thể phát hiện ra chứ.

 

Đường Thiên Thiên nghe Nam Ức Tịnh nói mà tươi cười trên mặt càng trở nên đắc ý, trong đôi mắt đen láy cũng là hả hê, cười nói “Chẳng qua ta chỉ nắm tay ngươi thôi, cũng là quá phận sao?”

 

Nam Ức Tịnh nghe Đường Thiên Thiên nói mà tươi cười trên môi trở nên sắc bén, giương tay cho Đường Thiên Thiên một bạt tai. Nàng dùng lực cũng không nhỏ làm Đường Thiên Thiên đứng không vững, bên má nàng ta liền lập tức sưng lên. Dường như Đường Thiên Thiên không ngờ được mà khó tin nhìn Nam Ức Tịnh “Ngươi… ngươi dám đánh ta?!”

 

Nam Ức Tịnh khinh thường nhìn bên má đã sưng lên của Đường Thiên Thiên, lạnh giọng nói “Đánh ngươi thì sao? Chẳng qua bổn tọa chỉ gạt tay qua mặt ngươi thôi, chẳng lẽ cũng là quá phận?!”

 

Đường Thiên Thiên nghe Nam Ức Tịnh nói mà nhất thời nghẹn họng, lại cảm thấy tức giận cùng oan ức, liền nâng mắt nhìn Nạp Lan Thần Dật. Vốn nàng ta muốn mở miệng để Nạp Lan Thần Dật xử lý giúp nàng ta, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng như được kết băng đó thì chỉ cảm thấy tất cả lời muốn nói như bị nghẹn lại cổ họng.

 

Còn chưa kịp nói ra oan ức của mình thì liền nghe thấy giọng nói lạnh lùng vô tình của Nạp Lan Thần Dật “Thiên Thiên. Ta đã nói với ngươi, chuyện khác thì dù cho ngươi có náo loạn như thế nào ta cũng không để ý. Nhưng nếu ngươi còn dám tổn thương Nam Ức Tịnh, ta tuyệt đối sẽ không hạ thủ lưu tình!”

 

Đường Thiên Thiên nghe được lời nói dứt khoát của Nạp Lan Thần Dật mà chỉ cảm thấy uất ức vô cùng. Trước kia rõ ràng không phải như vậy, trước kia dù cho Nạp Lan Thần Dật có xa cách với nàng ta nhưng vẫn vô cùng ôn hòa, đã bao lâu rồi chưa từng quát nàng ta, bao lâu rồi lại lạnh lùng đối đãi nàng ta như vậy?

 

Toàn bộ đều do Nam Ức Tịnh, đều do Nam Ức Tịnh xuất hiện thì Nạp Lan Thần Dật mới có thể đối xử với nàng ta như vậy. Nhưng mà rất nhanh thôi Nam Ức Tịnh sẽ không còn, nàng ta cũng không tin Nam Ức Tịnh trúng độc Quỳnh Hoa mà vẫn không chết! Nàng ta không chỉ muốn Nam Ức Tịnh chết mà còn muốn nàng chết không còn chút kiêu ngạo, vô cùng thống khổ.

 

Nàng ta muốn Nạp Lan Thần Dật nhìn thấy như vậy sẽ không chịu nổi Nam Ức Tịnh, cho chàng biết nàng ta mới chính là nữ nhân thích hợp nhất! Trong lòng Đường Thiên Thiên nghĩ vậy, trong mắt liền hiện lên oán độc cùng điên cuồng.

 

Nhưng khi nàng ta nhìn đến ánh mắt lạnh lùng của Nạp Lan Thần Dật, nàng ta lại bỗng nhớ đến lời Nam Ức Tịnh đã nói với mình. Nếu nàng ta thực sự dám giết nàng, nhất định Nạp Lan Thần Dật cũng sẽ giết nàng ta. Thật sự sẽ như vậy sao? Trước kia nàng ta luôn ỷ vào lời hứa của Nạp Lan Thần Dật với phụ thân sẽ chăm sóc nàng ta mà luôn tùy hứng, Nạp Lan Thần Dật cũng luôn bao dung bản thân, nhưng hiện giờ lần đầu tiên nàng ta lại không nắm rõ được.

 

Nàng ta cắn môi, trong mắt hiện lên kiên định cùng dứt khoát, dù sao chuyện cũng đã làm, dù cho nàng ta có hối hận cũng không còn kịp. Bởi vì độc Quỳnh Hoa vốn không có thuốc giải.

 

Nhìn Đường Thiên Thiên xoay người rời khỏi mà Nam Ức Tịnh không khỏi nheo mắt, trực giác nói cho nàng biết, vừa rồi Đường Thiên Thiên vô duyên vô cớ ra tay với nàng tuyệt đối không đơn giản là muốn đánh nàng một cái cho hả giận, trong này nhất định có âm mưu nào đó.

 

“Làm sao không? Có đau không?” Nạp Lan Thần Dật nhìn vết thương trên tay Nam Ức Tịnh mà trong đôi mắt đen tuyền xẹt qua một chút trầm mặc, còn chứa đầy thương tiếc.

 

Nếu không phải hắn từng đồng ý với phụ thân Đường Thiên Thiên sẽ chăm sóc nàng ta thì chỉ bằng việc Đường Thiên Thiên dám ra tay với Nam Ức Tịnh, hắn đã phế nàng ta rồi.

 

“Không sao đâu, đừng lo lắng. Chỉ là vết thường nhỏ mà thôi.” Nam Ức Tịnh thấy được tự trách trong mắt Nạp Lan Thần Dật, nàng cũng hiểu rõ Nạp Lan Thần Dật khó xử, không khỏi dịu dàng an ủi.

 

Miệng vết thương rất nhanh đã khép lại. Cũng không nhìn thấy chút manh mối nào nên Nam Ức Tịnh cũng từ từ bỏ qua chuyện này, chuyên tâm đối phó với tuyển chọn Minh chủ Võ lâm.

 

Tuyển chọn Minh chủ Võ Lâm đương nhiên là dựa theo khả năng võ công mà lựa chọn Minh chủ. Khi tuyển chọn Minh chủ Võ Lâm thì sẽ có lôi đài được chuẩn bị sẵn ở sơn trang Thiên gia. Nhân sĩ võ lâm đều có thể luận võ trên lôi đài, hai người thi đấu, thắng năm trận sẽ tiến vào đợt tỷ thí thứ hai.

 

Nam Ức Tịnh lười nhác nhìn mấy cuộc tỷ thí, vén lên áo đỏ, cả người bay vút lên lôi đài. Tay áo đỏ rực của nàng bay trong không trung, khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành cùng dáng người duyên dáng tạo ra từng đợt âm thanh hút khí, tất cả mọi người đều si mê mà sợ hãi nhìn Nam Ức Tịnh, nhao nhao nghị luận bên dưới.

 

“Đây là Cung chủ Ma Cung Quỳnh Lạc nha, dáng vẻ thực sự xinh đẹp! Trước kia nàng ấy đều che mặt, ta còn tưởng trông khó coi lại không ngờ xinh đẹp như vậy!”

 

“Cũng đúng nha. Nhưng đều nói nữ nhân có bề ngoài càng đẹp thì nội tâm càng độc, ta thấy lời này ngược lại ở trên người nàng ta rất thích hợp.”

 

Nam Ức Tịnh đứng trên lôi đài, nghe phía dưới xì xào bàn tán mà trên mặt hiện lên không quan tâm, môi nàng nở nụ cười kiêu ngạo không thèm kiềm chế, lạnh giọng nói “Muốn so chiêu cùng bổn tọa thì đều lên đi. Bổn tọa không muốn đánh năm lần, lãng phí thời gian.”

 

Nam Ức Tịnh thờ ơ nói nhưng lại tạo ra một đợt sóng sôi sục. Ý tứ trong lời này của nàng là muốn một mình đấu với năm người sao? Quy tắc trận đấu chỉ nói một người có thể đấu với năm người, cũng không quy định nhất định phải đấu năm lần, Nam Ức Tịnh làm như vậy cũng không tính là không tuân theo quy định.

 

Thế nhưng người tham gia đại hội võ lâm cũng không phải hạng thường, đương nhiên cũng thực sự có vài phần bản lãnh. Nam Ức Tịnh như vậy không khỏi quá mức càn rỡ đi, chẳng lẽ nàng không sợ bị thua sao?

 

Mọi người không khỏi đánh giá lại Nam Ức Tịnh, họ đã thấy được dung nhan tuyệt mỹ cùng kiêu ngạo không thèm kiềm chế của nàng, trong đôi mắt đen tuyền là ý cười khinh thường cùng không kiên nhẫn, giống như nàng vốn không để đám người bọn họ vào mắt.

 

Vốn những nhân sĩ giang hồ này không muốn ra tay với Nam Ức Tịnh, dù sao võ công Cung chủ Ma Cung cao bao nhiêu ai ai cũng biết đến, nhưng nếu Nam Ức Tịnh nói lời như vậy hiển nhiên đã có người ngồi không yên rồi.

 

Có người tâm cao khí ngạo (*) bị Nam Ức Tịnh khinh thường, cũng có người muốn mượn trận đấu lấy nhiều đánh ít này có cơ hội thắng Nam Ức Tịnh để nổi danh. Nam Ức Tịnh chỉ nhàn nhạt liếc năm người trước mắt, nhìn trong mắt vẻ mặt của mấy người này, trên môi là nụ cười rét lạnh.

 

(*) Tâm cao khí ngạo : chỉ thái độ ngạo mạn kiêu căng, tự cho bản thân tài trí hơn người; trong lòng tự cho mình là giỏi mà khí thế cũng vô cùng kiêu căng, không coi ai ra gì.

 

Muốn đè xuống lòng hăng hái của nàng, hay muốn mượn cơ hội thắng nàng lấy danh tiếng? Ha ha, chỉ sợ bọn họ đều tính toán nhầm rồi. Nàng muốn bọn họ hối hận khi đạp lên lôi đài này.

 

Vẻ mặt của năm người đứng trước mặt Nam Ức Tịnh không giống nhau, một đám cầm vũ khí trong tay giống như đang đợi Nam Ức Tịnh ra tay trước. Nhưng Nam Ức Tịnh chỉ đứng nơi đó, cười như không cười nhìn bọn họ, giống như nàng vốn khinh thường ra tay trước với bọn họ.

 

Năm người kia đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng cũng có người nhịn không được dẫn đầu ra chiêu. Nam Ức Tịnh chỉ lạnh lùng liếc mắt nhìn một cái, khiến cho người nọ chỉ cảm thấy bản thân giống như rơi xuống hầm băng, không ai thấy rõ Nam Ức Tịnh đã làm gì, chỉ nhìn thấy dáng người duyên dáng của nàng nhẹ nhảy lên, giống như đang khiêu vũ, một dải tơ lụa màu đỏ bay ra từ cổ tay áo nàng.

 

Tơ lụa bay lượn theo gió, tạo ra một độ cong cực đẹp trong không trung, cả người Nam Ức Tịnh khẽ xoay một vòng trên lôi đài, tơ lụa đỏ đã được nàng thu lại vào cổ tay áo rất nhanh, bên môi nàng vẫn là nụ cười nhàn nhạt nhưng năm người vừa nãy vẫn đứng trước mặt nàng đều ngã sõng soài trên đất.

 

Trên cổ năm người đều có một vết thương cực kỳ nhỏ, thế nhưng máu cũng không hề chảy ra một giọt. Mọi người nhìn thấy không khỏi phát run.

 

Qúa nhanh rồi. Đây phải là thân pháp nhanh như thế nào, tu vi phải cao ra sao mới có thể chỉ dùng một chiêu liền hạ gục năm tên cao thủ, mà còn giống như Nam Ức Tịnh có thể có dáng vẻ không quan tâm nhiều như vậy.

 

Cung chủ Ma Cung võ công cao cường, vô cùng tàn nhẫn, quả nhiên đều không phải nói bừa.

 

Lúc này Liễu Tử Hạc cũng thắng trận đi vào tỷ thí cuối cùng, khi hắn thấy một màn này thì không khỏi nhíu mày, không đồng ý nhìn Nam Ức Tịnh. Vì sao nàng phải ra tay lấy mạng bọn họ, võ công của nàng cao hơn nhiều so với bọn họ, đánh bại bọn họ mà không thương tổn tính mạng vốn không phải việc khó.

 

“Cung chủ cần gì phải ra tay lấy mạng bọn họ?” Liễu Tử Hạc ngăn cản bóng dáng muốn rời đi của Nam Ức Tịnh, chất vấn nàng.

 

Nam Ức Tịnh thoáng nhíu mày, giống như có chút giễu cợt nhìn Liễu Tử Hạc, chậm rãi nói “Cho tới giờ đao kiếm luôn không có mắt, nếu đã lên lôi đài liền không quan tâm sống chết được rồi. Ngươi cũng nhìn thấy, vừa rồi bọn họ vừa ra chiêu, chiêu nào không phải sát chiêu? Ngươi nói, bọn họ muốn giết bổn tọa, chẳng lẽ bổn tọa phải nhân nhượng tha bọn họ?”

 

Thực sự nàng có thể thả bọn họ một con đường sống nhưng vì sao nàng phải làm như vậy? Những người này đều là những kẻ tâm thuật bất chính (*), chết không luyến tiếc. Huống chi bọn họ còn muốn lấy mạng nàng, như vậy nàng cũng chẳng có lý do để nương tay.

 

(*) Tâm thuật bất chính : nghĩa xấu, chỉ những người bụng dạ khó lường, có rắp tâm xấu. Mưu tính sâu không lường được lại tính toán tỉ mỉ, biểu hiện ra ngoài che giấu rất tốt, bình thường khó có thể phân biệt được.

 

Hôm nay bởi vì nàng có võ công cao cường mới có thể lấy một địch năm giết bọn họ, nếu như võ công nàng không bằng bọn họ, chẳng lẽ hôm nay bọn họ cũng sẽ không muốn mượn việc giết nàng để nổi danh sao? Nếu đã có suy nghĩ tham lam không nên có như vậy thì sẽ vì bản thân mà trả giá thôi!

 

Liễu Tử Hạc nghe được lời nói lạnh lùng vô tình của Nam Ức Tịnh, trực giác muốn phản đối nàng nhưng khi nhìn thấy đôi mắt trong suốt kia, hắn lại chẳng thể phản bác nàng. Dường như toàn bộ đạo lý bình thường ở trước mặt nàng đều không thể nói được, đôi mắt trong trẻo mà nhìn rõ việc đời lạnh bạc như vậy khiến cho tất cả những lời nói chính nghĩa của hắn đều không ra khỏi miệng được.

 

Hắn chỉ có thể nhìn théo dáng người trong trẻo mà lạnh lùng ấy nhanh chóng đi xa, nhưng Nam Ức Tịnh đi không được vài bước bỗng cảm thấy choáng váng hoa mắt, một cảm giác khô nóng dâng lên. Sắc mặt Nam Ức Tịnh trắng bệch, nàng lập tức vươn tay chặn lại yếu huyệt của mình, muốn gắng sức đi tiếp nhưng lại cảm thấy cả người vô lực.

 

Dường như tất cả sức lực như bị tháo nước mà biến mất trong nháy mắt, chỉ cảm thấy cả người đều khô nóng, giống như vô cùng ham muốn thứ gì đó. Nam Ức Tịnh lập tức phản ứng kịp biết bản thân bị trúng độc, hơn nữa còn là mị dược vô cùng âm độc.

 

Nhưng nàng đã sớm luyện ra bản lãnh vừa nghe liền biết đối với độc dược rồi, mà bình thường nàng cũng vô cùng cẩn thận, làm sao có thể trúng độc? Mà nhìn mị dược này, dường như cũng không đơn giản như mị dược thông thường.

 

Trong đầu đột nhiên lướt qua hình ảnh ngày hôm qua Đường Thiên Thiên bỗng nhiên không khống chế được mà làm ra hành động điên cuồng, Nam Ức Tịnh lập tức hiểu được. Mắt nàng hiện lên cảm xúc lạnh giá, nhưng thân thể vẫn không chống đỡ được mà ngã xuống.

 

Cảm giác được được lý trí dần mất đi, Nam Ức Tịnh vội vàng nắm chặt tay để cho bản thân nhanh chóng tỉnh táo, nàng dốc sức muốn đi tiếp nhưng chân giống như bị đúc bằng chì chẳng thể di chuyển.

 

“Cung chủ? Ngươi bị làm sao vậy?” Liễu Tử Hạc buồn chán không nói lại được lời nào với Nam Ức Tịnh, nhưng khi nhìn theo Nam Ức Tịnh dời đi lại nhìn thấy nàng dựa vào bên đường, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, trên trán mịn màng cũng chảy mồ hôi trông vô cùng thống khổ, không khỏi quan tâm hỏi thử.

 

Nam Ức Tịnh mơ mơ màng màng nhìn ra là Liễu Tử Hạc, nàng liều mạng dùng hết sức lực cuối cùng bắt lấy ống tay hắn, hết sức nói “Mang ta đi tìm Thần Dật.”

 

Nói xong Nam Ức Tịnh liền chống đỡ không nổi mà cả người ngã xuống đất, cảm giác khô nóng trong cơ thể giống như lửa thiêu không ngừng dâng lên. Nam Ức Tịnh liều mạng nhịn xuống cảm giác này, nhưng nàng càng nỗ lực chống cự, cảm giác này lại càng sâu sắc, sức lực trong cơ thể nàng cũng hao mòn rõ rệt.

 

Liễu Tử Hạc nhìn Nam Ức Tịnh ngã xuống trước mặt mình thì trong lòng không khỏi run rẩy. Mặc kệ rốt cuộc nàng là nữ tử như thế nào, nhưng nàng chắc chắn là nữ tử kiên cường nhất hắn từng gặp. Đến nàng cũng không chống đỡ được, rốt cuộc là loại độc gì đây?

 

Nhìn Nam Ức Tịnh vô cùng thống khổ lại vẫn quật cường như cũ, Liễu Tử Hạc chỉ cảm thấy vô cùng thương tiếc. Nguyên nhân hắn đối với nàng đã vô cùng chú ý cùng trách móc, tất cả chỉ bởi vì một lần thoáng nhìn thấy bên ngoài Tử Trúc Lâm kia, nàng đã đi vào tim hắn.

 

Ôm Nam Ức Tịnh từ trên mặt đất lên, Liễu Tử Hạc nhíu mày, hắn không hề hiểu y thuật nên đành phải dựa theo lời Nam Ức Tịnh nói, mang nàng quay lại tìm Nạp Lan Thần Dật.

 

Một giây kia khi Nạp Lan Thần Dật nhín thấy Nam Ức Tịnh, đôi mắt đen láy luôn trấn định cũng hiện lên cảm xúc kinh hoảng, nhanh chóng bắt mạch cho Nam Ức Tịnh, nhưng mạch tượng của Nam Ức Tịnh vô cùng kỳ lạ giống như trúng độc nhưng độc này hắn lại chưa từng nhìn thấy.

 

Thuở nhỏ Nạp Lan Thần Dật đã trúng kỳ độc, tự nhận bản thân không hề yếu kém y thuật, nhất là độc dược lại càng tinh thông. Nhưng ngay cả hắn cũng không biết đây là loại độc gì, mà Nam Ức Tịnh một mình nàng cũng vô cùng hiểu rõ độc dược, làm sao có thể dễ dàng mắc bẫy?

 

Xem ra người hạ độc nhất định vô cùng thông thạo đối với độc dược. Dường như chỉ trong nháy mắt, Nạp Lan Thần Dật đã nghĩ tới Đường Thiên Thiên.

 

Nàng ta lại có thể hạ độc với Nam Ức Tịnh! Nàng ta thực sự quên hết lời cảnh báo của Nạp Lan Thần Dật lên tận chín tầng mây.

 

Nạp Lan Thần Dật vươn tay điểm hết tất cả huyệt đạo của Nam Ức Tịnh, sau khi để nàng nuốt xuống một viên Giaỉ Độc Hoàn có thể giảm bớt độc tính liền nói với Liễu Tử Hạc “Phiền ngươi thay ta trông chừng nàng ấy, ta lập tức quay lại.”

 

Tuy Nạp Lan Thần Dật không hề quen thân với Liễu Tử Hạc nhưng vẫn tin tưởng được nhân phẩm của Liễu Tử Hạc.

 

Ngăn lại độc tính xâm nhập vào Nam Ức Tịnh, Nạp Lan Thần Dật liền nhanh chóng ra khỏi cửa tìm Đường Thiên Thiên. Trong mắt Nạp Lan Thần Dật ngập tràn sát ý âm u, nếu như Nam Ức Tịnh xảy ra điều gì, nhất định sẽ lập tức giết chết Đường Thiên Thiên!

 

Lời editor: Mọi người thấy nên gọi Nạp Lan Thần Dật là gì? Là hắn hay chàng? Tại anh Dật là nam chính có tem chống hàng giả 100%, chẳng may nhầm với nam phụ thì oan ức anh ấy quá ha, comment phía dưới cho mình biết nhé~!

 

Chương 88: Một mạng đổi một mạng

 

Editor: Mèo (meoancamam)

 

Khi Nạp Lan Thần Dật tìm được Đường Thiên Thiên thì nàng ta đang ngồi trong sân ngắm hoa, vẻ mặt thong dong kiêu ngạo dường như đang vô cùng vui vẻ.

 

Nạp Lan Thần Dật ba bước cũng thành một bước đi đến trước mặt Đường Thiên Thiên liền bắt được cánh tay nàng ta, nhấc cả người nàng ta ra khỏi ghế. Đôi mắt chàng lạnh lùng, lời nói ra cũng không còn ôn hòa như cũ mà là lạnh lẽo thấu xương, phun ra từng chữ một “Có phải ngươi hạ độc Ức Tịnh không?!”

 

Đường Thiên Thiên đang nghĩ hôm nay chắc hẳn độc hạ xuống Nam Ức Tịnh cũng sẽ phát tác rồi, trong lòng càng nghĩ càng vui vẻ. Bỗng dưng cả người bị nhấc lên, nàng ta đang định tức giận lại thấy đó là Nạp Lan Thần Dật, khi muốn nói chuyện với chàng lại bị hung hăn ném sang một bên, lạnh lùng chất vấn.

 

Đường Thiên Thiên nhìn đôi mắt phủ đầy mây đen của Nạp Lan Thần Dật mà không khỏi sợ hãi. Nàng ta chưa từng nhìn thấy Nạp Lan Thần Dật như thế này, nàng ta luôn thấy chàng với vẻ mặt ôn hòa như ngọc, mặc kệ chuyện có lớn ra sao cũng không thể đả động chút cảm xúc của chàng.

 

Thậm chí nàng từng chính mắt mình nhìn thấy Nạp Lan Nhược Phong mắng chàng là con ma ốm, kẻ vô dụng nhưng vẻ mặt chàng vẫn là lạnh nhạt trong trẻo như trước, chưa từng thay đổi chút nào. Nhưng hiện tại người đứng trước mặt nàng lại đáng sợ như vậy, cả người đều bao phủ bởi khí thế lạnh lùng nghiêm nghị, giống như người từ địa ngục cửu u đi ra vậy.

 

Trong lòng không khỏi có chút sợ hãi nhưng nàng ta vẫn ra vẻ bình tĩnh nói, “Hạ độc gì chứ? Thần Dật, tại sao chàng có thể oan ức ta như vậy?”

 

Đôi mắt của Nạp Lan Thần Dật lợi hại như thế nào, làm sao kinh hoảng của Đường Thiên Thiên trong nháy mắt đó lại trốn được ánh mắt chàng. Chàng nhìn Đường Thiên Thiên, giọng điệu lạnh lùng không mang chút dịu dàng, nói “Ta biết độc này là ngươi hạ. Bây giờ lập tức đưa giải dược ra đây! Nếu không ta cũng không khách sáo với ngươi!”

 

Dường như Đường Thiên Thiên không ngờ Nạp Lan Thần Dật có thể hung ác với nàng ta như vậy mà không khỏi vừa tủi thân vừa tức giận, nàng ta không cam lòng bị yếu thế mà trừng mắt với Nạp Lan Thần Dật, tức tối nói “Chàng không khách sáo với ta? Chàng có thể không khách sáo với ta! Chẳng lẽ chàng đã quên chuyện mình hứa với phụ thân sao?! Nạp Lan Thần Dật, chàng có thể đối xử với ta như vậy sao!”

 

Đối với Đường Thiên Thiên lên án, Nạp Lan Thần Dật chỉ có sự hờ hững, trong đôi mắt đen tuyền là nôn nóng, chàng bắt lấy cánh tay Đường Thiên Thiên, nói “Ta từng nói sẽ trông chừng ngươi, nhưng cũng đã từng nói với ngươi, đừng động đến Nam Ức Tịnh! Đối với ta, nàng quan trọng hơn mọi thứ trên đời này, gồm cả tính mạng của ta! Cho nên nếu như nàng ấy xảy ra chuyện gì không tốt, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi. Cho dù là làm trái lời thề với sư phụ, ta cũng không hối tiếc.”

 

“Ha ha ha ha ha! Nạp Lan Thần Dật, rốt cuộc Nam Ức Tịnh có gì tốt lại đáng để chàng vì nàng ta như vậy?!” Đường Thiên Thiên nghe Nạp Lan Thần Dật nói mà tuyệt vọng dâng lên trong lòng, dứt khoát bình nứt không sợ bể nói với Nạp Lan Thần Dật “Đúng! Là ta hạ độc đấy, mà căn bản độc này cũng không có giải dược! Nam Ức Tịnh nàng ta chết chắc rồi! Có bản lĩnh thì chàng giết ta đi!”

 

Nạp Lan Thần Dật nghe Đường Thiên Thiên nói mà chỉ cảm thấy trong phút chốc cả người sắp đứng không vững. Đầu óc chỉ còn câu nói kia của Đường Thiên Thiên vờn quanh “Mà căn bản độc này cũng không có giải dược! Nam Ức Tịnh nàng ta chết chắc rồi!”

 

Không. Chàng tuyệt đối sẽ không cho phép Nam Ức Tịnh xảy ra chuyện gì!

 

Đôi mắt đen láy của Nạp Lan Thần Dật hiện lên cảm xúc dứt khoát, chàng chậm rãi giương mắt nhìn Đường Thiên Thiên, ánh mắt kia không khác Tu La lấy mạng người, môi mỏng phun ra từng chữ băng giá “Ta hỏi ngươi lần cuối cùng, thật sự không có giải dược?”

 

Đường Thiên Thiên bị Nạp Lan Thần Dật nhìn như vậy thì chỉ cảm thấy cả ngươi như rơi vào hầm băng, trái tim triệt để lạnh giá. Nàng ta không khỏi có chút hoảng loạn, giờ phút này nàng ta hiểu được vô cùng rõ ràng, nếu như Nam Ức Tịnh thực sự chết, chỉ sợ nàng ta cũng không sống được.

 

Thì ra Nam Ức Tịnh đã nói đúng. Nếu nàng xảy ra chuyện gì, quả thực Nạp Lan Thần Dật sẽ không bỏ qua cho nàng ta. Nàng ta vẫn cho là Nạp Lan Thần Dật xem trọng lời thề, nói là làm nhưng nàng ta lại bỏ quên rằng tính mạng Nam Ức Tịnh đối với chàng còn quan trọng hơn hết thảy những thứ khác, đương nhiên cũng hơn cả nguyên tắc và tín ngưỡng của bản thân chàng.

 

Chàng có thể vì nàng mà buông tha không cần thiên hạ này, huống chi đây chỉ là một lời hứa.

 

Cho dù nội tâm là sợ hãi nhưng Đường Thiên Thiên vẫn không chịu yếu thế nhìn Nạp Lan Thần Dật, dường như vẫn muốn vì tình cảm của bản thân mà ngoan tuyệt tranh đoạt, nàng ta nói “Dù chàng có hỏi đi hỏi lại thì vẫn chỉ có đáp án này. Độc Quỳnh Hoa này vốn không có giải dược! Nạp Lan Thần Dật, chẳng lẽ chàng thật sự có thể giết ta vì ả ta sao?”

 

Nạp Lan Thần Dật nghe được lời nói của Đường Thiên Thiên, trong mắt xoẹt qua tuyệt vọng, ánh mắt nhìn Đường Thiên Thiên cũng không còn độ ấm giống như đang nhìn một xác chết, tay chàng bóp chặt chiếc cổ mảng khảnh của Đường Thiên Thiên, không chút lưu tình chậm rãi bóp nghẹt, cả người Đường Thiên Thiên cũng bị nhấc lên từ trên mặt đất.

 

Đường Thiên Thiên bị Nạp Lan Thần Dật bóp cổ, cảm thấy toàn bộ không khí đều bị ngăn cách ở bên ngoài, nàng ta gắng sức hô hấp nhưng không hít vào được chút gì. Mà đôi mắt không chút nhiệt độ nào của Nạp Lan Thần Dật trước mặt nàng ta càng làm cho nàng ta cảm nhận được nghẹt thở cùng tuyệt vọng.

 

Thì ra nàng ta không là cái gì trong lòng của chàng, nếu không phải vì nguyện vọng của phụ thân, sợ là một câu chàng cũng chẳng thèm nói với nàng ta đâu.

 

Mắt thấy Đường Thiên Thiên trong tay Nạp Lan Thần Dật sắp tắt thở, Mạc Dạ ẩn thân một bên liền vội vàng vọt ra muốn ra tay cứu Đường Thiên Thiên, thế nhưng lại bị Nạp Lan Thần Dật nhẹ phẩy tay một cái đã văng sang một bên.

 

Mạc Dạ nhịn không được phun ra một ngụm máu tươi, hắn nhìn Đường Thiên Thiên trong tay Nạp Lan Thần Dật, bất chấp bản thân bị thương, nhanh chóng băng bó vết thương rồi hô “Công tử xin dừng tay! Ta có giải dược! Ta có giải dược độc Quỳnh Hoa!”

 

Nạp Lan Thần Dật nghe Mạc Dạ nói thì bàn tay đang nắm Đường Thiên Thiên mới hơi buông lỏng. Đường Thiên Thiên được Nạp Lan Thần Dật nới lỏng. Cả người nàng ta xụi lơ trên đất, liều mạng hít lấy hít để đến khi nàng ta hít thở thông thoáng liền thấy Nạp Lan Thần Dật kéo Mạc Dạ lên hỏi “Giải dược ở đâu!”

 

Đường Thiên Thiên nhìn thấy mà không khỏi oán hận. Nếu Nạp Lan Thần Dật đối xử với nàng ta vô tình như vậy, dù nàng ta chết cũng không để Nạp Lan Thần Dật được như ý. Dù nàng ta phải chết thì cũng phải kéo Nam Ức Tịnh làm đệm lưng, nàng ta muốn Nam Ức Tịnh phải vạn kiếp bất phục (*), nàng ta muốn Nạp Lan Thần Dật đau khổ cả đời!

 

(*) vạn kiếp bất phục: muôn đời muôn kiếp không trở lại được.

 

Nghĩ tới đây Đường Thiên Thiên liền điên cuồng hô to với Mạc Dạ “Mạc Dạ! Không phải ta đã phân phó khi chế tạo độc Quỳnh Hoa không cần giải dược sao? Chẳng lẽ ngươi làm trái mệnh lệnh của ta?”

 

Mạc Dạ nghe Đường Thiên Thiên nói thì không khỏi rũ mắt. Hắn sớm biết độc dược này là Đường Thiên Thiên muốn dùng để hạ độc Nam Ức Tịnh, nhưng nhìn dáng vẻ Nạp Lan Thần Dật có thể đặt Nam Ức Tịnh trong lòng bàn tay này, nếu như Nam Ức Tịnh xảy ra chuyện gì, làm sao Nạp Lan Thần Dật có thể bỏ qua cho Đường Thiên Thiên?

 

Bởi vậy khi hắn nghiên cứu chế tạo độc Quỳnh Hoa cũng liền để mắt một chút. Thực ra cái này cũng không được tính là giải dược, để giải được độc Quỳnh Hoa thì phải dùng loại máu tinh khiết nhất cùng với nội lực tinh thuần nhất mới có thể chữa khỏi.

 

Mà trong thiên hạ này, nội lực có thể giải được độc Quỳnh Hoa chỉ có công phu truyền thừa của Tử Trúc Lâm. Nhưng Tử Trúc Lâm và Ma Cung xưa nay vẫn không hợp nhau, sao có thể hy sinh vì Nam Ức Tịnh chứ? (Ai nữa, cái anh áo trắng ấy ấy)

 

Bởi vậy, cái gọi là giải dược này chẳng qua là cho Nạp Lan Thần Dật một tia hi vọng, tránh cho Nạp Lan Thần Dật ra tay với Đường Thiên Thiên thôi. Nhưng Đường Thiên Thiên lại không biết được suy nghĩ của Mạc Dạ, nàng ta thấy Mạc Dạ không nói lời nào thì vẻ mặt càng trầm xuống, nói với hắn “Ta mặc kệ ngươi có vụng trộm nghiên cứu giải dược không, hiện tại ta ra lệnh cho ngươi, cho dù như thế nào cũng không thể giao ra giải dược!”

 

“Chủ tử, người tội gì phải làm vậy?” Mạc Dạ nghe Đường Thiên Thiên nói mà không khỏi đau lòng. Chỉ trong bao lâu mà Đường Thiên Thiên từ một thiêu nữ dịu dàng tươi đẹp, nếu không phải làm ra chuyện này, tại sao nàng ta lại có thể trở nên ngoan độc chua ngoa như vậy?

 

Nạp Lan Thần Dạt lạnh nhạt liếc nhìn Đường Thiên Thiên, nói với Mạc Dạ “Nếu ngươi không giao ra giải dược, hôm nay ngươi cùng nàng ta chết đi!”

 

Mạc Dạ nghe vậy, đang muốn nói gì đó liền bị Đường Thiên Thiên ngăn lại, nàng ta nhìn hắn nói “Không được nói! Dù hôm nay ta chết cũng phải kéo được con tiện nhân Nam Ức Tịnh kia chôn cùng!”

 

“Đường Thiên Thien! Ngươi thực sự nghĩ ta sẽ không ra tay sao?” Nạp Lan Thần Dật nghe Đường Thiên Thiên nói, nháy mắt liền nặng nề, gương mặt tuấn tú cũng kết băng.

 

Giờ phút này Đường Thiên Thiên gần như đã trở nên điên cuồng rồi, chỗ nào quan tâm được Nạp Lan Thần Dật nói gì, vẻ mặt nàng ta vặn vẹo cười nói với Nạp Lan Thần Dật “Cho dù chàng có giết ta cũng không cứu được con đĩ kia đâu!”

 

(Editor: Để giúp cảm nhận được rõ nét chị nữ phụ đã đến đường cùng, điên rồi không còn quản lời nói nữa nên từ ngữ có hơi chói tai, bạn đọc thông cảm)

 

“Chủ tử!” Mạc Dạ nhìn sắc mặt Nạp Lan Thần Dật ngày càng u ám, không khỏi vội vàng kêu lên “Đừng nói nữa!”

 

Nhưng Đường Thiên Thiên đâu nghe lọt tai, nàng ta chỉ điên cuồng cười to nhìn Nạp Lan Thần Dật.

 

Nạp Lan Thần Dật vươn tay bóp cổ Đường Thiên Thiên, nói với Mạc Dạ “Nếu ngươi muốn giữ được mạng sống của nàng ta thì liền nói cho ta phương pháp giải độc.”

 

Mạc Dạ nhìn thoáng qua Đường Thiên Thiên đang vùng vẫy, vẻ mặt dứt khoát thì liền biết Đường Thiên Thiên không muốn hắn nói. Nhưng hắn không thể trơ mắt nhìn Đường Thiên Thiên tìm chết, dù cho sau khi hắn nói Đường Thiên Thiên sẽ hận hắn, hắn cũng nhất định phải nói “Thực xin lỗi, chủ tử. Ta không thể trơ mắt nhìn người chết.”

 

Mạc Dạ nói cho Nạp Lan Thần Dật biện pháp giải độc thì bàn tay đang bóp cổ Đường Thiên Thiên của Nạp Lan Thần Dật mới nới lỏng. Dù vậy nhưng hai hàng mày vẫn nhíu lại, cần dòng máu tinh khiết cùng nội lực tinh thuần, nói cách khác người chữa thương giúp Nam Ức Tịnh nhẹ thì toàn bộ võ công bị phế bỏ, nặng thì phải bỏ mạng.

 

Ma Cung và Tử Trúc Lâm vốn là chính tà đối lập, hơn nữa Nam Ức Tịnh vì hắn mà xông Tử Trúc Lâm lấy cắp thánh vật của Tử Trúc Lâm là Tử Trúc Tâm, làm sao người Tử Trúc Lâm có thể ra tay cứu nàng? Biện pháp giải độc này quả thực không khác gì không có cách nào cả.

 

Sau khi Đường Thiên Thiên được Nạp Lan Thần Dật thả ra thì liền nở nụ cười oán độc. Thì ra cách giải độc là như thế này, ha ha, nàng ta không tin Tử Trúc Lâm sẽ nguyện ý giải độc giúp Nam Ức Tịnh, nàng ta thực sự muốn nhìn kỹ dáng vẻ thúc thủ vô sách(*) của Nạp Lan Thần Dật khi thấy Nam Ức Tịnh thống khổ chết. Nếu hắn không thích nàng ta thì nàng ta cũng dứt khoát muốn nhìn hắn không được hạnh phúc!

 

(*) thúc thủ vô sách: bó tay không còn cách nào khác.

 

Nạp Lan Thần Dật nhìn thoáng qua Đường Thiên Thiên, đi đến trước mặt nàng ta, vươn ngón tay thon dài ấn lên người Đường Thiên Thiên phế đi toàn bộ võ công của nàng ta. Trong nháy mắt, Đường Thiên Thiên chỉ cảm thấy tất cả nội lực của mình đều bị rút ra, sắc mặt tái nhợt ngã trên mặt đất.

 

Thế nhưng Nạp Lan Thần Dật cũng không nhìn nàng ta một cái, vẫy tay với người trong góc, lạnh lùng đến tột cùng phân phó Đinh Trúc “Mang nàng ta đến hầm giam Ám Các. Chìa khóa phòng giam cũng hủy đi.”

 

Đường Thiên Thiên nghe Nạp Lan Thần Dật nói vậy, bất chấp bản thân vừa bị phế võ công vẫn còn suy yếu mà điên cuồng hô lớn “Nạp Lan Thần Dật, ngươi không thể đối xử với ta như vậy! Ngươi là kẻ lừa đảo, là người không giữ lời hứa!”

 

Nạp Lan Thần Dật nghe Đường Thiên Thiên nói cũng chỉ lạnh nhạt đi tiếp, quay đầu nhìn một lần cũng không muốn. Nếu không phải vì lời hứa lúc trước, Đường Thiên Thiên có thể toàn mạng như bây giờ? Nhưng nhốt trong hầm giam u tối, chỉ sợ cũng là sống không bằng chết.

 

Hầm giam của Ám Các đều xây dựng bằng thép, cho dù vũ khí có sắc bén đến đâu cũng không bao giờ có thể phá được cửa. Mà khóa trong phòng giam cũng làm từ sắt đen, không có chìa khóa thì cũng chẳng mở được cửa. Nhưng vừa rồi Nạp Lan Thần Dật lại nói hủy đi chìa khóa, đây chẳng khác nào nói cho Đường Thiên Thiên biết cả đời này của nàng ta khó có thể ra khỏi hầm giam rồi.

 

Cả đời bị nhốt trong hầm giam, ám vô thiên nhật (*) như vậy chỉ sợ còn khó khăn hơn được chết thanh thản.

 

(*) Ám vô thiên nhật: Tối đen không thể nhìn được ánh sáng mặt trời. Cũng được hình dung như một thế lực cầm đầu xã hội đen. Ở đây là nghĩa đầu tiên.

 

Mạc Dạ lại phản ứng kịp, bước nhanh đuổi theo Nạp Lan Thần Dật. Nạp Lan Thần Dật dừng bước nhìn Mạc Dạ, từ nhỏ Mạc Dạ đã lớn lên cùng Đường Thiên Thiên, cũng coi như có chút tình bạn nhạt nhòa với hắn, hắn nhìn Mạc Dạ, nhàn nhạt nói “Ngươi nên biết khi ta quyết định thì sẽ không bao giờ thay đổi được.”

 

Mạc Dạ nhìn Nạp Lan Thần Dật, trong mắt có một chút cảm xúc phức tạp, nói “Ta biết. Không phải ta cầu ngươi tha thứ cho chủ tử, ta chỉ muốn đi cùng nàng ấy.”

 

Nạp Lan Thần Dật nhìn Mạc Dạ, quả nhiên Mạc Dạ đối với Đường Thiên Thiên là tình thâm ý trọng. Chỉ tiếc Đường Thiên Thiên lại bị cố chấp của bản thân làm mờ mắt, không thấy được tình cảm chân thành tha thiết ấy. Nạp Lan Thần Dật lạnh nhạt nhìn hắn, nói “Nếu như ngươi thực sự nguyện ý thì liền đi đi. Chỉ là khi vào hầm giam rồi, không còn có thể ra ngoài nữa.”

 

“Chỉ cần có thể bên cạnh nàng ấy, nơi nào cũng được hết.” Mạc Dạ hơi nở nụ cười, nói với Nạp Lan Thần Dật.

 

Nạp Lan Thần Dật cũng không dừng lại mà bước nhanh quay về. Khi đến nơi thì các huyệt đạo bị điểm huyệt cũng không ngăn lại được độc tính phát tác trong người Nam Ức Tịnh nữa, sắc mặt nàng ửng hồng, cả người không ngừng vặn vẹo, vốn đôi mắt trong trẻo cũng dần nhiễm một tầng sắc dục. Nhưng nhìn đến hàng mày nhíu chặt của nàng thì vẫn thấy được, nàng đang gắng hết sức chống lại độc Quỳnh Hoa đang phát tác.

 

Liễu Tử Hạc thấy Nạp Lan Thần Dật trở về liền lập tức nghênh đón, lo lắng hỏi “Thế nào rồi, có tìm được người hạ độc không?”

 

Nạp Lan Thần Dật nhìn vẻ mặt của Liễu Tử Hạc có mấy phần lo lắng, im lặng một chút mới nói với Liễu Tử Hạc “Ta đã trừng trị người hạ độc. Nhưng nếu muốn giải độc này, chỉ có thể cầu Liễu công tử giúp đỡ.”

 

Tuy bề ngoài nhìn Nạp Lan Thần Dạt luôn ôn hòa, dáng vẻ khiêm tốn nhưng trong lòng hắn luôn vô cùng lạnh nhạt kiêu ngạo, muốn hắn nói ra được chữ “cầu” này chỉ sợ khó càng khó.

 

Hắn luôn có thể bày mưu nghĩ kế, chưa bao giờ phải cầu xin người khác giúp đỡ. Hôm nay cho dù là hắn bị trúng độc, chỉ sợ hắn cũng tình nguyện độc chết cũng không muốn cầu Liễu Tử Hạc. Nhưng người bị trúng độc lại là Nam Ức Tịnh, vì cứu nàng, tự trọng, nguyên tắc gì đó đều có thể vứt đi.

 

Dường như Liễu Tử Hạc không ngờ Nạp Lan Thần Dật lại nói với hắn chữ “cầu” này, vội vàng hỏi rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Sau khi biết được phương pháp giải độc, Liễu Tử Hạc liền trầm mặc nhìn Nam Ức Tịnh.

 

Nam Ức Tịnh nhíu chặt mày, dường như đang hết sức đấu tranh với độc Quỳnh Hoa đang phát tác kia. Đôi mắt trong suốt quật cường lúc này lại nhắm chặt, lông mi cong dài cũng run run, không còn tàn nhẫn cùng diễm lệ ngày thường, trái lại có thêm cảm giác khổ sở.

 

Bàn tay giấu trong tay áo cũng nắm chặt, muốn cứu nàng chứ? Cứu nàng cũng có nghĩa hắn có thể chết, cho dù không chết cũng sẽ mất hoàn toàn võ công, trở thành người tàn phế cũng không khác với việc đi chết lắm. Thật sự muốn cứu nàng sao? Muốn cứu yêu nữ Ma Cung này chứ?

 

Lý trí nói cho Liễu Tử Hạc biết hắn không cần phải cứu, cũng không nên cứu, nhưng trái tim hắn lại gào thét, không, hắn muốn cứu nàng, hắn không thể trơ mắt nhìn nàng chết. Nàng không phải là yêu nữ Ma Cung, nàng chỉ là một cô gái có vận mệnh nhấp nhô trập trùng nhưng lại quật cường không muốn cúi đầu trước nó thôi.

 

Nạp Lan Thần Dật nhìn Liễu Tử Hạc im lặng không nói, cho rằng Liễu Tử Hạc không muốn ra tay giúp đỡ, hắn nhìn Liễu Tử Hạc, vô cùng trịnh trọng nói “Chỉ cần Liễu công tử đồng ý ra tay cứu giúp, mặc kệ là vị trí Minh chủ Võ Lâm hay là thứ gì khác, chỉ cần là việc Nạp Lan Thần Dật ta làm được, ta đều nguyện ý làm!”

 

Liễu Tử Hạc nghe Nạp Lan Thần Dật nói cũng chỉ cười nhẹ. Hắn Liễu Tử Hạc luôn lạnh nhạt kiêu ngạo là thế, dù hắn muốn cứu Nam Ức Tịnh thì cũng chỉ vì hắn muốn cứu chứ không phải vì muốn trao đổi lợi ích. Nếu không phải hắn không muốn nhìn Nam Ức Tịnh chết như vậy, tuyệt đối sẽ không ra tay cứu chữa.

 

Vị trí Minh chủ Võ Lâm hay là thứ gì khác đâu so được với võ công cả đời của hắn, đâu so được với tính mạng hắn? Hắn cứu Nam Ức Tịnh, chỉ vì muốn cứu mà thôi.

 

“Không cần. Trước đó cung chủ đã từng cứu sống Liễu mỗ, hôm nay Liễu mỗ ra tay cứu chữa, coi như là một mạng trả một mạng đi.” Liễu Tử Hạc nhìn thoáng qua Nam Ức Tịnh, sâu xa thở dài một hơi, nói.

 

Thực ra trong lòng hắn rất rõ, hắn cứu nàng vì hắn không nỡ nhìn nàng chết, vì hắn thích nàng. Nhưng hắn lại cố chấp không muốn thừa nhận, hắn tình nguyện coi việc này là vì muốn trả lại ơn cứu mạng hắn thiếu nàng.

 

Nạp Lan Thần Dật thấy Liễu Tử Hạc có thể sảng khoái đồng ý như vậy cũng có chút nghi ngờ, nhưng theo hắn nghĩ, rốt cuộc vì lý do gì Liễu Tử Hạc lại ra tay cũng không quan trọng, quan trọng là… hắn có thể đồng ý cứu Nam Ức Tịnh.

 

Nạp Lan Thần Dật nâng người Nam Ức Tịnh lên, Liễu Tử Hạc ngồi đằng sau nàng, bắt đầu vận nội công đẩy độc tố ra khỏi người Nam Ức Tịnh. Mà Nạp Lan Thần Dật cũng ở bên cạnh bảo vệ nàng.

 

Giữa trán Liễu Tử Hạc dần dần toát ra từng giọt mồ hôi, vẻ mặt cũng càng ngày càng tái nhợt mà đỏ ửng trên mặt Nam Ức Tịnh lại từ từ biến mất. Rốt cuộc Nạp Lan Thần Dật mới có thể thả lỏng được, xem ra Mạc Dạ cũng không lừa hắn, đây có thể giải được độc Quỳnh Hoa.

 

Sau khi Liễu Tử Hạc vận công xong, Nam Ức Tịnh cũng phun ra một ngụm máu đen. Liễu Tử Hạc dựa theo lời Nam Ức Tịnh đưa một chén máu cho nàng uống vào, thấy sắc mặt Nam Ức Tịnh khôi phục như bình thường thì liền nở một nụ cười dịu dàng, thế nhưng cả người vì yếu ớt mà ngất đi.

 

  1. Chết sĩ diện mặt, chỉ có thể sống chịu tội

 

Editor: Trà sữa trà xanh

 

Qua một ngày một đêm, Nam Ức Tịnh mới tỉnh lại. Sắc mặt của nàng còn tái nhợt không bình thường, lông mi thật dài nhẹ nhàng run động, bên trong con ngươi đen nhánh có chút mê ly, thoạt nhìn tiều tụy lại càng làm người ta thương yêu nhiều hơn.

 

Dù sao độc Quỳnh Hoa cũng là độc rất mạnh. Cho dù Liễu Tử Hạc kịp thời bức độc ra giùm Nam Ức Tịnh, độc này vẫn tổn thương Nam Ức Tịnh không nhỏ. Lúc nàng tỉnh lại vẫn còn có chút mê man, trên người không có hơi sức gì.

 

Nhìn thấy Nạp Lan Thần Dật ngồi bên giường của nàng, trên khuôn mặt luôn ôn nhu như ngọc có chút mệt mỏi, giống như cả đêm chưa ngủ, Nam Ức Tịnh không khỏi đưa tay kéo tay Nạp Lan Thần Dật, muốn nói gì, đã bị Nạp Lan Thần Dật nắm thật chặt tay, Nạp Lan Thần Dật nhìn nàng bằng ánh mắt chan chứa nồng nặc thương yêu cùng áy náy, “Ức Tịnh, sau này ta sẽ không để cho nàng bị thương tổn nữa!”

 

Nam Ức Tịnh nghe Nạp Lan Thần Dật nói, khóe môi lộ ra nụ cười dịu dàng mà thông cảm. Nàng biết Nạp Lan Thần Dật nhất định bởi vì chuyện nàng bị trúng độc mà cực kỳ áy náy, nhưng chuyện này không thể trách Nạp Lan Thần Dật được? Nam Ức Tịnh lôi kéo tay của hắn nói, “Đường Thiên Thiên là cao thủ dùng độc, đương nhiên khi hạ độc thần không biết quỷ không hay, chàng không phát hiện, là chuyện bình thường thôi.”

 

Nạp Lan Thần Dật nghe Nam Ức Tịnh an ủi mình, chân mày vẫn nhíu thật chặt. Nếu không phải bởi vì hắn, Đường Thiên Thiên sẽ không xuống tay với Nam Ức Tịnh. Hắn nên sớm biết lấy tính tình của Đường Thiên Thiên, không đạt được mục đích sẽ không bỏ qua, lần trước sau khi ám sát ở sơn cốc, hắn nên ra thủ đoạn, nhưng vì bị hắn nuông chiều, mới để cho Đường Thiên Thiên có cơ hội xuống tay lần nữa.

 

Hắn xém mất đi Nam Ức Tịnh rồi. Nếu không phải khi Mạc Dạ nghiên cứu độc này nhân tiện suy nghĩ phương pháp giải độc, nếu không phải Liễu Tử Hạc chịu ra tay giúp, hắn sẽ không có cách cứu chữa trơ mắt nhìn Nam Ức Tịnh độc phát bỏ mình. Đó giờ hắn chưa từng cảm thấy vô lực như vậy, cái này bảo hắn làm sao không tự trách, làm sao không hối tiếc?

 

“Nếu không phải là do ta, Đường Thiên Thiên sẽ không ra tay ác độc. Là ta không có bảo vệ tốt nàng.” Nạp Lan Thần Dật nhìn sắc mặt Nam Ức Tịnh tái nhợt, chỉ cảm thấy hối tiếc cùng đau đớn, hắn tự tay vuốt ve gò má của Nam Ức Tịnh, ngón tay hơi run rẩy. Đều là hắn không tốt, mới làm hại nàng khổ như vậy.

 

Nam Ức Tịnh nghe Nạp Lan Thần Dật nói, trong mắt thoáng qua một tia lạnh lùng. Quả nhiên là Đường Thiên Thiên hạ độc, nàng ta lại dám hạ độc thủ như vậy với nàng! Trong mắt Nam Ức Tịnh thoáng qua một tia sát ý, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Nạp Lan Thần Dật, sát ý lại từ từ tiêu tán. Dù sao Đường Thiên Thiên cũng là nữ nhi ân nhân cứu mạng của hắn, mà hắn đã từng thề phải chăm sóc kỹ lưỡng nàng ta.

 

“Chàng làm gì nàng ta rồi?” Nam Ức Tịnh biết xảy ra chuyện này, Nạp Lan Thần Dật không thể không làm gì, chỉ là nếu như Nạp Lan Thần Dật vì nàng mà giết Đường Thiên Thiên, vậy hắn phải giao phó như thế nào với Lão Môn Chủ Đường Môn? Nếu Lão Môn Chủ Đường Môn dưới suối vàng biết được, sợ là sẽ lo lắng không thôi.

 

Nạp Lan Thần Dật nghe vậy, trong mắt là lạnh lùng thấu xương, lạnh nhạt nói, “Ta đã giam nàng vào địa lao Ám các, cả đời này nàng không thể nào đi ra ngoài nữa.”

 

Nam Ức Tịnh nghe vậy, ánh mắt khẽ lóe lên. Ở trong địa lao cả đời cũng không dễ chịu hơn cái chết bao nhiêu. Nạp Lan Thần Dật làm như vậy, là vì thành toàn lời hứa ban đầu không tổn thương đến tánh mạng của Đường Thiên Thiên thôi. Thật ra thì nàng cũng không muốn Nạp Lan Thần Dật bởi vì nàng mà ra tay giết Đường Thiên Thiên, nàng không muốn Nạp Lan Thần Dật bởi vì nàng mà làm trái lời hứa, coi như thật sự muốn động thủ giết, chỉ có thể là nàng ra tay.

 

“Để cho nàng ở trong địa lao tu tâm lại cũng tốt.” Con mắt Nam Ức Tịnh sắc bén lành lạnh, giọng nói lạnh nhạt không chút tình cảm, nếu Đường Thiên Thiên dám động thủ với nàng, thì phải bỏ ra giá cao, ở trong địa lao tối tăm không ánh mặt trời sống cả đời, cũng là điều tốt.

 

Chợt nhớ tới Trương Sở Sở cùng Nam Dận bị giam ở Tông Nhân phủ, chắc bây giờ bọn họ đang dở sống dở chết đi.

 

“Ta hôn mê bao lâu rồi? Bắt đầu tỷ thí rồi sao?” Chợt nhớ tới đại hội võ lâm còn chưa kết thúc, Nam Ức Tịnh nhíu mày hỏi.

 

Nạp Lan Thần Dật nghe được Nam Ức Tịnh hỏi, vẻ mặt vẫn dịu dàng như cũ, trong mắt có thêm mấy phần lo lắng, nói với Nam Ức Tịnh, “Nàng cứ yên tâm dưỡng thương đi, mặc dù độc tố đã thanh trừ, nhưng vẫn bị đả thương nguyên khí, thời gian này không sử dụng võ công vẫn tốt hơn.”

 

Nam Ức Tịnh biết Nạp Lan Thần Dật lo lắng cho thân thể của nàng, thế nhưng vị chí Minh Chủ Võ Lâm rất quan quan trọng, cộng thêm bảo tàng sau lưng, làm sao nàng có thể dễ dàng buông tay. Bên trong con ngươi đen nhánh mang theo ánh sáng cố chấp sáng quắc, Nam Ức Tịnh nhìn Nạp Lan Thần Dật nói, “Ta đã không sao. Cho dù như thế nào ta vẫn muốn lấy được vị trí Minh Chủ Võ Lâm.”

 

Nạp Lan Thần Dật hiểu tính tình của Nam Ức Tịnh, biết chuyện nàng đã quyết định sẽ rất khó khuyên được nàng. Nhưng ngày mai chính là quyết chiến cuối cùng của Minh Chủ Võ Lâm, thân thể Nam Ức Tịnh thật sự không thích hợp động võ.

 

“Chuyện Minh Chủ Võ Lâm có ta ở đây, nàng an tâm dưỡng thương đi.” Nạp Lan Thần Dật không thể không bày ra thái độ cường ngạnh, trong tròng mắt đen của hắn cũng lộ ra nồng nặc cố chấp, bọn họ đều là một dạng người quật cường mà cố chấp.

 

Nam Ức Tịnh thấy Nạp Lan Thần Dật có thái độ kiên quyết, vừa rồi hắn nói có hắn ở đây, tất nhiên hắn có phương pháp xử lí vạn toàn, nên nàng không kiên trì tham gia trận chung kết cuối cùng nữa.

 

“Chàng muốn dùng thân phận Các chủ Ám các tới tham gia trận tỷ thí cuối cùng sao?” Nam Ức Tịnh nhìn Nạp Lan Thần Dật một cái, trận tỷ thí cuối cùng theo đạo lý là do do người chiến thắng tới tham gia, nhưng nếu Nạp Lan Thần Dật mạnh mẽ phá vỡ quy củ này cũng không phải là không thể nào, dù sao võ lâm vốn là địa phương của Cường Giả Vi Tôn, chỉ cần có đầy đủ lực lượng, bất kỳ quy củ nào cũng không tồn tại.

 

Nạp Lan Thần Dật sờ sờ đầu của Nam Ức Tịnh nói, “Không cần. Phái thủ hạ của nàng là hộ pháp Bích Hải tới tham gia tỷ thí là đủ rồi.”

 

Nam Ức Tịnh nghe vậy, không chút nhíu mày. Công phu của Tứ Đại Hộ Pháp của Ma Cung xác thực không tầm thường, muốn đối phó với nhân sĩ giang hồ là không thành vấn đề. Mà năm tổ chức lớn nhất giang hồ, Ám các không tham gia đại hội võ lâm, Đường Môn Đường Thiên Thiên đã bị Nạp Lan Thần Dật giam cầm, chỉ còn lại Tử Trúc Lâm và Lạc Hà phái.

 

Lần này phái chủ Lạc Hà phái không tự mình đến, mà phái con của hắn là Công Tôn đến, mặc dù Công Tôn có mấy phần bản lãnh, nhưng muốn thắng được Bích Hải, sợ là không phải việc dễ dàng, điều duy nhất cần lo lắng là Liễu Tử Hạc, lấy sự hiểu biết của nàng đối với võ công của Liễu Tử Hạc cùng Bích Hải, sợ rằng Bích Hải không phải đối thủ của Liễu Tử Hạc.

 

“Người khác còn có thể ứng phó, nhưng võ công của Liễu Tử Hạc cao thâm, sợ là Bích Hải thắng không nổi hắn.” Nam Ức Tịnh nói nghi ngờ trong lòng ra, theo đạo lý Nạp Lan Thần Dật không thể nào không biết, như vậy vì sao hắn còn muốn Bích Hải thay thế nàng xuất chiến đây?

 

Nạp Lan Thần Dật đương nhiên biết băn khoăn trong lòng Nam Ức Tịnh, nhưng Liễu Tử Hạc vì cứu Nam Ức Tịnh, một thân tu vị đã bị phế, bây giờ hắn đánh không lại người bình thường, huống chi là Bích Hải?

 

Nam Ức Tịnh thấy Nạp Lan Thần Dật thở dài, không khỏi hỏi tới, “Chẳng lẽ có chuyện gì xảy ra sao?”

 

Lúc này Nạp Lan Thần Dật mới kể lại chuyện Nam Ức Tịnh bị trúng độc cùng với Liễu Tử Hạc vì cứu nàng đã liều lĩnh nguy hiểm, mất hết một thân tu vị, Nam Ức Tịnh nghe xong không khỏi kinh ngạc.

 

Liễu Tử Hạc không phải luôn luôn tự giữ thanh cao, luôn bất mãn với nàng sao, vì sao nguyện ý hy sinh lớn như thế tới cứu nàng? Nàng và hắn không quen không biết, thậm chí còn đánh cắp chí bảo của Tử Trúc Lâm bọn họ, nhưng thế hắn lại vì cứu nàng mà thiếu chút nữa chết, hiện tại một thân tu vị bị phế, không khác gì phế nhân.

 

“Tại sao hắn lại cứu ta?” Nam Ức Tịnh trăm mối vẫn không có cách giải, theo đạo lý, lấy tính tình của Liễu Tử Hạc, nếu không phải chính hắn nguyện ý, sợ là bất luận kẻ nào cũng không ép buộc được hắn, nhưng tại sao hắn lại nguyện ý cứu nàng một yêu nữ Ma Cung đây?

 

Nạp Lan Thần Dật mấp máy môi, Liễu Tử Hạc nói là vì báo đáp ân cứu mạng của Nam Ức Tịnh, nhưng hắn biết không phải là như vậy, mặc dù Liễu Tử Hạc không muốn thừa nhận, nhưng từ ánh mắt của hắn khi nhìn Nam Ức Tịnh, rõ ràng có thể thấy hắn đã động lòng với Nam Ức Tịnh.

 

“Hắn nói là vì báo đáp ân cứu mệnh của nàng.” Nạp Lan Thần Dật không có ra suy nghĩ của mình cho Nam Ức Tịnh nghe, chỉ thuật lại lời nói của Liễu Tử Hạc, mặc kệ như thế nào, Nam Ức Tịnh là nữ nhân của hắn, về phần Liễu Tử Hạc, coi như là hắn và Nam Ức Tịnh thiếu Liễu Tử Hạc một phần ân tình, ngày sau tự sẽ nghĩ biện pháp trả lại phần đại ân này.

 

Nam Ức Tịnh nghe vậy, không khỏi sững sờ, lúc này mới nhớ tới ân cứu mạng theo lời Liễu Tử Hạc cũng chỉ là một cái nhấc tay của nàng. Thật ra thì lần trước nàng không ra tay cứu giúp, Liễu Tử Hạc cũng chưa chắc sẽ bỏ mạng, nàng chỉ vì muốn phủi sạch sở quan hệ, mới thuận tiện ra tay giúp thôi, sao được coi là ân cứu mạng đây? Huống chi nàng đã nói rõ, không cần Liễu Tử Hạc báo đáp nàng.

 

“Chúng ta đến gặp hắn đi?” Nam Ức Tịnh khe khẽ thở dài một hơi, nàng vốn không có hảo cảm gì với Liễu Tử Hạc, chỉ cảm thấy hắn là người vô cùng lạnh lùng cao ngạo, quá  kiềm chế, nhưng trải qua chuyện này, dù sao nàng cũng đã thiếu Liễu Tử Hạc một thiên đại ân tình (ơn tựa như trời), vẫn nên đi thăm hắn.

 

Nạp Lan Thần Dật đương nhiên không phản đối, khi bọn họ tới chỗ ở của Liễu Tử Hạc, Liễu Tử Hạc đang loay hoay trong đình viện. Bởi vì nội lực mất hết, thân thể của hắn rất suy yếu, hình như đi tới đi lui cũng có vẻ cực kỳ cố hết sức.

 

Hắn đi vài bước, khẽ thở một hơi, lại tiếp tục đi. Chân mày của hắn khóa lại thật chặt, gò má gầy gò càng tăng thêm vẻ gầy gò của cơ thể, trong mắt hắn mang theo vài phần bất khuất, không ngừng đi.

 

Nhìn Liễu Tử Hạc chỉ đi bộ thôi mà đã cật lực như vậy, trong lòng Nam Ức Tịnh không khỏi thoáng qua một tia áy náy, mặc dù nàng chưa từng cầu xin Liễu Tử Hạc tới cứu nàng, nhưng dù sao Liễu Tử Hạc cũng là vì nàng mới trở nên như thế.

 

Nàng khe khẽ thở dài một hơi, đi tới trước mặt Liễu Tử Hạc, ôn nhu nói, “Ức Tịnh tới cám ơn ân cứu mạng của Liễu công tử.”

 

Liễu Tử Hạc nghe Nam Ức Tịnh lời nói, lúc này mới chú ý tới Nam Ức Tịnh đã đến trước mặt của hắn. Sợ rằng Nam Ức Tịnh đã đến từ lâu, thế nhưng khi Nam Ức Tịnh đến trước mặt hắn mới phát hiện, thính lực của hắn đã giảm xuống đến mức này sao?

 

Không có nội lực trợ giúp nên nhĩ lực của Liễu Tử Hạc giảm xuống không ít, cộng thêm Nam Ức Tịnh và Nạp Lan Thần Dật là cao thủ hàng đầu, Liễu Tử Hạc không có phát hiện cũng là chuyện rất cực kỳ. Cũng đã từng là cao thủ hàng đầu, nhưng bây giờ luân lạc tới mức người khác đi tới trước mặt mới phát hiện, mức chênh lệch của lòng sông so với mặt biển, là cực kỳ khó chịu, nhất là đối với Liễu Tử Hạc một người thanh cao như vậy mà nói, giống như bị đao xé toạc một lần nữa.

 

Hắn ngước mắt nhìn Nam Ức Tịnh một cái, ánh mắt vẫn lạnh lùng, hắn lãnh đạm nói, “Một mạng trả một mạng mà thôi, Cung chủ không cần để ở trong lòng.”

 

Coi như rõ ràng không phải là vì ân cứu mạng, coi như hắn vì nàng biến thành phế nhân nội tâm đau đớn vô cùng, nhưng hắn vẫn không muốn nàng biết nửa phần. Có thể lo lắng cho nàng, có lẽ là vì lòng tự ái buồn cười của mình, tóm lại, một chữ Liễu Tử Hạc cũng không nguyện ý nói ra.

 

Trong lòng của nàng đều là Nạp Lan Thần Dật, hắn tận mắt nhìn thấy nàng vì Nạp Lan Thần Dật mà phấn đấu quên mình như thế nào, vì vậy hắn biết hắn không có cơ hội. Thay vì tự rước lấy nhục, không bằng cái gì hắn cũng không nói, coi như phần tình yêu này chưa từng tồn tại.

 

“Thân thể của ngươi còn tốt đó chứ?” Nam Ức Tịnh biết tính tình Liễu Tử Hạc, nếu hắn nói như thế, nàng cũng không hỏi thêm nữa, huống chi nàng cũng chưa từng ngờ tới một nam tử như Liễu Tử Hạc sẽ yêu nàng, vì vậy nàng chỉ ân cần hỏi một câu.

 

Liễu Tử Hạc nghe Nam Ức Tịnh hỏi nên cơ thể hơi cứng đờ, mới vừa rồi dáng dấp đi bộ khó khăn của hắn nhất định đã bị nàng nhìn thấy. Nhất định sẽ cảm thấy hắn rất vô dụng. Đúng vậy, ngay cả hắn cũng cảm thấy mình sống có ích lợi gì?

 

Đã từng là thiên chi kiêu tử (con trời), hôm nay trở thành phế nhân, khác nhau một trời một vực như vậy, trong khoảng thời gian ngắn hắn rất khó có thể tiếp nhận. Hắn là một người cao ngạo như vậy, mất võ công, tương đương mất đi sự cứng cỏi của hắn, tư vị này, thật không dễ chịu.

 

Nhưng chính là phần cao ngạo này không cho phép hắn lộ ra chút mềm yếu nào ở trước mặt mọi người, hắn nhìn Nam Ức Tịnh một cái, khuôn mặt lạnh nhạt, hạ lệnh đuổi khách, “Cũng tốt, làm phiền Cung chủ đã hỏi thăm. Liễu mỗ cứu Cung chủ chỉ là vì báo ân, hôm nay ân oán đã thanh toán xong, Cung chủ không cần phải tới tìm Liễu mỗ nữa.”

 

Nam Ức Tịnh nghe Liễu Tử Hạc nói, không khỏi nhíu mày. Nhìn dáng vẻ vừa rồi của hắn, thân thể của hắn rõ ràng không tốt, nhưng hắn lại cố chấp không muốn nói, quả nhiên là chết vẫn sĩ diện, nếu không phải vì hắn cứu nàng một mạng, nàng mới lười phải quản hắn khỉ gió.

 

“Ta cũng biết chút y lý, nếu Liễu công tử đã cứu ta, ta cũng phải làm chút gì chứ?” Nam Ức Tịnh mặc kệ Liễu Tử Hạc phản kháng, thò tay nắm tay Liễu Tử Hạc bắt mạch giúp hắn.

 

Liễu Tử Hạc không ngờ rằng Nam Ức Tịnh sẽ làm như vậy, muốn tránh Nam Ức Tịnh, nhưng không giãy giụa được, hắn vừa tức giận vừa bất đắc dĩ, nói với Nam Ức Tịnh, “Chẳng lẽ ngươi không biết nam nữ thụ thụ bất tương thân sao?”

 

Tuy là nói vậy, nhưng hắn lại không thể không thừa nhận khi đầu ngón tay lạnh như băng của nàng chạm đến cổ tay của hắn, trong nháy mắt đó, giống như trái tim như muốn ngừng đập.

 

Nam Ức Tịnh mặc kệ Liễu Tử Hạc nói những ngôn luận cổ hủ kia, nàng cau mày bắt mạch cho Liễu Tử Hạ xong, mới chậm rãi nói, “Liễu công tử không phải thường nói bổn tọa là yêu nữ sao, nếu là yêu nữ làm sao biết những lễ nghĩa này? Nếu Liễu công tử muốn nhanh chóng khôi phục thân thể, thì phải uống theo phương thuốc của bổn tọa.”

 

Liễu Tử Hạc nghe Nam Ức Tịnh nói, con ngươi hơi sáng lên, có chút vui mừng hỏi, “Ngươi nói là võ công của ta có thể khôi phục sao?”

 

Nam Ức Tịnh thấy ánh sáng trong tròng mắt Liễu Tử Hạc, có chút không đành lòng, thì ra là hắn vẫn mong mỏi có thể khôi phục võ công. Nhưng độc Quỳnh Hoa quá mức bá đạo, coi như nàng dùng hết Linh Dược, sợ là cũng chỉ có thể khôi phục cho Liễu Tử Hạc nhiều nhất ba thành công lực, những thứ khác, nàng thật sự là không thể ra sức.

 

“Khôi phục hoàn toàn là không thể nào. Có thể khôi phục lại ba thành đã là không dễ. Bổn tọa sẽ hết sức.” Nam Ức Tịnh nhìn ánh mắt sáng bừng trong tròng mắt Liễu Tử Hạc, trầm giọng nói.

 

Con ngươi của Liễu Tử Hạc khẽ tối lại, vẫn cười nói: ” Vậy làm phiền Cung chủ rồi.”

 

Vốn cho là cả đời này của hắn sẽ là phế nhân, không nghĩ tới vẫn có thể khôi phục công lực, tuy chỉ có ba thành, nhưng dù sao cũng tốt hơn tình trạng mặc người chém giết.

 

Mặc dù Tử Trúc Lâm là thánh địa võ lâm, nhưng sao là thánh địa chân chính, trong lúc này không thể thiếu chuyện nội bộ tranh đấu. Những sư đệ kia của hắn cũng không thiếu những người không chịu phục, đã sớm nhắm vào vị trí người thừa kế Tử Trúc Lâm, hắn cũng không phải hiếm lạ vị trí kia, chỉ là sợ Tử Trúc Lâm rơi vào trong tay người tâm thuật bất chánh, sẽ hủy đi tâm huyết của sư phụ.

 

“Liễu công tử không cần phải khách khí, đây vốn là ta nợ ngươi. Ngày sau nếu Liễu công tử có chuyện gì cần bổn tọa giúp một tay, bổn tọa có thể giúp nhất định sẽ giúp.” Nam Ức Tịnh nghe Liễu Tử Hạc nói, thu tay về, nhìn Liễu Tử Hạc nói.

 

Liễu Tử Hạc nghe Nam Ức Tịnh nói như thế, phần cao ngạo trong lòng lại bắt đầu quấy phá, muốn mở miệng cự tuyệt Nam Ức Tịnh, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của nàng, hắn nói không ra lời. Như vậy cũng tốt, ít nhất giữa hắn và nàng còn có một chút dính líu.

 

Thật là buồn cười. Hắn luôn tự xưng là thanh cao, tuy nhiên không thể nào khống chế được đi yêu một yêu nữ, thậm chí ngay cả dũng khí đối mặt với phần cảm tình này cũng không có. Liễu Tử Hạc hắn quả nhiên là hèn yếu.

 

Nam Ức Tịnh không chú ý tới phản ứng kỳ quái của Liễu Tử Hạc, chỉ cho là Liễu Tử Hạc đồng ý. Đã xem xong thương thế của hắn, nàng không cần thiết ở lại chỗ này, tin rằng Liễu Tử Hạc cũng không hi vọng nàng nhìn thấy dáng vẻ hắn cố gắng đi lại.

 

Nam Ức Tịnh nhìn Liễu Tử Hạc nhẹ nhàng cười một tiếng, liền nắm tay Nạp Lan Thần Dật rời đi.

 

Liễu Tử Hạc đứng một mình trong sân yên tĩnh, nhìn bóng dáng Nam Ức Tịnh và Nạp Lan Thần Dật đi xa dần, bóng dáng của bọn họ thật xứng đôi, bước đi không nhanh không chậm, giống như đôi nam nữ đi trong tranh ra, bồng bềnh như tiên. Bọn họ rất gắn bó với nhau, không cho phép có bất kỳ một chút khe hở nào.

 

Nếu nàng đã có phu quân, hắn cần gì phải suy nghĩ nhiều. Đối với Nam Ức Tịnh, hắn vốn không nên yêu. Nếu không nên có, vậy liền quên thôi.

 

Liễu Tử Hạc nhẹ nhàng thở dài một hơi, đưa tay vịn cây cối bên cạnh, tiếp tục từng bước một cật lực bước đi, mồ hôi bên trán từ từ chảy ra, thế nhưng hắn lại không để ý, chỉ liều mạng bước đi, không biết là đang so tài với chính bản thân mình, hay là đang phát tiết  nỗi tâm tư khó giải quyết gì.

 

Chương 90: Minh chủ Võ Lâm

 

Editor: Mèo (meoancamam)

 

Hôm sau. Cuối cùng quyết chiến Minh chủ Võ Lâm cũng được tổ chức.

 

Dựa theo quy tắc thi đấu, chỉ có mười người có thể tiến vào trận đấu cuối cùng.

 

Vốn ba người môn chủ Đường Môn, đại đệ tử Tử Trúc Lâm và cung chủ Ma Cung đều có võ công xuất thần nhập hóa, bảy người còn lại khó có thể đứng bằng bóng lưng họ (*). Căn bản thấy vị trí Minh chủ Võ Lâm này mình không có hi vọng, vậy mà không ngờ ba người này lại đồng thời tuyên bố người khác trong môn phái của họ sẽ thay mặt thi đấu.

 

(*) Ý ở đây là khó có thể đứng bằng, thắng được ba người Đường Thiên Thiên, Liễu Tử Hạc và Nam Ức Tịnh.

 

Tin tức này khiến cho rất nhiều nhân sĩ võ lâm nghi hoặc. Vốn vị trí Minh chủ Võ Lâm đã gần ngay trước mắt, tại sao lại lựa chọn môn hạ của mình thi đấu thay, đây không phải là tự dâng vị trí Minh chủ Võ lâm cho người khác hay sao?

 

Đương nhiên khi những người giang hồ nghi ngờ cùng khó hiểu thì bảy người phải tiến vào thi đấu lại mừng thầm. Vốn môn chủ Đường Môn, đại đệ tử Tử Trúc Lâm cùng cung chủ Ma Cung, ai trong số họ cũng đều là người mà bọn họ đều không phải là đối thủ. Thế nhưng lúc này cả ba đều buông tha, để đệ tử trong môn phái của họ thi đấu, này không khác gì cho bọn họ một cơ hội rồi.

 

Mười người đứng trên lôi đài, Đường Môn có đệ nhị sát thủ Đường Môn thi đấu, Tử Trúc Lâm là nhị sư đệ của Liễu Tử Hạc Quân Vô Nhai, còn Ma Cung thì để Bích Hải ra trận.

 

Nhị đệ sát thủ Đường Môn cảm thấy mơ hồ, hôm nay hắn đồng thời nhận được hai tin tức của môn chủ Đường Môn Đường Thiên Thiên và đệ nhất sát thủ Mạc Dạ, trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết nên làm thế nào, đành phải thay Đường Thiên Thiên lên đài.

 

Quân Vô Nhai lại có vẻ mặt tươi sáng, trong mắt xếch là nồng đậm âm mưu. Tuy hắn không biết chuyện gì đã xảy ra với Liễu Tử Hạc nhưng có thể thấy hắn bị thương rất nặng, vậy nên mới không thể lên sàn. Hiện giờ nếu hắn có thể đạt được vị trí Minh chủ Võ Lâm, như vậy chủ vị của Tử Trúc Lâm nhất định cũng trốn không thoát bàn tay hắn rồi.

 

Xem ra ông trời cũng muốn thiên vị hắn, nếu không tại sao vào thời điểm mấu chốt như này lại để Liễu Tử Hạc bị thương, tại sao lại cùng lúc môn chủ Đường Môn cùng cung chủ Ma Cung cũng buông tha cơ hội thi đấu mà lại để người trong môn phái thay mình lên sàn? (Editor: Mèo mù vớ cá rán, may mắn nhặt được cái bánh trên trời rơi xuống thôi, ai biết được lúc nào cái bánh ấy sẽ biến mất. Trên đời cái gì cũng nên tự mình đạt được, chắc chắn nó là của mình, cũng chẳng phải nơm nớp lo sợ chẳng may cái bánh ấy bỗng biến mất.)

 

Trái ngược với đệ nhị sát thủ Đường Môn mờ mịt và Quân Vô Nhai âm mưu đầy đầu, Bích Hải lại bình tĩnh tự nhiên hơn nhiều. Hôm nay nàng phụng mệnh cung chủ thay người lên sàn, dù như thế nào nàng cũng không thể phụ lòng kỳ vọng của cung chủ, nhất định phải đoạt được cái vị trí Minh chủ Võ Lâm này!

 

Minh chủ Võ Lâm ngồi trên cao là một người lão luyện trong giang hồ, nguyên bản đại hội võ lâm năm ấy mấy môn phái lớn không tham gia nên hắn mới may mắn chiếm được vị trí Minh chủ Võ Lâm này. Bây giờ đương nhiên hắn cũng không dám lên mặt kiêu ngạo quá, hòa ái dễ gần tuyên bố trận quyết chiến chính thức bắt đầu.

 

Trải qua chém giết kịch liệt, rất nhanh liền chỉ còn đệ nhị sát thủ Đường Môn Mạc Lam, Quân Vô Nhai, Bích Hải và Công Tôn Liên. Mấy người trong võ lâm không khỏi lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, thì ra môn chủ Đường Môn, cung chủ Ma Cung và đại đệ tử Tử Trúc Lâm Liễu Tử Hạc cũng không phải đã buông tha tranh đoạt cơ hội trở thành Minh chủ Võ Lâm, chỉ là bọn họ khinh thường tự mình ra tay mà thôi.

 

Sáu người bị thua kia dù không cam lòng nhưng cũng đành chịu, dù sao cũng là tài nghệ không bằng người ta mà. Năm môn phái lớn này đều không thuộc quản lý của võ lâm, tự tạo thành một thế lực khác biệt nhưng lại có thể sừng sững không ngã, quả nhiên thực lực này không thể khinh thường.

 

Tuy không biết tại sao năm nay Ám Các không tham gia đại hội võ lâm nhưng nhìn đến thực lực của bốn môn phái lớn tham gia lần này cũng thấy được, thực lực của năm tổ chức này đều vô cùng khủng bố.

 

Quyết chiến cuối cùng, Bích Hải đấu với Mạc Lam, Quân Vô Nhai đấu với Công Tôn Liên.

 

Nam Ức Tịnh mệt mỏi dựa lưng vào ghế, không quan tâm nhìn trận tỷ thí trên đài, đôi mắt đen láy có chút lười biếng, trận này Bích Hải đấu với Mạc Lam xem ra cũng không có gì phải lo lắng, Mạc Lam tuyệt đối không phải là đối thủ của Bích Hải.

 

Mà trận tỷ thí giữa Quân Vô Nhai và Công Tôn Liên quả thật có chút đáng xem.

 

Dường như Nạp Lan Thần Dật ngồi bên cạnh cũng có cùng suy nghĩ với nàng, miệng cong lên nụ cười như có như không, giống như có chút hứng thú hỏi “Ức Tịnh thấy Quân Vô Nhai và Công Tôn Liên, ai sẽ chiến thắng?”

 

Nam Ức Tịnh nhàn nhạt liếc mắt nhìn, nở nụ cười, chậm rãi nói “Đương nhiên là Quân Vô Nhai rồi.”

 

Nàng chắc chắn là Quân Vô Nhai như vậy cũng không phải do võ công hắn rất cao. Nói thật, về mặt võ công thì hai người cũng sàn sàn như nhau, nhưng nếu thật sự phải phân cao thấp thì có lẽ võ công của Công Tôn Liên vẫn cao hơn.

 

Nhưng cho dù hai người đều là hậu nhân của môn phái có tiếng nhưng tính tình lại không hề giống nhau. Tính cách Công Tôn Liên có chút trẻ con, lại dễ bị tác động, mặc dù võ công có cao nhưng quá mức nông nổi. Mà Quân Vô Nhai lại là người tâm tư khó dò, trong mắt ẩn hiện tàn nhẫn, sợ là sẽ xuất kỳ bất ý (1), đánh bại Công Tôn Liên.

 

Công Tôn Liên nhìn Quân Vô Nhai đối diện cũng không có chút gì vui vẻ. Từ bé hắn đã bị phụ thân làm hư nên có vài phàn kiêu căng, hơn nữa dáng vẻ Quân Vô Nhai là người ý cười không đạt đáy mắt làm trong lòng hắn có vài phần chán ghét, bởi vậy hắn chỉ chắp tay nói “Mời Quân công tử.”

 

Quân Vô Nhai cũng không thèm để ý Công Tôn Liên vô lễ, trên mặt hắn là vẻ ôn hòa thế nhưng trong mắt lại hiện lên vài phần hung ác âm hiểm, giả vờ như đang chắp tay thi lễ nhưng kiếm trong tay lại lấy khí thế nhanh như chớp đâm Công Tôn Liên. Công Tôn Liên phải liên tục vội vàng tránh né, khó khăn tránh đường kiếm của Quân Vô Nhai thế nhưng động tác cũng bị rối loạn theo.

 

Hắn vừa chật vật ứng phó Quân Vô Nhai liên tục đánh tới, vừa tức giận nhìn Quân Vô Nhai. Tử Trúc Lâm cũng coi như là một môn võ chính phái, tại sao có thể làm ra những chuyện nhân lúc người khác chưa chuẩn bị như vậy, quả thức quá đáng.

 

Công Tôn Liên trong lòng buồn bực dẫn điến chiêu thức dùng kiếm cũng bị ảnh hưởng, hơn nữa ngay từ đầu đã bị Quân Vô Nhai đánh lén làm quyền cước cũng bị rối loạn nên khi đối phó không khỏi có chút luống cuống, may là võ công của hắn vững chắc, cùng dần dần ổn định lại. Quân Vô Nhai thấy vậy, mắt xếch hơi nhíu lại lộ ra vài phần sát ý, trên môi nở nụ cười, thấp giọng nói với Công Tôn Liên “Bao lâu nay phái Lạc Hà có kiếm thuật hơn người, hôm nay vừa thấy, thì ra cũng chỉ như vậy.”

 

Vốn tính khí Công Tôn Liên cao ngạo, đâu chịu được Quân Vô Nhai châm chọc như vậy, lập tức tinh thần bị ảnh hưởng, chiêu thức dùng kiếm cũng trở nên sắc bén, dường như muốn Quân Vô Nhai nếm thử lợi hại. Nhưng tuy chiêu kiếm sắc bén nhưng lại mất đi sự ổn trọng, rất nhanh Quân Vô Nhai đã tìm ra được một điểm sơ hở, bắt đầu đánh tới. Cứ ba phen bốn bận như vậy, cuối cùng Công Tôn Liên cũng không địch lại, bị thua ngã xuống.

 

Quân Vô Nhai cầm kiếm đứng trên lôi đài, trong mắt có chút ý cười nhìn Công Tôn Liên. Trong mắt Công Tôn Liên lại là nồng đậm bất mãn, vừa rồi nếu không phải Quân Vô Nhai nhiều lần kích động hắn, sao hắn có thể thua bởi tên đó chứ? Tử Trúc Lâm đường đường là danh môn chính phái, thế nào lại có được một người đê tiện vô sỉ như vậy?

 

Không cam lòng xuống lôi đài, Công Tôn Liên liếc mắt liền nhìn thấy người hắn không muốn thấy nhất vào giờ phút này, hắn bước nhanh muốn tránh đi, thoát được Tống Tử Nguyệt nhưng lại thấy Tông Tử Nguyệt đã đi tới, còn cười nói “Công Tôn công tử đi nhanh như vậy để làm chi? Chẳng lẽ thua trận đấu nên không dám gặp ta rồi?”

 

Công Tôn Liên bị Tống Tử Nguyệt nói trúng tim đen không khỏi đỏ mặt. Vốn hắn cảm thấy thắng Quân Vô Nhai cũng không khó, bởi vậy mới đi khoe khoang khoác lác trước mặt Tống Tử Nguyệt, muốn nhân cơ hội này để nàng thấy được phong độ anh hùng của hắn, bắt được lòng nàng. Lại không ngờ bản thân lại thua cuộc, giờ phút này hắn vô cùng ngượng ngùng, đương nhiên cũng không hi vọng gặp Tống Tử Nguyệt rồi.

 

Đáng tiếc dường như Tông Tử Nguyệt không hề muốn cho hắn cơ hội trốn tránh, nàng cười đi đến trước mặt Công Tôn liên, nhìn trên mặt Công Tôn Liên không giấu nổi vẻ xấu hổ thì nụ cười lại càng tươi rói. Lúc đầu kỳ thực nàng không hề thích Công Tôn Liên với cái tính cách thiếu gia như vậy, nhưng thời gian lâu dần lại phát hiện thực ra hắn rất đáng yêu, giống như bây giờ vậy, thi đấu thua lại có dáng vẻ chết cũng không xoay người.

 

Nam Ức Tịnh nhìn thoáng qua Tống Tử Nguyệt và Công Tôn Liên. Tấm lòng của Công Tôn Liên đối với Tống Tử Nguyệt đương nhiên không phải là giả, nhưng mà Tống Tử Nguyệt cố ý thân thiết với Công Tôn Liên này, rốt cuộc là bị Công Tôn Liên làm rung động, hay lại do được Hạ Văn Cử phân phó đây?

 

Lạnh nhạt thu hồi tầm mắt, có lẽ việc này cũng không phải là chuyện nàng nên quan tâm đâu. Nàng nhìn Bích Hải dễ dàng lấy được thắng lợi, nụ cười trên môi nhiều thêm sự lạnh lùng, nàng đi đến cạnh Bích Hải, cười lạnh nhạt phân phó “Quân Vô Nhai tâm thuật bất chính, đánh với hắn cũng không cần thủ hạ lưu tình, nếu có thể giết hắn đương nhiên cũng là tốt nhất.”

 

Bích Hải nghe vậy trong mắt không khỏi kinh ngạc. Tuy Quân Vô Nhai tâm thuật bất chính (2) nhưng cũng không có ân oán gì với Ma Cung, hơn nữa hắn lại còn là nhị đệ tử Tử Trúc Lâm. Nếu trên trận tỷ thí nàng giết Quân Vô Nhai, đây không khác gì để Ma Cung và Tử Trúc Lâm kết thù sao? Như vậy đối với Ma Cung cũng không có lợi, vì sao cung chủ lại phải làm như vậy đây?

 

Nam Ức Tịnh thấy được nghi ngờ trong mắt Bích Hải nhưng nàng cũng không định giải thích gì đó làm gì, nàng chỉ nhẹ vung tà áo, đôi mắt đen tuyền nhìn Bích Hải, tuy đang cười nhưng lại có khí thế uy nghiêm không thể kháng cự “Như thế nào? Chuyện bổn tọa phân phó chẳng lẽ cũng cần giải thích sao?”

 

“Thuộc hạ không dám!” Bích Hải liền nhanh chóng cúi người đáp. Cho tới bây giờ mệnh lệnh của cung chủ đều không cho phép được nghi ngờ, nếu cung chủ phân phó, vậy nàng liền làm thôi.

 

Nhìn Bích Hải nhận mệnh lên võ đài, trong mắt Nam Ức Tịnh có chút cảm xúc phức tạp, khóe môi nhẹ nhàng cong lên, giống như chuyện tỷ thí luận võ trên kia không hề liên quan gì đến nàng cả.

 

Bình tĩnh nhìn Liễu Tử Hạc ngồi ở một bên. Hắn vẫn mặc y phục màu trắng như trước, dáng vẻ trong trẻo lạnh lùng, trừ bỏ sắc mặt có chút tái nhợt ra thì cũng không nhìn ra hắn có gì không đúng. Hắn vì cứu nàng mà bị phế võ công, cho dù có lấy linh dược phụ trợ thì ít nhất cũng cần nửa năm mới có thể khôi phục, mà tối đa cũng chỉ có thể khôi phục được ba phần.

 

Quân Vô Nhai này vừa nhìn liền thấy được là người tâm thuật bất chính (2), nếu vậy chắc cũng đã mơ ước cái chủ vị Tử Trúc Lâm từ lâu rồi. Nếu không giết hắn chỉ sợ hắn sẽ gây bất lợi với Liễu Tử Hạc. Nếu hắn (Liễu Tử Hạc) cứu mạng nàng thì nàng coi như cũng nhấc tay chi lao (3) bỏ đi một tai họa lớn vì hắn đi. Hơn nữa, Liễu Tử Hạc làm môn chủ Tử Trúc Lâm, nói gì cũng tốt hơn Quân Vô Nhai không ít đâu.

 

Không phải nàng có suy nghĩ trách trời thương dân gì đó, chỉ là tuy tính tình Liễu Tử Hạc có chút cao ngạo nhưng người cũng không xấu, hơn nữa bọn họ cũng từng cứu mạng người kia, thế nào cũng coi như có chút giao tình rồi. Mà Quân Vô Nhai lại là tên tiểu nhân có thù tất báo, hôm nay nếu Bích Hải thắng hắn, cướp đi vị trí Minh chủ Võ Lâm từ tay hắn, đương nhiên hắn sẽ ghi hận trong lòng, nếu không giết hắn thì ngày sau nhất định sẽ tìm Ma Cung trả thù.

 

Bích Hải nhận lệnh của Nam Ức Tịnh, khi ra tay đương nhiên cũng không lưu tình, mà Quân Vô Nhai cũng không dám sơ suất. Vừa rồi hắn có thể thắng Công Tôn Liên thực ra vẫn do tính cách Công Tôn Liên có vấn đề. Mà thiếu nữ trước mắt này nhìn thì đơn thuần nhưng nếu nhìn ra được tàn nhẫn trong mắt nàng cũng có thể biết được người này tuyệt đối không phải kẻ dễ đánh lén.

 

Quân Vô Nhai ba phen bốn bận ám thi độc thủ đều bị Bích Hải phát hiện, không khỏi cáu giận, mà sát ý trong mắt Bích Hải cũng ngày càng đậm hơn. Mệt là Quân Vô Nhai này lại là đệ tử Tử Trúc Lâm, thủ đoạn hèn hạ của người này lại đầy người, ngay cả nàng “Yêu nữ” từ nhỏ đã lớn lên ở Ma Cung cũng không theo kịp. Xem ra thật sự người không thể nhìn bề ngoài được!

 

Bích Hải và Quân Vô Nhai ở trên lôi đài khó phân thắng bại, nhân sĩ võ lâm ở dưới đài cũng vô cùng khẩn trương, thậm chí không hề thiếu người vụng trộm nhìn Nam Ức Tịnh. Chỉ thấy dáng vẻ Nam Ức Tịnh thản nhiên, trên môi vẫn là nụ cười ngày thường, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn không ra cảm xúc gì. Trong lòng mọi người đều tự suy đoán, nếu Nam Ức Tịnh có thể trấn định như vậy chắc đã nắm chắc thắng lợi trong tay rồi.

 

Thực ra trong lòng mọi người đều hi vọng Tử Trúc Lâm đạt được vị trí Minh chủ Võ lâm, dù sao Tử Trúc Lâm vẫn luôn nổi danh là môn phái lấy nhân nghĩa làm chủ, nói chung so với Ma Cung hành động thất thường vẫn tốt hơn nhiều. Nếu võ lâm rơi vào trong tay Nam Ức Tịnh không biết sẽ biến thành dáng vẻ gì nữa.

 

Nam Ức Tịnh nhìn trận đấu một lúc liền lười nhác rời mắt, nhìn dáng vẻ khẩn trương của mấy người nhân sĩ giang hồ mà không khỏi cảm thấy buồn cười, nàng nhíu mày, nói với Nạp Lan Thần Dật bên cạnh “Thần Dật, chàng coi, những người nhân sĩ võ lâm này đúng là còn khẩn trương hơn cả ta, bọn họ một đám lại sợ Bích Hải sẽ thắng chứ.”

 

Dường như Nạp Lan Thần Dật không để ý nhìn thoáng qua mấy người giang hồ đó, trong mắt đen láy là sự thâm thúy, giống như bầu trời với những đám mây mờ mịt, tao nhã cùng sâu xa không nói nên lời, trên môi là nụ cười thanh nhã, chắc chắn nói “Sợ thì cũng có thể làm gì đây. Chỉ sợ kết quả sẽ khiến cho bọn họ thất vọng rồi.”

 

Nam Ức Tịnh nghe vậy cũng từ chối cho ý kiến. Tuy trận đấu trên đài nhìn thì chưa phân thắng bại nhưng nàng cũng nhìn ra Bích Hải đang chiếm ưu thế, bên trong võ công Ma Cung vô cùng bá đạo, một khi chiếm được ưu thế thì chỉ sợ Quân Vô Nhai cũng không còn cơ hội xoay người.

 

Qủa nhiên chỉ trong chốc lát Quân Vô Nhai liền thua triệt để, đúng là đã rõ ràng bị thua nhưng Bích Hải vẫn nhất quyết không tha như cũ, hắn không khỏi sợ tới mức đổ mồ hôi lạnh, vội vàng hô “Tại hạ chịu thua rồi!”

 

Vốn trong trận tỷ thí khi thua là dừng rồi, tuy nói đao kiếm không có mắt nhưng tốt nhất vẫn không nên thương tổn đến tính mạng con người. Huống chi Quân Vô Nhai đã nhận thua, nếu nàng tiếp tục kéo dài chỉ sợ sẽ rước lấy chê trách, phá hủy thanh danh Ma Cung, cũng tự tạo ra kẻ địch là Tử Trúc Lâm. Bích Hải không khỏi khó xử liếc mắt nhìn Nam Ức Tịnh.

 

Đương nhiên Nam Ức Tịnh rõ được khó xử của Bích Hải, nàng cũng không muốn Bích Hải bị người đời phỉ nhổ, thế nhưng Quân Vô Nhai này không thể không chết.

 

Nụ cười trên môi bất giác thêm chút lạnh lùng, áo đỏ tung bay, thân hình giống như ma quỷ vút lên đài tỷ thí, tơ lụa trong tay áo lấy tốc độ mắt thường không thấy kịp nhanh chóng quấn lấy cổ Quân Vô Nhai. Quân Vô Nhai đang đề phòng Bích Hải, đâu nghĩ đến Nam Ức Tịnh sẽ ra tay, hơn nữa nàng xuất thủ vừa nhanh vừa mạnh, hắn cũng không thể né tránh kịp.

 

Vốn cho rằng lần này có thể lấy được vị trí Minh chủ Võ lâm nhưng thật không ngờ vị trí minh chủ còn chưa lấy đến, lại phải trả cái giá là tính mạng mình. Quân Vô Nhai chết không nhắm mắt, khi chết trong mắt vẫn mang theo nồng đậm không cam lòng và hận thù.

 

Mọi người thấy một màn như vậy cũng đều hít khí, vẻ mặt không tán thành nhìn Nam Ức Tịnh. Nhưng dường như Nam Ức Tịnh cũng không thèm để nghi vấn của mọi người, ánh mắt rét lạnh quét qua từng người, trên môi vẫn nở nụ cười lạnh lẽo, phun ra từng chữ vô cùng kiêu ngạo “Hiện giờ thắng bại đã phân, bổn tọa cũng chính là tân Minh chủ Võ lâm, chư vị có ai không phục?”

 

Mọi người nhìn thi thể của Quân Vô Nhai, đương nhiên trong lòng cũng có ý kiến, nhưng khi đối mặt với Nam Ức Tịnh mạnh mẽ và tàn nhẫn, người nào dám hé môi nói một chữ? Bọn họ cũng chỉ có thể thầm mắng Nam Ức Tịnh là yêu nữ Ma Cung, tàn nhẫn không nhân tính, trên mặt lại chỉ có thể cúi đầu xưng thần.

 

Nam Ức Tịnh nhìn thoáng qua mọi người, biết trong lòng bọn họ đều đang mắng nàng, nhưng nàng cũng không cần để ý. Việc nàng cần phải làm thì sẽ làm, quản khỉ gió gì những người không liên quan này làm gì?

 

Nàng cười xinh đẹp, y phục đỏ rực diễm lệ lại càng phụ trợ cho dung nhan tuyệt mĩ ấy, cơ hồ có thể lung lay tinh thần người khác. Đợi cho bọn họ phản ứng lại thì Nam Ức Tịnh đã tiếp nhận từ tay Minh chủ Võ Lâm tiền nhiệm thánh vật của võ lâm Tinh nguyệt loan đao rồi.

 

Đại hội võ lâm đã kết thúc, mỗi người tốp năm tốp ba tản đi, cũng có người lập tức qua đây nịnh bợ Nam Ức Tịnh nhưng đều bị nàng không mặn không nhạt ngăn lại, hiển nhiên nàng cũng không cần những thứ nịnh nọt này.

 

Nàng tranh đoạt cái vị trí Minh chủ Võ lâm này chỉ vì chủ vị võ lâm cùng quyền thế hiệu lệnh giang hồ, còn thái độ những nhân sĩ võ lâm này đối với nàng nàng cũng không muốn quan tâm. Bọn họ giả vờ xu nịnh cũng được, ác ý châm chọc cũng được, đều theo bọn họ đi, chỉ cần bọn họ không động chạm vào điểm mấu chốt của nàng, nàng cũng không đi quản bọn họ.

 

“Chúc mừng muội, Quỳnh Lạc muội muội.” Hách Liên Nghi Huyên đi tới nói với Nam Ức Tịnh.

 

Vốn Hách Liên Nghi Huyên cùng Thiên Thần cũng muốn tham gia đại hội võ lâm, chỉ là không biết tại sao trên đường tới bọn họ lại buông tha tranh đoạt lần này.

 

Nam Ức Tịnh đang muốn đáp lời Hách Liên Nghi Huyên, đã thấy Liễu Tử Hạc đi tới, vẻ mặt nghi ngờ nhìn nàng, nhíu mày hỏi “Vì sao ngươi lại giết sư đệ ta?”

 

Vốn nàng không nhất định phải giết Quân Vô Nhai, nhưng vì sao nàng phải làm như vậy? Hắn không tin nàng là người tàn sát người vô tội, nhưng thật sự hắn cũng không giải thích đuợc hành động của nàng.

 

Nam Ức Tịnh nghe Liễu Tử Hạc hỏi, vẻ mặt vẫn như thường, nàng làm như vậy vì suy xét đến yếu tố Liễu Tử Hạc nhưng cũng không có nghĩa nàng muốn nói cho hắn, nàng chỉ làm việc nàng muốn, nếu như không muốn giải thích nàng cũng sẽ không nói. Nàng nhàn nhạt liếc nhìn Liễu Tử Hạc, thản nhiên nói “Bổn tọa muốn giết liền giết, bây giờ Liễu công tử bản thân cũng khó bảo toàn, cũng không cần thay sư đệ ngươi ra tay đâu.”

 

Liễu Tử Hạc nghe vậy định giải thích, lại nghe Hách Liên Nghi Huyên bên cạnh châm chọc “Vốn tưởng rằng Liễu Tử Hạc có bao nhiêu khó lường, thật không ngờ lại cổ hủ không chịu nổi như vậy, nếu không phải sợ Quân Vô Nhai thừa dịp thân thể ngươi không tốt ám hại ngươi, cớ gì Quỳnh Lạc muội muội phải ra tay giết hắn?”

 

Nam Ức Tịnh nghe Hách Liên Nghi Huyên nói thì chỉ bất đắc dĩ cười. Qủa nhiên Hách Liên Nghi Huyên là người thông tuệ, liếc mắt nhìn một cái đã thấy được mấu chốt trong đó. Mà Liễu Tử Hạc nghe Hách Liên Nghi Huyên nói lại vô cùng kinh ngạc, hắn nâng mắt nhìn Nam Ức Tịnh, muốn thấy được chút gì đó từ nàng, nhưng Nam Ức Tịnh đã lạnh nhạt xoay người rời đi.

 

——————————–

 

(1) xuất kỳ bất ý: hành động khi người ta không đề phòng

 

(2) tâm thuật bất chính: nghĩa xấu, chỉ những người bụng dạ khó lường, có rắp tâm xấu. Mưu tính sâu không lường được lại tính toán tỉ mỉ, biểu hiện ra ngoài che giấu rất tốt, bình thường khó có thể phân biệt được.

 

(3) nhấc tay chi lao: chỉ việc làm những chuyện dễ dàng, không phí sức lực, dễ như trở bàn tay.

 

 

Share.

About Author

Chào mừng mọi người đến với Thiên Nguyệt Các. Thế giới truyện ngôn tình, nơi hội tụ các mem yêu ngôn tình, yêu thích Edit, convert. Blog chúng tớ luôn cập nhập những truyện hay hấp dẫn đem đến cho người đọc giây phút thư giãn thật thoải mái, hòa mình vào không gian ngôn tình. Có thể khiến bạn cười sảng khoái nhưng cũng có khi bạn sẽ rơi nước mắt vì nỗi buồn trong truyện. Để có thể trải nghiệm những cung bậc tình cảm đó!!! Bạn còn chần chờ gì nữa hay gia nhập BLog chúng tớ. Đăng ký Email/Gmail. Chúng tớ luôn hoan nghênh các bạn đến với THIÊN NGUYỆT CÁC Iloveyou

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!